Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 381: Còn Có Cả Ngữ Điệu Nữa Cơ Đấy

Cập nhật lúc: 05/05/2026 20:08

Thời Viên đứng phía sau, giọng nói trầm u ám vang lên, khiến ba người giật nảy mình.

Lăng Vô Ưu vốn đã khó chịu vì anh làm tâm trạng mình rối bời, lúc này càng không khách khí, liếc xéo: “Không thể lên tiếng nhẹ một chút sao?”

Thời Viên thuần thục lộ ra vẻ mặt đáng thương trước mặt cô, nhẹ giọng nói: “Xin lỗi, lần sau tôi sẽ chú ý.”

Thái độ tốt như vậy, lại còn bày ra vẻ mặt này, khiến cô không nỡ làm khó anh nữa.

Quả nhiên, Lăng Vô Ưu dời ánh mắt đi chỗ khác, bĩu môi, chuyển sang chuyện khác: “Anh nói xem chỗ nào không đúng?”

Thời Viên hơi khom người, chỉ vào hai chân người đàn ông trên màn hình: “Đầu gối mở ra, nhưng hai bàn chân lại thu vào trong, gan bàn chân hướng ra ngoài, đây là tư thế ngồi xe điện rất điển hình. Suy luận vừa rồi của em đã nhắc nhở tôi, nếu là nghề nghiệp cần đội mũ, cộng thêm đặc điểm tư thế ngồi này, hắn hẳn là...”

Lăng Vô Ưu tiếp lời: “Nhân viên giao hàng.”

Trì Hề Quan lập tức nói: “Tôi đi liên hệ với hai nền tảng giao đồ ăn lớn ngay đây, chắc có thể nhận diện khuôn mặt. Tuy hình trong camera hơi mờ một chút... nhưng hy vọng sẽ thành công!”

Quan T.ử Bình thở phào nhẹ nhõm, nửa đùa nửa thật: “Cuối cùng cũng có phương hướng rồi. Đến nghề tay trái của một shipper cũng có thể là tội phạm bắt cóc à, đúng là... kẻ xấu đâu đâu cũng có, biết mặt mà không biết lòng...”

Lăng Vô Ưu nói: “Ai bảo không phải chứ.”

Đoạn video giám sát gốc mà Trì Hề Quan gửi đi không được hai nền tảng giao hàng nhận diện ra tài xế tương ứng. Anh ta suy nghĩ một lúc, cắt ra vài giây có hình ảnh khuôn mặt tương đối rõ nét, mang sang bộ phận kỹ thuật cải thiện chất lượng, rồi gửi lại cho họ nhận diện. Trời không phụ lòng người, cuối cùng cũng tìm được thông tin tài xế trên nền tảng “Đói Bụng Chưa”.

Tuy nhiên, khi có kết quả thì đã là sáng ngày 17.

“Miêu Khánh Hữu, 39 tuổi, không phải người bản địa Hải Châu. Làm shipper được 3 năm, trước đó từng lái taxi, làm công trường... Đã kết hôn, có một con trai. Hiện tại cả gia đình ba người sống cùng nhau.” Trì Hề Quan đưa tư liệu cho mọi người xem, “Nhìn ảnh thẻ này thì đúng là cùng một người, chỉ là bây giờ đen hơn và già hơn một chút.”

“Cả nhà sống chung, vậy Cung Mạch Mạch chắc không bị giấu ở nhà hắn.” Tống Vệ An lật xem tài liệu, “Hoặc là hắn còn một nơi trú chân khác ở bên ngoài, hoặc là...” Cung Mạch Mạch đã bị chuyển đi nơi khác.

Và khả năng sau là lớn hơn.

Đối mặt với loại án mất tích này, tiến độ tìm người của cảnh sát gần như không bao giờ theo kịp tốc độ ra tay của hung thủ, đây gần như là một bài toán không có lời giải.

Khi nạn nhân được tìm thấy, e rằng đã sớm...

Đôi mày của Tống Vệ An càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.

Trì Hề Quan nói: “Phía ‘Đói Bụng Chưa’ đã đồng bộ định vị của Miêu Khánh Hữu cho chúng ta rồi, chỉ cần hắn mở ứng dụng bắt đầu làm việc, chúng ta có thể theo dõi vị trí theo thời gian thực.”

“Tốt.” Tống Vệ An gật đầu dứt khoát, “Hai người đến nhà Miêu Khánh Hữu thăm dò tình hình, đừng rút dây động rừng. Hai người còn lại bám sát hắn trong suốt quá trình.”

“Rõ.”

8 giờ 50, bốn người xuất phát đến nhà Miêu Khánh Hữu. Lúc này hắn vẫn chưa bắt đầu nhận đơn, vị trí không thay đổi, họ bèn dừng xe ở gần đó để chờ.

Miêu Khánh Hữu sống trong một căn nhà nhỏ độc lập sát mặt đường, bên cạnh có vài hộ dân, kiểu nhà xây từ thế kỷ trước còn sót lại, thường thấy ở vùng nông thôn, hàng xóm xung quanh phần lớn là người già.

Trước cửa một căn phòng có đỗ một chiếc xe điện màu xanh chuyên dụng giao đồ ăn, hẳn là của hắn.

Lăng Vô Ưu và Quan T.ử Bình một nhóm, phụ trách bám theo Miêu Khánh Hữu suốt quãng đường.

“Căn nhà này nhỏ như vậy, chỉ có hai tầng, không giấu được người đâu.” Quan T.ử Bình nhìn ra ngoài qua cửa sổ xe, “Hơn nữa còn có cả gia đình ba người ở, vốn đã chật chội rồi.”

Ý tứ trong lời nói đều là Cung Mạch Mạch khó có khả năng ở đây.

Thực ra từ khi biết danh tính của Miêu Khánh Hữu, Lăng Vô Ưu đã cảm thấy có gì đó không ổn. Bây giờ nhìn căn nhà cũ nát này, cô nhíu mày: “Miêu Khánh Hữu làm những chuyện mờ ám như vậy, người nhà hắn thật sự không biết gì sao? Một gia đình đơn sơ thế này, có thể giấu được bí mật gì?”

Quan T.ử Bình cười: “Loại vợ chồng liên thủ gây án cũng không hiếm, cho nên đội trưởng Tống mới bảo Hề Quan để mắt đến vợ hắn. Hơn nữa, con trai Miêu Khánh Hữu năm nay... 17 tuổi rồi, nhưng hình như không đi học, cũng không tra ra có công việc chính đáng nào.”

“Biết đâu lại là một đứa phá gia chi t.ử... hoặc nói không chừng nó còn trẻ khỏe, là chủ lực bắt cóc trong nhà thì sao. Như vậy không cần làm việc cũng được, dù sao bán một người ít nhất cũng được vài vạn tệ, chưa kể vật giá ở Hải Châu cao như vậy...”

Lăng Vô Ưu gật đầu: “Cũng có lý.”

Dù là thành phố Hải Châu, nhưng kẻ kỳ quặc và xấu xa thì ở đâu cũng có.

Quan T.ử Bình vừa trò chuyện với cô, vừa nhìn chằm chằm bên ngoài. Đang nói dở, anh ta đột nhiên đổi chủ đề: “Đúng rồi, Tiểu Lăng, em và Thời Viên thế nào rồi?”

Lăng Vô Ưu vốn đang theo mạch suy luận để phân tích vụ án, câu hỏi bất ngờ khiến cô khựng lại, theo bản năng đáp: “Hả?... Ồ, chẳng có gì cả.”

“Ra là vậy...”

Anh ta còn tưởng hôm qua hai người lãng mạn dắt tay nhau đi dạo dưới mưa (Lăng Vô Ưu: ?), tình cảm ít nhiều cũng phải có tiến triển.

“Thời Viên đến đội mình cũng hơn nửa năm rồi, thực ra cậu ta đúng là một người...” Quan T.ử Bình vẫn nhiệt tình đẩy thuyền, định giúp đàn em nói vài lời tốt đẹp, nhưng ánh mắt đang dán vào cửa nhà Miêu Khánh Hữu bỗng thấy một bóng người xuất hiện, lời định nói lập tức nuốt xuống: “Người ra rồi.”

Lăng Vô Ưu cũng nhìn thấy. Người đàn ông mặc đồng phục shipper màu xanh, vừa dùng ngón tay xỉa răng vừa mở cửa bước ra. Đứng lại xỉa xong, hắn “hừm~~~ nhổ” một bãi đờm sang bên cạnh.

Lăng Vô Ưu: Oẹ.

Quan T.ử Bình: Ý thức kém thật!

Miêu Khánh Hữu cúi đầu thao tác trên điện thoại, trong nhà lại có một người phụ nữ bước ra, mặc đồ ngủ hoa ở nhà, tóc tai hơi rối, trên mặt còn vương vẻ ngái ngủ và mệt mỏi. Một tay bà xách túi đồ không rõ bên trong là gì, tay kia cầm bình giữ nhiệt, liếc hắn một cái rồi giúp đặt đồ lên xe điện.

Đây là vợ của Miêu Khánh Hữu, Trần Tú Anh.

Hai người trao đổi vài câu, sắc mặt Miêu Khánh Hữu đầy vẻ thiếu kiên nhẫn. Trần Tú Anh nhíu mày, trông có phần không cam lòng, nhưng với tư cách là vợ, bà đã quen với việc dặn dò như vậy. Dù trong lòng hiểu rõ cả hai bên đều chán ghét, bà vẫn lầm lũi lặp lại ngày này qua ngày khác một cách vô cảm.

Khoảng cách hơi xa, hai người trong xe không nghe rõ họ đang nói gì.

Quan T.ử Bình bám vào cửa sổ, trợn to mắt, cố gắng đọc khẩu hình:

“... Phiền c.h.ế.t đi được, biết rồi, ngày nào cũng nói mấy câu này.”

“Thế ông không làm nữa thì tôi không nói nữa.”

“... Chậc, tôi đi đây, tối không về ăn cơm đâu.”

“Lại không về ăn? Bên ngoài có gì ngon mà ăn? Vừa không lành mạnh vừa tốn tiền...”

Còn có cả ngữ điệu nữa cơ đấy.

Lăng Vô Ưu giơ ngón tay cái với Quan T.ử Bình. Cô không có bản lĩnh này, chỉ thấy miệng hai người liên tục đóng mở, hoàn toàn không biết họ đang nói gì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.