Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 384: Cửa Sau
Cập nhật lúc: 05/05/2026 20:09
Lời còn chưa dứt, đã thấy Miêu Khánh Hữu dừng xe trước cổng khu chung cư rồi đi bộ vào trong.
Những mảnh rời rạc trong đầu lập tức được nối lại, Quan T.ử Bình cảm thấy adrenaline dâng lên, xe còn chưa dừng hẳn đã vội tháo dây an toàn: “Cái đậu xanh! Tiểu Lăng, nhanh lên, xuống xe, xuống xe!”
Lăng Vô Ưu không nói nhiều, xoay đuôi xe một cú gọn gàng, đỗ ngay vào chỗ tạm bên lề đường. May mà Quan T.ử Bình phản ứng kịp, chống tay giữ lại, nếu không đã bị hất văng rồi.
Thật là hú vía, lúc nãy anh ta lại còn dám giục cô “nhanh lên”!
Hai người xuống xe, đưa thẻ ngành cho bảo vệ xem qua để xác nhận, rồi nhanh ch.óng đi vào khu chung cư.
Họ bám theo Miêu Khánh Hữu đến chân tòa nhà số 4. Đợi hắn vào thang máy, hai người mới chạy đến nhìn bảng hiển thị tầng. Những con số đỏ liên tục tăng lên dưới ánh mắt căng thẳng của họ, cuối cùng dừng lại ở tầng 14.
Quan T.ử Bình nuốt nước bọt, chậm rãi lắc đầu: “Anh không tin đây chỉ là trùng hợp.”
Lăng Vô Ưu đã @ Tống Vệ An trong nhóm chat để hỏi bước tiếp theo.
Tống Vệ An nhanh ch.óng gửi tin nhắn thoại: “Tôi đang đến khu Mạn Thính Uyển, hai người tiếp tục bám sát Miêu Khánh Hữu. Đừng rút dây động rừng, tìm cách khống chế hắn trước, rồi khai thác thông tin sau.”
Lăng Vô Ưu đáp: “Rõ.”
Miêu Khánh Hữu ở trên tầng 14 khoảng mười phút rồi nhanh ch.óng đi xuống. Quan T.ử Bình ở lại đón Tống Vệ An, còn Lăng Vô Ưu tiếp tục lái xe bám theo.
Nhưng lần này, Miêu Khánh Hữu lại về thẳng nhà.
Hắn đỗ xe điện trước cửa, tháo mũ bảo hiểm đặt lên, đi được hai bước lại như sực nhớ ra điều gì, quay lại lấy bình giữ nhiệt rồi mới mở cửa bước vào.
Cửa sổ tầng một sáng đèn.
Lăng Vô Ưu xuống xe, nhanh ch.óng chui vào xe của Thời Viên và Trì Hề Quan.
“Vất vả cho em rồi.” Cả ngày không gặp, ánh mắt Thời Viên dán c.h.ặ.t lên người cô, “Hai người đã chạy suốt cả ngày.”
Lăng Vô Ưu thở phào: “Cũng ổn, bảo tôi ngồi lì ở đây cả ngày còn khó chịu hơn. Anh Trì chưa về sao?”
Thời Viên đáp: “Vẫn đang bám theo Miêu Lập Căn trong quán bar.”
Anh đưa cho cô một chai nước: “Em uống nước không?”
“Không uống.” Lăng Vô Ưu vẫn không nhìn anh, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, “Hay là chúng ta vào nhà ‘làm khách’ trước?”
Thời Viên trấn an: “Không vội, em nghỉ một lát đi, đợi anh Trì về đã.”
“Nếu Miêu Lập Căn cả đêm không về thì sao?”
Khả năng đó không phải là không có.
Thời Viên nói: “Vậy cũng phải đợi đội trưởng Tống tới. Nếu trong nhà Miêu Khánh Hữu có ẩn tình, chỉ dựa vào hai chúng ta thì không chắc chắn tuyệt đối.”
Lăng Vô Ưu thầm nghĩ căn nhà tồi tàn này thì có thể có ẩn tình gì, nhưng cũng không tranh luận. Nếu Tống Vệ An ở đây, ông cũng sẽ không đồng ý.
Dù sao họ vẫn chỉ là thực tập sinh.
May mà không lâu sau, Tống Vệ An đã tới. Ông để xe lại cho Quan T.ử Bình, tự mình đi xe điện công cộng tới. Ba người tụ lại bàn bạc, quyết định đột kích Miêu Khánh Hữu. Không phải họ không chờ nổi, mà là sợ Cung Mạch Mạch không chờ nổi.
10 giờ15 phút tối, cửa nhà Miêu Khánh Hữu vang lên tiếng gõ.
Cánh cửa cũ kỹ này gần như không có tác dụng chống trộm, thậm chí còn không có mắt mèo. Lăng Vô Ưu cầm sẵn dụng cụ trong tay, nếu đối phương không mở cửa, cô sẽ trực tiếp phá khóa.
Gõ thêm hai lần nữa, bên trong vang lên giọng nữ mệt mỏi: “Ai đấy?”
Lăng Vô Ưu nói: “Chào chị, cái áo ngoài cửa này có phải của nhà chị rơi từ tầng hai xuống không?”
“… Áo gì cơ?”
Cùng với câu hỏi đầy nghi hoặc là tiếng bước chân tiến lại gần. Không lâu sau, cửa mở ra. Trần Tú Anh còn chưa kịp phản ứng, Thời Viên đứng phía sau đã nhanh tay giữ c.h.ặ.t mép cửa, kéo mạnh ra.
Trần Tú Anh giật mình.
Vốn dĩ nghe giọng nữ trẻ tuổi nên bà không cảnh giác. Nhà bà nhìn qua là biết nghèo, có mở cửa cũng chẳng ai thèm trộm, huống hồ bên ngoài chỉ có một cô gái.
Nhưng vừa mở cửa ra lại thấy hai nam một nữ, hai người đàn ông kia cao lớn, khiến bà sợ đến ngây người, theo bản năng muốn đóng cửa, nhưng dù cố thế nào cũng không đóng lại được. Ngẩng đầu lên, bà thấy một bàn tay đang giữ c.h.ặ.t cánh cửa.
Tống Vệ An nở nụ cười “thân thiện”: “Chào bà, chúng tôi là…”
Lời còn chưa dứt, Trần Tú Anh đã lảo đảo lùi lại hai bước, hét lớn vào trong: “Miêu Khánh Hữu! Miêu Khánh Hữu, mau xuống đây! Cứu tôi với! Cứu tôi!!”
Ba người đứng ngoài cửa: “…”
Lăng Vô Ưu rút thẻ cảnh sát: “Bà Trần, đừng căng thẳng, chúng tôi là cảnh sát Công an thành phố Hải Châu, đến tìm bà là vì…”
Vừa dứt lời, phía sau nhà đột nhiên vang lên một tiếng “cộp”, tiếp đó là một âm thanh “két” ngắn ngủi, giống như tiếng cửa gỗ cũ bị mở ra.
Nhưng cửa không phải ở phía trước…
Thời Viên đột nhiên quát lớn: “Là cửa sau!”
Chưa kịp để Lăng Vô Ưu và Tống Vệ An phản ứng, anh đã lao vụt ra đuổi theo.
“Cháu ở lại đây!”
Tống Vệ An ném lại một câu rồi cũng lập tức chạy theo.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Lăng Vô Ưu nhìn Trần Tú Anh đang dựa vào bàn ăn, khuôn mặt hoảng loạn, hai chân run rẩy, rồi đưa mắt nhìn sâu vào bên trong căn nhà tối om, không thấy rõ gì. Chỉ có tiếng “két” thỉnh thoảng vang lên.
Cô đã hiểu, chắc hẳn Miêu Khánh Hữu nghe thấy hai chữ “cảnh sát”, lại đứng gần cửa sau, tâm lý không vững nên lập tức bỏ chạy.
Sự chột dạ này quá rõ ràng.
Lăng Vô Ưu thở dài, thong thả ngồi xuống ghế bên bàn ăn, ngẩng đầu nhìn Trần Tú Anh. Bà vẫn đứng đó, ánh mắt đầy sợ hãi.
“Tôi đã nói rồi, tôi là cảnh sát.” Cô giải thích, giọng có chút phiền muộn, “Hai người đàn ông kia cũng là đồng nghiệp của tôi. Chồng bà vừa nghe thấy thân phận của chúng tôi đã bỏ mặc bà mà chạy mất, ai đúng ai sai, chẳng phải đã rất rõ rồi sao?”
“Ý cô là gì…” Có lẽ thấy cô nói chuyện bình tĩnh, Trần Tú Anh dần bớt căng thẳng, “Các cô đến… bắt chồng tôi sao? Ông ấy phạm tội gì?”
