Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 268: Bưu Kiện

Cập nhật lúc: 02/04/2026 13:02

Lăng Vô Ưu nói: [Quà đáp lễ vì anh đã mời tôi ăn cơm.]

Hóa ra là chuyện này…

Tim Thời Viên khẽ hụt một nhịp. Anh định nói không cần đáp lễ, vì tất cả đều là tự nguyện, nhưng nói thật, anh lại cực kỳ muốn nhận quà do Lăng Vô Ưu tặng. Anh sợ nếu nói khách sáo, cô sẽ thật sự không tặng nữa, mà chuyện đó hoàn toàn có khả năng xảy ra.

Cân nhắc hồi lâu, anh cẩn thận nhắn lại:

[Mời cô ăn cơm không phải vì muốn cô đáp lễ, tôi hoàn toàn tự nguyện. Tuy nhiên vẫn cảm ơn món quà của cô, tôi sẽ trân trọng nó. Ngày mai tôi sẽ tự gọi dịch vụ giao hàng, tôi biết địa chỉ nhà đội trưởng Tống rồi.]

Thời Viên đọc lại tin nhắn mấy lần, cảm thấy như vậy là ổn.

Còn Lăng Vô Ưu thì không hiểu nổi những suy nghĩ rối rắm ẩn sau hai câu nói đó. Cô chỉ biết ngày mai anh sẽ tự gọi người đến lấy, mình tiết kiệm được mấy chục tệ.

Thời Viên đúng là rất biết điều, cô thầm nghĩ.

...

Sáng hôm sau.

Sau khi Lăng Vô Ưu nhắn báo đã dậy, Thời Viên lập tức gọi người đến lấy đồ, còn đặc biệt chọn dịch vụ giao tận tay. Anh vừa chạy bộ cùng Thời Thần về, trong lúc chờ bưu kiện thì định đi tắm rửa, vừa tắm vừa đoán xem rốt cuộc Lăng Vô Ưu tặng mình thứ gì.

Thật sự rất mong chờ.

Hôm nay Trịnh Tương Nguyệt dậy rất sớm.

Bình thường bà ngủ đến hơn mười giờ, hiếm khi tám giờ hai mươi đã tỉnh dậy với tinh thần khá tốt. Bà xuống phòng ăn, nhờ dì giúp việc hâm nóng bữa sáng do con trai lớn chuẩn bị. Thực đơn vừa dinh dưỡng vừa ngon miệng, bà rất hài lòng.

Vừa ăn vừa nghịch điện thoại, ăn xong bụng no căng khiến bà hơi buồn ngủ, định quay về ngủ tiếp. Đúng lúc đó, dì Lý từ dưới lầu đi lên, tay ôm một thùng giấy không lớn:

“Thưa bà, hình như đây là bưu kiện của bà?”

“Của tôi?” Trịnh Tương Nguyệt nghĩ lại xem gần đây mình đặt gì, nhưng mua quá nhiều nên nhất thời không nhớ ra, “Bưu kiện gì vậy, nhãn hàng nào gửi thế?”

Dì Lý nói: “Ơ? Lạ thật, trên đó ghi tên cậu Út, nhưng địa chỉ gửi hình như là khu chung cư Chân Tâm gì đó.”

Trịnh Tương Nguyệt không để ý: “Chắc Tiểu Viên thấy thứ gì hay nên mua về hiếu kính mẹ rồi.”

Dì Lý vẫn thấy có gì đó không ổn: “Nhưng cái này hình như do người giao hàng mang đến.”

Nghe vậy, Trịnh Tương Nguyệt càng phấn khích: “Vậy chắc là bánh kem mới làm xong rồi! Dì ơi, lấy giúp tôi cái kéo.”

Dì Lý mang kéo tới rồi đi làm việc khác. Trịnh Tương Nguyệt cắt thùng giấy, gạt lớp xốp bảo vệ sang một bên, cuối cùng nhìn thấy một—

Búp bê thạch cao?

Mà nhìn từ phía sau thì là Hello Kitty?

Bà sững người một giây, rồi bật cười. Trong đầu nghĩ cái thằng nhóc Thời Viên nghiêm túc này mà cũng có lúc trẻ con thế, thật đáng yêu. Dù vẽ đẹp hay xấu, lát nữa cũng phải khen nó vài câu.

Nghĩ vậy, nụ cười càng rạng rỡ.

Bà cẩn thận nhấc con Hello Kitty không quá lớn lên, rồi lật mặt trước lại.

Ngay khoảnh khắc đó, nụ cười trên mặt bà cứng đờ.

“A!”

Bà hoảng hốt kêu lên, lùi lại một bước, tay buông lỏng, con b.úp bê rơi xuống đất phát ra một tiếng “pòng”, vỡ thành nhiều mảnh.

Được rồi, giờ thì thành “án p.h.â.n x.á.c” thật rồi.

Cùng lúc đó, Thời Viên vừa sấy tóc xong, thay quần áo chỉnh tề, đang thong thả từ trên lầu đi xuống với tâm trạng mong đợi. Nhưng mới xuống được nửa cầu thang đã nghe thấy tiếng hét của mẹ, tim anh thắt lại, vội vàng chạy tới:

“Mẹ, có chuyện gì vậy?”

“Mẹ… con… con!” Trịnh Tương Nguyệt vừa giận vừa áy náy. Bà rất muốn mắng, nhưng lại nghĩ đây là quà con tặng, biết đâu nó thật sự tưởng mình sẽ thích, nếu mắng sẽ làm nó tổn thương.

Bà nhanh ch.óng bình tĩnh lại, hít sâu một hơi rồi nói: “Xin lỗi Thời Viên, mẹ chưa từng nhận món quà nào… độc lạ như vậy, giật mình nên lỡ tay làm rơi vỡ mất rồi. Lát nữa mẹ sẽ bảo dì Lý gắn lại.”

“Quà tặng?” Thời Viên khựng lại, trong lòng dâng lên dự cảm không lành. Anh bước nhanh tới, nhìn những mảnh thạch cao vỡ vụn dưới đất.

Anh thầm cầu mong không phải, rồi nhìn mẹ với ánh mắt mong chờ: “Đây là… con tặng mẹ?”

“Đúng vậy,” Trịnh Tương Nguyệt ôm n.g.ự.c, “Người gửi là tên con, hình như từ khu chung cư Chân Tâm… Khoan đã, vẻ mặt này của con là sao? Không phải tặng mẹ sao? Nhưng trên đó ghi tên mẹ làm người nhận mà…”

Thời Viên: …Xong rồi.

Đây đúng là một sự hiểu lầm tai hại.

Vì anh thường không ở nhà, nên những thứ gửi về hoặc tặng mẹ đều ghi tên bà là người nhận. Lúc gọi người giao hàng, hệ thống tự động điền địa chỉ quen dùng, anh nghĩ mẹ còn đang ngủ, mình xuống lấy là được, không ngờ…

Thời Viên thở dài: Sơ suất thật.

Đây còn là món quà đầu tiên Lăng Vô Ưu tặng anh…

Anh ngồi xổm xuống, lặng lẽ nhặt những mảnh vỡ.

“Kìa, đừng động vào,” Trịnh Tương Nguyệt vội ngăn, “Để dì giúp việc dọn là được, cẩn thận đứt tay.”

Thời Viên lắc đầu: “Không sao, để con làm.”

Nhìn anh buồn bã như mất hồn, bà càng hoảng, sợ mình lỡ để lộ vẻ chê bai nên con trai phát hiện.

Bà vội vàng nói: “Tiểu Viên, mẹ không phải không thích đâu, chỉ là hơi bị dọa thôi, giờ nghĩ lại thấy cũng đẹp lắm… Cảm ơn con nhé.”

Tay Thời Viên khựng lại, yếu ớt giải thích: “Không phải quà của con… ý con là không phải con tặng mẹ. Đây là Vô Ưu tặng con. Con không đổi tên người nhận nên mới xảy ra hiểu lầm… con có lỗi với cô ấy…”

Trịnh Tương Nguyệt: Đệch.

Bà hình như gây họa lớn rồi.

Bà vội vàng ngồi xuống nhặt cùng: “Mẹ… mẹ không biết, mẹ xin lỗi con…”

Thời Viên lắc đầu: “Không trách mẹ, là con sơ ý.”

Nói xong lại thở dài.

Trịnh Tương Nguyệt nhìn anh, trong lòng càng áy náy: Xong rồi, nó thật sự rất buồn…

“Hay để mẹ giải thích với Tiểu Vô Ưu nhé?”

“Không cần,” Thời Viên gom hết mảnh vỡ đứng dậy, “Để con nói với cô ấy. Mẹ đừng tự trách, là con không đổi tên người nhận nên mới xảy ra chuyện này, con không trách mẹ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 268: Chương 268: Bưu Kiện | MonkeyD