Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 326: Chuyện Đơn Giản Chỉ Có Thế Thôi

Cập nhật lúc: 24/04/2026 02:04

Nhìn thấy thần sắc bỗng trở nên hoảng hốt của cô ta, Lăng Vô Ưu thong thả nói: “Hung thủ là Tô Hựu... à không đúng, nên gọi cô ấy là Ngô Nhược Tình. Đúng vậy, chính là em gái Hựu Hựu của cô đấy, cô Trần.”

Hựu Hựu!?

“Không thể nào!” Sự bình tĩnh của Trần Vi Thiên lập tức sụp đổ, ba chữ này gần như bị cô ta gào lên: “Làm sao có thể là Hựu Hựu được! Nó căn bản không quen biết Nhạc Kiến Tư, cũng không quen biết Phan Phương. Cảnh sát các người có điều tra kỹ càng không thế?”

Đối mặt với sự kích động của cô ta, Tống Vệ An vẫn giữ giọng ôn tồn: “Chúng tôi dĩ nhiên đã trải qua quá trình điều tra kỹ lưỡng. Hơn nữa, cô Trần, cô vừa nói em gái mình không quen biết Nhạc Kiến Tư và Phan Phương, nhưng Ngô Nhược Tình và Nhạc Thành Tài dù sao cũng đã hẹn hò nửa năm rồi, việc gặp mặt phụ huynh là chuyện rất bình thường mà? Có lẽ chỉ là cô không biết thôi...”

“Tôi không thể nào không biết!” Trần Vi Thiên khẳng định chắc nịch: “Hựu Hựu chuyện gì cũng nói với tôi hết!”

Lăng Vô Ưu lạnh lùng dội thẳng một gáo nước lạnh: “Cô vừa mới nói vì cô không thích nghe chuyện nhà họ nên Ngô Nhược Tình rất ít khi kể với cô về họ, sao thoắt cái đã đổi giọng rồi? Rốt cuộc lời nào là thật, lời nào là giả đây, cô Trần?”

Bị nói trúng tim đen, Trần Vi Thiên nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh, tìm cách chống đỡ: “Nó không hay kể với tôi, nhưng chuyện lớn như gặp mặt gia đình, nó chắc chắn sẽ nói với tôi. Tôi là người thân duy nhất của nó... Hựu Hựu đâu? Nó đang ở đâu? Tôi muốn nói chuyện với nó!”

Tống Vệ An đáp: “Đồng nghiệp của chúng tôi vừa kết thúc buổi thẩm vấn với Ngô Nhược Tình, cô ấy đã nhận tội, hiện giờ chắc đã được đưa đến phòng tạm giam để chờ xử lý các bước tiếp theo rồi.”

Lăng Vô Ưu lại châm thêm một mồi lửa: “Cho dù cô là người thân duy nhất của cô ấy, nhưng thời gian hai người thực sự ở bên nhau được bao lâu? Chẳng phải lúc cô ở chỗ vợ chồng Trần Vĩ, cô ấy còn bị cô đưa vào danh sách đen sao? Điều này chứng tỏ quan hệ giữa hai người thậm chí còn không bằng anh chị em bình thường, nói gì đến chuyện thân thiết...”

“Hừ,” Lăng Vô Ưu cười châm chọc, “Tôi thấy cô cũng chẳng quan tâm gì đến em gái mình đâu. Cô cũng đâu thể canh chừng cô ấy mọi lúc, biết đâu lúc cô ấy gặp Nhạc Kiến Tư và Phan Phương đã cố tình giấu cô thì sao?”

Bị một tràng dồn dập như vậy, Trần Vi Thiên bắt đầu d.a.o động: “Tại sao... Hựu Hựu phải cố tình giấu tôi?”

Tống Vệ An lộ vẻ xót xa: “Cô Trần... haiz, với tư cách là người thân duy nhất của Ngô Nhược Tình, tôi nghĩ vẫn nên cho cô biết. Em gái cô đã khai hết với cảnh sát rồi. Cô ấy không thực lòng yêu Nhạc Thành Tài, ở bên hắn chỉ để tìm cơ hội g.i.ế.c c.h.ế.t cả nhà họ... tất cả là để giúp cô trả thù đấy.”

Trần Vi Thiên bật cười như vừa nghe chuyện hoang đường: “Các người đang đùa à? Tôi chưa bao giờ kể với nó những chuyện tôi đã trải qua, nó căn bản không biết tôi hận... Nó không có động cơ g.i.ế.c người. Cảnh sát các người rốt cuộc đang điều tra cái gì thế? Hựu Hựu đối xử với Nhạc Thành Tài tốt như vậy! Nó...”

“Cô không cần phải bảo vệ em gái mình nữa đâu, cô Trần.” Ánh mắt Tống Vệ An mang theo chút bất lực và không nỡ. “Cô ấy biết, Ngô Nhược Tình chuyện gì cũng biết. Hơn nữa những gì cô ấy nói gần như trùng khớp với kết quả điều tra của cảnh sát, nên chúng tôi cũng hiểu được tình cảm chị em... có phần cực đoan giữa hai người.”

“Các cô đều đã rất vất vả rồi,” Tống Vệ An tiếp tục đ.á.n.h vào tâm lý, “Có lẽ Ngô Nhược Tình muốn làm gì đó cho cô, trong lòng cô ấy luôn mang theo sự day dứt... Haiz, không nói chuyện này nữa.”

Trần Vi Thiên: ……

Thực ra, cho đến tận lúc này, cô ta vẫn chìm trong trạng thái nghi ngờ và hoảng loạn. Cô ta không tin Hựu Hựu sẽ khai ra tất cả, nhưng nếu không khai, tại sao những lời viên cảnh sát này nói lại chính xác đến vậy? Nào là tình chị em cực đoan, nào là day dứt, nào là giúp cô ta trả thù...

Chẳng lẽ Hựu Hựu thực sự đã nói hết rồi?

Nhưng nói thì nói, chẳng lẽ cô ấy thực sự định một mình gánh hết mọi tội lỗi sao?

Trần Vi Thiên không tin trên đời có người ngu ngốc đến thế, cũng không tin Ngô Nhược Tình sẽ vì mình mà làm đến mức này.

Cô ta nhanh ch.óng điều chỉnh lại suy nghĩ, giữ vẻ không thể tin nổi, chất vấn: “Cảnh sát các người có bằng chứng Hựu Hựu g.i.ế.c người không? Cô ấy đã nói với tôi đêm đó cô ấy ở bệnh viện, các người không tìm camera ghi lại hình ảnh của cô ấy ở đó sao?”

“Có chứ,” Tống Vệ An đáp, “nhưng chúng tôi tìm thấy tóc của Ngô Nhược Tình tại hiện trường vụ án Phan Phương t.ử vong, đây gần như là bằng chứng quyết định rồi. Hơn nữa chính Ngô Nhược Tình nói cô ấy đã đến chỗ Phan Phương trước rồi mới đến bệnh viện.”

“Đến chỗ Phan Phương trước?” Trần Vi Thiên không hiểu: “Chẳng phải trước đó các người nói thời gian t.ử vong của Phan Phương là từ mười một giờ đêm đến một giờ sáng sao? Hựu Hựu hơn mười một giờ đã ở bệnh viện rồi, sao cô ấy có thể là...”

Lăng Vô Ưu tiếp lời: “Nếu cô đã tò mò như vậy thì chúng tôi cũng nói cho cô biết. Theo lời Ngô Nhược Tình, tối hôm đó cô ấy biết Nhạc Thành Tài sắp từ đồn cảnh sát về, vừa chán ghét vừa tức giận, nên gọi điện cho hắn để dò xét tình hình. Nhạc Thành Tài ở đầu dây bên kia say khướt, nói là định đi tìm Phan Phương đòi tiền.”

“Ngô Nhược Tình cảm thấy đây là thời cơ hoàn hảo để thực hiện kế hoạch, vì vậy cô ấy đã đến chỗ Phan Phương trước cả Nhạc Thành Tài. Một người gãy chân như cô ấy dĩ nhiên không thể dùng vũ lực với Phan Phương, nên cô ấy chỉ đưa cho bà ta một lọ t.h.u.ố.c ngủ, dùng bằng chứng Nhạc Thành Tài hút chích, buôn bán ma túy và g.i.ế.c người trong tay mình để đe dọa, đưa ra đề nghị đổi mạng.”

“Tất nhiên, là dùng mạng Phan Phương để đổi lấy mạng Nhạc Thành Tài. Phan Phương tuy biết sự tồn tại của Tô Hựu Hựu, nhưng đến khoảnh khắc đó mới biết Tô Hựu Hựu và đứa bé gái từng bị họ ngược đãi lại có mối liên hệ như vậy. Bà ta vừa kinh ngạc, vừa sợ hãi, vì hiểu rõ lời đe dọa của đối phương không phải trò đùa.”

“Kết quả rất rõ ràng, một người mẹ coi con như mạng sống, ‘vĩ đại’ như Phan Phương, dĩ nhiên sẽ đồng ý yêu cầu của Ngô Nhược Tình. Để tạo bằng chứng ngoại phạm cho mình, Ngô Nhược Tình bảo bà ta hãy tự sát sau khi Nhạc Thành Tài rời đi, đồng thời không được để hắn phát hiện ra điều bất thường.”

“Xong xuôi mọi thứ, cô ấy vội vã quay lại bệnh viện, giả vờ đau chân để đi lại trong đó. Nhưng không ngờ lại làm rơi một sợi tóc tại hiện trường. Mà khả năng Nhạc Thành Tài mang sợi tóc đó đến là rất thấp, vì hắn đã ở trong phòng tạm giam của chúng tôi hai ngày, giữa chừng còn tắm rửa rồi, tóc rụng thì cũng rụng hết từ lâu.”

“Đánh rắn phải đ.á.n.h vào dập đầu,” Lăng Vô Ưu mỉm cười nhìn Trần Vi Thiên, “em gái cô vẫn rất thông minh. Thấy chưa, chỉ cần nắm được điểm yếu của một người, thì g.i.ế.c người cũng chỉ là chuyện đơn giản như vậy thôi.”

Trần Vi Thiên không nhận ra sắc mặt mình đang dần trắng bệch. Vốn dĩ sắc mặt cô ta đã không tốt, nhưng lúc này lại càng u ám đến đáng sợ.

Không vì lý do nào khác, bởi vì phần lớn những gì nữ cảnh sát này nói... đều là sự thật.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.