Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 329: Tình Yêu Khiến Con Người Mù Quáng

Cập nhật lúc: 24/04/2026 02:05

Việc không hiểu cũng không phải vấn đề lớn. Sau khi Thời Viên giải thích sơ qua, cô ta lập tức hiểu ngay. Quan trọng là chỉ số đối chiếu ở cuối bản báo cáo, con số cao hơn 99%, đủ để chứng minh đó chính là tóc của cô ta.

“Vậy nên,” Thời Viên thở phào nhẹ nhõm, “cô có thể giải thích một chút không? Tại sao tóc của cô lại xuất hiện tại hiện trường vụ án?”

Tô Hựu Hựu còn chưa kịp trả lời, Trì Hề Quan đã bổ sung: “Nếu không giải thích được, thì điều này gần như có thể xem là bằng chứng mang tính quyết định, chứng minh cô đã g.i.ế.c Phan Phương.”

“Tôi không g.i.ế.c bà ta!” Tô Hựu Hựu gần như phản xạ mà phủ nhận, “Tôi... chẳng phải tôi có bằng chứng ngoại phạm sao? Tôi đã nói rồi, lúc đó tôi đang ở bệnh viện.”

“Về chuyện này...” Thời Viên mỉm cười nhẹ, “bằng chứng ngoại phạm của cô ở bệnh viện đã bị chúng tôi lật lại rồi.”

Tô Hựu Hựu sững sờ: “Hả?”

Thời Viên chậm rãi nói: “Phan Phương c.h.ế.t do nuốt một lượng lớn t.h.u.ố.c ngủ. Khi t.ử vong, bà ta rất thanh thản, trên người không có dấu vết giằng co hay bị thương. Vì vậy pháp y bước đầu phán đoán bà ta tự nguyện uống t.h.u.ố.c, không bị cưỡng ép.”

“Cho nên...” Tô Hựu Hựu khẽ hỏi.

“Cho nên,” Thời Viên tiếp lời, “cảnh sát suy đoán cô đã đến gặp Phan Phương trước cả Nhạc Thành Tài, dùng điểm yếu của hắn để uy h.i.ế.p bà ta tự sát. Phan Phương coi con trai như mạng sống, lại thêm bản thân đã già yếu, vì tiền đồ của Nhạc Thành Tài nên buộc phải chấp nhận yêu cầu của cô.”

“Cô bảo bà ta tự sát sau khi Nhạc Thành Tài rời đi, còn mình thì quay về bệnh viện để tạo bằng chứng ngoại phạm. Để tránh lộ thời gian trên camera khu chung cư Phong Thành, sau khi rời đi lúc sáu giờ tối, cô không quay lại cho đến hơn mười hai giờ đêm... Cô Tô, với tình trạng chân tay không thuận tiện, ở ngoài một mình lâu như vậy chắc không dễ chịu gì nhỉ?”

Nghe xong, đồng t.ử của Tô Hựu Hựu khẽ run: “Đó chỉ là suy đoán của các anh...”

“Không chỉ là suy đoán,” Trì Hề Quan nói, “có sợi tóc của cô, cộng thêm suy luận hợp lý có thể giải thích cho bằng chứng ngoại phạm... Cô Tô, hiềm nghi của cô gần như đã được xác nhận rồi. Trước đó cô còn nói mình chưa từng gặp Phan Phương và Nhạc Thành Tài.”

“Nhưng... nhưng tôi không g.i.ế.c người...” Tô Hựu Hựu có chút hoảng loạn, “Tôi thật sự không... Động cơ của tôi là gì chứ?”

“Động cơ là giúp Ngô Nhược Hân, tức là chị gái cô, báo thù,” Trì Hề Quan nói, “Sau khi cô và Trần Vi Thiên gặp lại ở Hải Châu năm ngoái, cô đã bị cuốn vào kế hoạch trả thù nhà họ Nhạc. Cô Tô, chi bằng cô thành thật nói đi, có phải Trần Vi Thiên ép cô không? Dùng tình thân để ép buộc cô...”

“Không phải!” Tô Hựu Hựu đột ngột hét lên, “Tôi và chị tôi đều không g.i.ế.c người! Chúng tôi không g.i.ế.c người! Nhạc Thành Tài... đúng rồi, Nhạc Kiến Tư không phải do Nhạc Thành Tài g.i.ế.c sao? Phan Phương chắc chắn cũng vậy! Đêm đó hắn đã đến chỗ Phan Phương...”

Hình tượng “lụy tình” coi như sụp đổ rồi.

Trì Hề Quan nói: “Nhạc Thành Tài đã bị chúng tôi khống chế, hắn đã thừa nhận hành vi g.i.ế.c người, đồng thời khai ra đồng bọn cùng hắn sát hại Nhạc Kiến Tư. Qua điều tra, các đặc điểm của người đồng bọn đó đều trùng khớp với Trần Vi Thiên, cho nên...”

Tô Hựu Hựu vội vàng ngắt lời: “Nhưng chẳng phải tôi đã nói với các anh người đó là nam sao!”

Thời Viên trả lời bằng giọng công vụ: “Cô Tô, lời khai này của cô có dấu hiệu bao che nên không thể đưa vào hệ thống đặc điểm nghi phạm. So với cô, chúng tôi đương nhiên nghiêng về phía Trần Vi Thiên, người có mâu thuẫn sâu sắc với nhà họ Nhạc. Vậy nên, chi bằng cô chủ động tự thú, khai ra toàn bộ kế hoạch để lập công chuộc tội?”

“Đúng vậy,” Trì Hề Quan cũng lên tiếng, “cô đã làm quá nhiều rồi. Ở bên Nhạc Thành Tài suốt nửa năm, chịu bao nhiêu thiệt thòi, còn giúp Trần Vi Thiên tạo bằng chứng ngoại phạm giả, bây giờ lại đứng ra gánh thay... Haiz.”

“Còn nữa,” Thời Viên tiếp lời, “cô luôn nói mình không g.i.ế.c Phan Phương. Được, nếu chúng tôi tin cô, vậy cô thử nghĩ xem, nếu cô không đến đó, tại sao tóc của cô lại ở đó? Là ai mang đến?”

“Cô hy sinh nhiều như vậy cho cô ta, nhưng cô ta lại quay lưng đ.â.m sau lưng cô,” Thời Viên nở nụ cười đầy cảm thông, “cô ta thật sự coi cô là em gái sao? Hay chỉ xem cô là công cụ báo thù, hoặc một đối tượng để đố kỵ? Dù sao so với công việc lương cao và tương đối nhẹ nhàng của cô, cuộc sống của cô ta cũng không tốt lắm.”

“Cô Tô,” hai người thay phiên “khuyên nhủ”, “cô chỉ là một mắt xích trong kế hoạch của cô ta, một công cụ tiện tay, một người đứng ra gánh tội thay mà thôi. Cô đã làm đủ rồi, nhân nghĩa cũng đã tận. Hơn nữa, những đau khổ trong quá khứ của cô ta vốn không liên quan đến cô, cô đang áy náy vì điều gì chứ?”

“Nói đi,” Thời Viên nhìn chằm chằm vào cô ta, giọng ôn hòa nhưng mang theo sức ép, “tất cả những sai lầm cô phạm phải, có phải do Trần Vi Thiên ép buộc không?”

Nghe đến đoạn sau, Tô Hựu Hựu bắt đầu phân tâm, nhưng những lời này rõ ràng đã có tác động. Sắc mặt cô ta ngày càng tái nhợt.

Cô ta cúi đầu, ánh mắt đờ đẫn dừng lại trên một điểm trên mặt bàn, không rõ đang nhìn gì.

Thời Viên và Trì Hề Quan liếc nhìn nhau, đều cho rằng màn ly gián đã phát huy tác dụng.

Nếu là tình cảm gắn bó sâu sắc, vài câu này sẽ không có tác dụng, nhưng giữa hai người họ... hiển nhiên không phải như vậy.

“Không phải chị ấy ép tôi.” Tô Hựu Hựu ngẩng đầu, nhìn hai người trước mặt, “Là tôi chủ động muốn báo thù cho chị, chị ấy mới là người bị ép.”

Thời Viên: …

Trì Hề Quan: …

Cô ta quả thật quá nghĩa khí, ít nhất là so với chị gái mình.

Trong phòng quan sát, Tống Vệ An thở dài liên tục: “Haiz, cái này... haiz... các cậu xem cái này... haiz...”

Quan T.ử Bình vừa xem vừa lắc đầu: “Sao mẹ tôi không sinh cho tôi một người anh em tốt như thế nhỉ, à nhầm, một người biết nghĩ cho tôi như thế?”

Phản ứng của Lăng Vô Ưu lại khá bình thản. Có lẽ cô đã quá quen với kiểu “lụy tình” của Tô Hựu Hựu, nhưng vẫn đưa ra nhận xét khách quan: “Quả nhiên, tình yêu khiến con người mù quáng.”

Thời Viên và Trì Hề Quan cũng ít nhiều bất ngờ, nhưng phản ứng này vẫn nằm trong dự liệu của họ.

Dù trước đó họ cho rằng khả năng Tô Hựu Hựu phản kích sau khi biết mình bị Trần Vi Thiên “đâm sau lưng” sẽ cao hơn...

Trì Hề Quan nén lại sự kinh ngạc, bình tĩnh nói: “Ờ, cô Tô, nếu tôi không nghe nhầm, vừa rồi cô đã thừa nhận tội trạng của mình, đúng không?”

“Phải,” sắc mặt Tô Hựu Hựu rất bình tĩnh, “Phan Phương là do tôi g.i.ế.c, phương thức giống hệt như các anh nói, các anh rất giỏi. Cái c.h.ế.t của Nhạc Thành Tài và Nhạc Kiến Tư cũng do tôi chủ đạo, người mặc áo đen đúng là chị tôi, nhưng chị ấy bị ép. Chuyện bắt cóc cũng là do tôi cố ý sắp đặt, để Nhạc Thành Tài đi g.i.ế.c Nhạc Kiến Tư.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.