Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 291: Có Nhà Đúng Là Tốt Thật Mà
Cập nhật lúc: 08/04/2026 02:01
Lăng Vô Ưu nói: “Cũng không hẳn là nghi ngờ, chỉ là không tin nổi trên đời lại có người ngốc đến vậy, nên tò mò hỏi thêm vài câu thôi.”
“Cô ấy đúng là…” Thời Viên cân nhắc một chút, “Có phần thiếu suy nghĩ khi chọn đối tượng. Nhưng qua chuyện này, có lẽ sẽ giúp cô ấy nhìn rõ bộ mặt thật của Nhạc Thành Tài.”
“Hy vọng là vậy.”
Tống Vệ An vừa xem xong tin nhắn trên điện thoại, ngẩng đầu nói: “Hai đứa thu xếp một chút, qua khách sạn Hoa Hồng ở phố Ngựa Vằn xem sao. Đúng rồi Thời Viên, tài xế xe Táp Táp lúc nãy cháu liên hệ thế nào rồi?”
Thời Viên báo cáo: “Đã liên hệ được với tài xế, ông ấy xác nhận có nhận đơn này. Tuy nhiên, ông ấy không có ấn tượng gì về Nhạc Thành Tài. Theo lời kể, ông ấy chạy xe Táp Táp cũng được mấy năm rồi, gặp không ít khách hàng kỳ quặc, còn Nhạc Thành Tài thì cả ngoại hình lẫn hành vi đều rất bình thường nên không nhớ.”
“Nhưng vì chạy xe Táp Táp bắt buộc phải lắp camera giám sát trong xe và bật suốt hành trình, nên cháu đã nhờ ông ấy gửi lại một bản. Có điều ông ấy đang làm việc nên chắc phải muộn một chút mới gửi được.”
“Được.” Tống Vệ An gật đầu, “Vậy hai đứa cứ qua khách sạn Hoa Hồng trước đi.”
“Rõ.”
Hai người bàn bạc một lát, quyết định xuất phát đến quán bar High-be, nơi Nhạc Thành Tài đi quẩy đêm đó, để xem thử, tiện thể lấy luôn camera giám sát tối hôm đó. Sau đó mới lái xe đến khách sạn Hoa Hồng để ước lượng thời gian di chuyển.
“Tên Nhạc Thành Tài này còn là hội viên của bar High-be cơ đấy, đúng là biết hưởng thụ.” Lăng Vô Ưu hỏi: “Thẻ hội viên quán bar thì có tác dụng gì?”
Thời Viên suy nghĩ: “Tôi cũng không rõ lắm… Chắc là có thể đặt phòng VIP?”
“Phòng VIP? Chẳng lẽ không phải cứ đưa tiền là đặt được sao?”
“Có chỗ thì đúng, có chỗ thì không. Đa số các tụ điểm giải trí theo chế độ hội viên đều yêu cầu mức tiêu dùng đạt đến một con số nhất định mới mở khóa được các dịch vụ cao cấp hơn. Cũng có nơi dù chi rất nhiều tiền cũng không cung cấp dịch vụ nâng cao, vì họ coi trọng địa vị xã hội của khách hàng.”
Lăng Vô Ưu nhướng mày: “Biết chơi đấy chứ. Quả nhiên ở đâu cũng tồn tại giai cấp.”
Thời Viên tán thành: “Đúng vậy, con người có thể chia thành người nghèo, người bình thường và người giàu. Trong người giàu lại có giàu vừa, rất giàu, giàu có địa vị, giàu mà không có địa vị… tiêu chuẩn phân loại là vô tận.”
“Anh thuộc loại nào?”
“Ừm… người giàu bình thường.”
Lăng Vô Ưu gật đầu: “Vậy tôi là người nghèo bình thường.”
Thời Viên bật cười.
Khách sạn Hoa Hồng nghe tên thì có vẻ lòe loẹt, nhưng thực tế chỉ là một khách sạn nhỏ cũ kỹ. Khi xe rẽ vào phố Ngựa Vằn, Lăng Vô Ưu liếc nhìn cảnh tượng bên ngoài, vô cảm gật đầu: “Vụ án này coi như đi đúng hướng rồi, theo một nghĩa nào đó.”
Thời Viên vừa lái xe vừa quan sát số nhà: “Bar High-be cách đây gần 30 phút chạy xe. Lúc chúng ta đi qua, dọc đường có rất nhiều khách sạn, nhà nghỉ, giá cả từ thấp đến cao đều có, không lý nào lại chọn một nơi vừa xa vừa kém như thế này. Cho nên rất có thể hung thủ cần một môi trường như vậy, ít người qua lại, cũng ít camera giám sát.”
Điều tra đến đây, họ gần như đã xác định cái c.h.ế.t của Nhạc Kiến Tư không phải là tai nạn.
Họ đến khách sạn Hoa Hồng. Đó là một tòa nhà nhỏ năm tầng cải tạo từ nhà dân, lớp sơn tường, cửa chính, nội thất và đồ đạc đều mang dấu vết của thế kỷ trước.
Cậu thanh niên lễ tân đang chơi Dò mìn trên máy tính, trông có vẻ mạng ở đây không tốt lắm.
Thấy hai người bước vào, cậu ta ngẩng đầu liếc một cái: “Thuê phòng hả?”
Lăng Vô Ưu giơ thẻ cảnh sát: “Cảnh sát, điều tra án.”
Đôi mắt vốn đờ đẫn của cậu thanh niên lập tức tỉnh táo. Cậu ta đẩy gọng kính, đ.á.n.h giá hai người trước mặt. Trông họ còn trẻ hơn cả cậu, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác, không có vẻ “cá mặn” như cậu, mà mang cảm giác rất… ngầu.
Cậu lễ tân đã tin đến tám phần, lại nhìn thẻ cảnh sát một lần nữa, gật đầu: “Ồ, chào hai anh chị.”
Thời Viên lấy điện thoại ra: “Chào cậu, chúng tôi là cảnh sát hình sự thuộc Công an thành phố Hải Châu, phiền cậu giúp tra lịch sử đặt phòng của người này.”
Cậu lễ tân rướn cổ nhìn qua, gật đầu rồi nhập số chứng minh nhân dân lên máy tính: “À… không tìm thấy.”
Lăng Vô Ưu nhắc: “Số chứng minh không nhập sai chứ?”
Cậu ta đối chiếu lại một lần nữa: “Không sai.”
Không tìm thấy cũng nằm trong dự liệu, hai người không vội: “Không sao, phiền cậu cho xem lịch sử đặt phòng từ mười giờ đêm ngày 1 tháng 1 đến ba giờ sáng hôm sau.”
“Được.”
Một lát sau, dữ liệu hiện ra chỉ có vài người. Lăng Vô Ưu liếc qua, thấy chưa ổn: “Thế này đi, cậu tra thông tin khách của tất cả các phòng trả phòng vào trưa ngày 2 tháng 1.”
“Được, đợi chút.”
Một lát sau: “Chỉ có từng này thôi.”
Lăng Vô Ưu xem qua rồi nói tiếp: “Thôi, sao chép cho tôi toàn bộ hồ sơ lưu trú từ sau ngày 30 tháng 12 đến trước khi trả phòng ngày 3 tháng 1, đề phòng kẻ đó đặt phòng sớm hoặc trả phòng muộn.”
“Vâng.”
Thời Viên đưa USB: “Còn nữa, phiền cậu sao chép camera giám sát từ mười giờ đêm ngày 1 tháng 1 đến mười giờ rưỡi sáng hôm sau vào đây.”
“Vâng.”
Sau khi có tài liệu, Thời Viên đưa ảnh Nhạc Thành Tài: “Cậu có ấn tượng gì về người này không?”
Cậu thanh niên ngáp một cái, lắc đầu: “Không có.”
Lăng Vô Ưu nhìn quanh: “Chỗ cậu không có thang máy à?”
“Bố tôi bảo rồi, nhà bảy tầng mới cần lắp thang máy, nhà tôi có năm tầng thôi.”
Lăng Vô Ưu nhếch môi: “Kinh doanh ở đây có vẻ vắng nhỉ?”
Cậu lễ tân hơi ngạc nhiên: “Cái này mà chị cũng nhìn ra sao? Đúng là cảnh sát có khác. Nhưng không sao, tòa nhà này là của nhà tôi, khách không đông nên bình thường việc dọn dẹp chúng tôi tự làm hết, chi phí rất thấp. Cho nên mỗi đêm chỉ cần hai ba khách là đã có lời rồi.”
Lăng Vô Ưu nhìn bộ dạng “cá mặn” uể oải của cậu ta, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ.
Có nhà đúng là tốt thật mà.
Thời Viên hỏi: “Vậy là các cậu chỉ có camera ở chỗ lễ tân này thôi?”
Cậu lễ tân trợn mắt: “Lắp camera trong phòng là phạm pháp đấy, chúng tôi tuyệt đối không lắp!”
“Tôi không có ý đó,” Thời Viên mỉm cười ôn hòa, “Tôi chỉ hỏi vậy thôi.”
Cậu thanh niên nhìn nụ cười của anh mà hơi ngẩn người: “Ồ… vâng…”
Lăng Vô Ưu đứng ở cửa nhìn trái nhìn phải, rồi hỏi: “Các khách sạn trên con phố này đều giống nhà cậu à, kiểu mô hình kinh doanh?”
“Vâng, cũng tương tự nhau.” Cậu lễ tân sực tỉnh, “Chỗ này trước là khu phố cũ, mười mấy năm nay, sau khi khu Thượng Sa và khu Bình Giang phát triển, các trung tâm thương mại như Thiên Đạt, Thiên Tượng Thành đều chuyển sang bên đó, nên khu này không còn náo nhiệt nữa.”
“Mười năm nay nhiều người dọn đi nơi khác ở. Nhưng để nhà trống thì phí, không biết ai mở nhà nghỉ trước, lại vừa hay cách một điểm tham quan mười mấy phút, du khách có thể ở lại. Thế là ngày càng nhiều người mở khách sạn, bố mẹ tôi cũng theo đó mà làm, dần dần thành phố khách sạn luôn.”
