Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 260: Chẳng Khác Gì Đồ Lợn Ngu Xuẩn
Cập nhật lúc: 02/04/2026 12:03
Tiểu Mễ nói: “Lương Phí Nhân? Ừm... các bước cũng tương tự thôi. Có điều tôi lừa Nghiêm T.ử Tình rằng tối đó sẽ tìm người đến đ.á.n.h chồng cô ta một trận để dạy cho hắn bài học, bảo cô ta nắm rõ thời gian hàng xóm lầu trên vắng nhà, rồi tự dắt con ra ngoài, đừng có vướng chân vướng tay tôi. Cô ta ngây thơ tin sái cổ, còn dặn tôi cẩn thận đừng làm vỡ đồ đạc trong nhà. Những thứ còn lại thì đều như nhau cả.”
Tống Vệ An gật đầu: “Được, vậy còn Mao Vĩ Cương? Hắn ta khá đặc biệt đúng không? Hắn là chồng của cơ thể này, tại sao cô không g.i.ế.c hắn trước?”
“Tại sao ư?” Tiểu Mễ cười lạnh, đôi mắt lộ rõ vẻ chán ghét không hề che giấu, “Chẳng phải đều tại con mụ Ưu Lý Sương ngu ngốc này sao! Một thứ rác rưởi từ trong đống rác mà ra lại bị cô ta coi như báu vật, thậm chí còn làm trái những ‘chỉ thị’ mà tôi đã âm thầm tiêm nhiễm suốt bao nhiêu năm nay! Khốn kiếp, đúng là đồ ngu, dạy thế nào cũng vô dụng! Phí hoài bao nhiêu tâm huyết của tôi!”
Mọi người: ... Có thể thấy cô ta có thành kiến rất lớn với Ưu Lý Sương.
Tống Vệ An nắm lấy từ khóa trong lời cô ta: “Cô Tiểu Mễ, có thể giải thích rõ hơn ‘âm thầm tiêm nhiễm chỉ thị’ là gì không?”
Tiểu Mễ trút giận: “Con nhỏ đó từ bé đã bạc nhược, bị người nhà bắt nạt đã đành, trong lòng còn không phân biệt nổi đúng sai, suýt nữa bị bố mẹ đầu độc thành loại đàn bà ‘phù đệ ma’. May mà ngày nào tôi cũng tẩy não nó trong mơ, nhồi nhét tư tưởng phụ nữ thời đại mới, nếu không nó sớm tiêu đời rồi.”
“Tôi thật không hiểu nổi,” Tiểu Mễ khoanh tay, vẻ mặt phẫn uất, “Cái loại đầu óc như Ưu Lý Sương cũng được tính là con người, vậy mà tôi lại chỉ là một nhân cách! Tôi có tư tưởng hơn, có tư cách quản lý cơ thể này hơn cô ta nhiều!”
Tống Vệ An hỏi: “Cô có thể tùy ý kiểm soát cơ thể của Ưu Lý Sương không?”
Nghe vậy, Tiểu Mễ vừa tức vừa tủi thân: “Nếu kiểm soát được tùy ý thì tôi đã hất cẳng cô ta từ lâu rồi! Đều có giới hạn thời gian cả, mỗi lần muốn đi g.i.ế.c người tôi đều phải tích lũy rất lâu...”
Nghe mà chẳng biết nên thương hay nên nói gì.
“Còn phải tích lũy thời gian nữa?” Lăng Vô Ưu nhìn sang bác sĩ Vương, “Đa nhân cách đều như vậy sao?”
Bác sĩ Vương lắc đầu: “Không hẳn, cách chung sống giữa các nhân cách với nhân cách chính đều khác nhau. Có người có thể chiếm hữu cơ thể tùy ý, có người cần sự cho phép của nhân cách chính, cũng có người hoàn toàn không được nhân cách chính biết đến, chỉ xuất hiện khi gặp nguy hiểm.”
Tống Vệ An gật đầu, đã hiểu: “Vậy nên nhiều lúc Ưu Lý Sương tỏ ra không bạc nhược là do cô điều khiển? Bao gồm cả việc đi đặt vòng tránh thai...”
“Đúng! Chính là cái đó!” Nhắc đến đây, Tiểu Mễ càng kích động, “Mẹ kiếp, vì để không m.a.n.g t.h.a.i tôi đã c.ắ.n răng chịu đau đi đặt vòng, vậy mà con mụ ngu ngốc đó hay lắm, bị con mụ già thối tha kia khuyên vài câu đã đi tháo ra, đúng là đồ thiểu năng trí tuệ…”
Mọi người: ...
Thời Viên hỏi bác sĩ Vương: “Việc nhân cách phụ và nhân cách chính có quan hệ không tốt là chuyện thường gặp sao?”
Bác sĩ Vương nghe cô ta mắng c.h.ử.i cũng toát mồ hôi: “Ừm... đúng là có tình huống này, mà còn khá phổ biến. Thậm chí có trường hợp nhân cách phụ muốn g.i.ế.c nhân cách chính. Nhưng cũng có những nhân cách phụ được sinh ra để bảo vệ nhân cách chính, nên thường sẽ che chở cho họ.”
“... Tóm lại cô ta chẳng khác gì con lợn ngu xuẩn!”
Tiểu Mễ cuối cùng cũng mắng xong, mệt đến mức ngồi thở hổn hển.
Thấy vậy, bác sĩ Vương còn ân cần đưa cho cô ta một ly nước.
“Cảm ơn.” Tiểu Mễ nhận lấy, uống cạn một hơi.
Đợi cô ta bình tĩnh lại, Tống Vệ An tiếp tục: “Cô bắt đầu ‘tỉnh’ từ khi nào?”
Tiểu Mễ ném chiếc cốc vào thùng rác bên cạnh, trầm tư:
“Cái này thì tôi nhớ rõ. Lần đầu tiên tôi tỉnh lại, nhận ra mình có thể kiểm soát cơ thể cô ta là khi Ưu Lý Sương mười tuổi. Hình như hôm đó là ngày lễ gì đó, tôi quên rồi. Mẹ cô ta chở hai chị em bằng xe điện ra phố ăn đồ ngon.”
“Đi được nửa đường thì thấy chiếc xe mới mua của nhà đậu bên lề đường. Lại gần nhìn, hóa ra là Ưu Ngô Năng với mụ tiểu tam. Bà mẹ thì một mình đi xe điện trông con, còn Ưu Ngô Năng lại lái xe mới đi chơi với tình nhân. Mẹ Ưu Lý Sương tức quá, quăng xe qua một bên, túm tóc tiểu tam định kéo ra khỏi xe, vừa kéo vừa c.h.ử.i.”
“Người qua đường kéo đến xem đông nghịt, có người giúp lôi tiểu tam ra, có người khuyên can, cũng có người cầm điện thoại quay video, biết đâu bây giờ vẫn còn trên mạng. Ưu Lý Sương và em trai bị chen lấn trong đám đông, nhìn mẹ vừa khóc vừa mắng, đòi Ưu Ngô Năng cho một lời giải thích.”
“Sau đó tiểu tam bị lôi xuống, mẹ Ưu Lý Sương túm tóc vừa đá vừa đ.á.n.h. Ưu Ngô Năng đứng bên cạnh quát ‘Bà quậy đủ chưa’, còn dọa nếu không dừng lại sẽ báo cảnh sát bắt bà vì tội đ.á.n.h người. Nghe vậy bà ta sợ, chỉ dám túm tóc không cho người kia đi, không dám đ.á.n.h nữa, vừa khóc vừa hỏi tại sao lại bị đối xử như vậy.”
“Ưu Ngô Năng lại nói ‘Cái đồ mặt vàng như bà, suốt ngày không biết dọn dẹp bản thân, vừa bẩn vừa xấu, tôi nhìn đã thấy buồn nôn, tôi ngoại tình là do bà ép’. Bên cạnh còn có mấy gã đàn ông hùa theo, nói những lời kiểu như ‘Bà nhìn lại mình đi, chồng ra ngoài tìm người khác cũng là chuyện bình thường, đừng làm xấu mặt nữa, mau dắt con về đi, nếu làm to chuyện thì sau này ly hôn khổ hai đứa nhỏ’... toàn là những lời vô lý.”
Khi kể những chuyện này, sắc mặt Tiểu Mễ rất bình thản, như đang kể một câu chuyện chẳng liên quan đến mình. Nói đến đây, cô ta gật đầu:
“Ừm... chính vào lúc đó, tôi tỉnh lại, tiếp quản cơ thể của con nhỏ Ưu ngu ngốc.”
Câu chuyện khiến người ta nghe mà bốc hỏa. Tống Vệ An dường như đã đoán được diễn biến tiếp theo, nhưng vẫn hỏi: “... Sau đó thì sao?”
Tiểu Mễ lại thấy khát, bảo bác sĩ Vương rót thêm một ly, uống xong mới tiếp tục:
“Sau đó tôi đẩy phăng thằng em đang ôm tôi khóc rồi bôi nước mũi lên người,” Tiểu Mễ nói tiếp, “vớ lấy một hòn đá lớn bên lề đường, xông thẳng tới đập vào mặt con tiểu tam. Lúc đó hiện trường rất hỗn loạn, chẳng ai để ý đến một đứa trẻ như tôi, nên tôi ra tay rất thuận lợi.”
Tiểu Mễ hồi tưởng: “Tôi nhắm thẳng vào mắt mà đập, vì cơ thể lúc đó gầy yếu, sức không lớn, đập vào đầu chưa chắc hiệu quả, nên tôi đ.á.n.h thẳng vào mắt cô ta. Ngay lập tức nhãn cầu nổ tung, người xung quanh sợ quá la hét, mẹ Ưu Lý Sương cũng kêu lên một tiếng rồi buông tay, lùi lại mấy bước.”
