Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 391: Trộm Đồ

Cập nhật lúc: 05/05/2026 20:10

Gió bên ngoài cửa sổ khá lớn, cửa kính xe Sampo có phần lỏng lẻo nên bị thổi kêu lạch cạch. Lúc này đã là 12 giờ 10 phút đêm, còn khoảng hơn mười phút nữa mới đến cục cảnh sát. Lăng Vô Ưu muốn tranh thủ nghỉ một lát, định nhấn nút quay lại ở góc trên bên trái để thoát khỏi bảng tin của ai đó, nhưng đột nhiên thoáng thấy một thứ gì đó.

Cô khẽ nhướng mày, nhìn vào bài đăng đầu tiên trong bảng tin mà lúc nãy mình đã lướt qua mà không để ý kỹ. Đó là một bức ảnh, đăng vào ngày 10 tháng 9 ba năm trước, đúng dịp lễ khai giảng sau khi kết thúc đợt quân sự của Đại học Công an.

Nhấn mở ảnh, đó là tấm hình chụp chung bốn người, bối cảnh là cổng trường Đại học Công an trông vô cùng hùng vĩ.

Thời Viên đứng ở giữa, tay ôm một bó hoa nhỏ, trên gương mặt là nụ cười hạnh phúc nhàn nhạt. Tóc anh lúc đó ngắn hơn bây giờ một chút, trông càng thêm non nớt, đường nét khuôn mặt thì không thay đổi nhiều, chỉ là nếu nhìn kỹ sẽ thấy làn da trong ảnh trắng hơn hiện tại một chút.

Đã lâu không gặp, Thời Viên năm nhất.

Bên trái anh là một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc xoăn dài, áp sát khuôn mặt tinh xảo vào anh, một tay tạo hình chữ V bên má, tay kia nghịch ngợm giơ chữ V trên đầu Thời Viên. Đó là Trịnh Tương Nguyệt.

Bên phải anh là một người đàn ông cao hơn anh một chút, gương mặt giống anh đến bảy tám phần, mặc vest, toát lên phong thái của một tổng tài trẻ tuổi, có lẽ là anh trai anh, Thời Thần, nở nụ cười nhẹ nhàng.

Bên cạnh Thời Thần còn có một người đàn ông khác, tầm hơn ba mươi tuổi, trông gần như giống hệt anh ta, chỉ là lớn tuổi hơn một chút, khí chất chững chạc hơn, nụ cười cũng sảng khoái hơn. Dựa vào vẻ ngoài “lừa tình” của bà Trịnh, người này chắc chắn là bố của Thời Viên.

Thời Thần giống bố hơn, ngũ quan thiên về lạnh lùng, đường nét sắc sảo. Thời Viên thì giống Trịnh Tương Nguyệt hơn, đường nét mềm mại, ngũ quan tinh tế đến mức khó phân biệt nam nữ.

Bức ảnh này, nếu nói là bốn anh chị em chụp chung, e rằng cũng có người tin.

Một gia đình đáng sợ...

Lăng Vô Ưu khẽ nhếch môi, định thoát ra, nhưng khóe mắt lại thoáng thấy một bóng hình vừa lạ vừa quen. Cô chợt nheo mắt, thái dương giật nhẹ hai cái, dùng ngón tay từ từ phóng to một góc của bức ảnh, rồi kinh ngạc nhìn thấy chính mình.

Tuy hình ảnh rất mờ, gần như không thấy rõ ngũ quan, nhưng cô sao có thể không nhận ra bản thân?

Lúc đó cô đang làm gì nhỉ? Không nhớ nữa, chuyện đã lâu rồi.

Nhưng sự trùng hợp này khiến cô cảm thấy có gì đó không ổn.

Lăng Vô Ưu hít sâu một hơi, thoát khỏi bảng tin của Thời Viên.

Tống Vệ An thỉnh thoảng quay đầu lại, thấy cô nhíu mày với vẻ mặt nghiêm trọng, liền hỏi: “Tiểu Lăng, sao vậy?”

Lăng Vô Ưu nhếch môi: “Không có gì, cháu đang nghĩ về vụ án thôi.”

“Ồ...”

Về đến cục, Thời Viên và Trì Hề Quan đang đợi họ ở văn phòng. Miêu Lập Căn ngủ rất say, lại chưa tỉnh rượu nên chưa thể lấy lời khai, chỉ có thể đợi đến sáng mai. Tống Vệ An định mở một cuộc họp nhỏ, nhưng đã hơn 12 giờ đêm, phòng họp quen dùng vẫn bị tổ khác chiếm, đành tìm phòng khác.

“... Đó là lời khai của Phạm Hà, Tần Chấn Gia và Tần Chí Viễn.” Tống Vệ An tóm tắt tình hình họ thu thập được từ nhà họ Tần cho Thời Viên và Trì Hề Quan, rồi hỏi, “Đã kiểm tra chiếc đồng hồ chưa?”

“Kiểm tra rồi,” Thời Viên đáp, “Người mua là Tần Chấn Gia.”

“Này này, lúc nãy các anh nói Tần Chấn Gia bảo Miêu Khánh Hữu trộm đồng hồ của ông ta đúng không?” Trì Hề Quan giơ tay phát biểu, “Tôi thấy lời ông ta khá đáng tin.”

Tống Vệ An nhìn anh ta: “Vì sao?”

Trì Hề Quan nói: “Chẳng phải tôi theo Miêu Lập Căn đến quán bar sao, đám bạn của cậu ta toàn mấy đứa trẻ ranh trạc tuổi, còn trẻ mà ăn chơi thì đủ thứ, hút t.h.u.ố.c uống rượu tán gái không thiếu. Hơn nữa tôi còn tận mắt thấy Miêu Lập Căn trộm đồ!”

“Trộm đồ?” Lăng Vô Ưu tò mò, “Trộm cái gì?”

“Trộm t.h.u.ố.c lá.” Trì Hề Quan đáp, “Người khác để trên quầy bar hoặc đâu đó, cậu ta đi qua giả vờ xem thực đơn rồi tiện tay lấy vài điếu. Thực ra cậu ta còn định móc điện thoại, sờ soạng mấy lần, suýt lấy được một cái, nhưng sau đó bị tôi âm thầm lấy lại trả cho chủ.”

Quan T.ử Bình nheo mắt: “Cho nên cậu tin lời Tần Chấn Gia là vì thấy Miêu Lập Căn cũng giống hệt bố cậu ta?”

“Đúng đúng.” Trì Hề Quan gật đầu lia lịa, “Chẳng phải người ta hay nói ‘giỏ nhà ai quai nhà nấy’ sao.”

Thời Viên bật cười: “Anh Trì, câu đó là ví von cha con. Phải là ‘cha nào con nấy’ mới đúng.”

Trì Hề Quan chợt hiểu ra: “Ồ ồ ồ!”

Quan T.ử Bình: Đồ ngốc.

“À đúng rồi,” Lăng Vô Ưu đột nhiên nhớ ra, “Cho tôi tờ giấy và cây b.út.”

Chỗ ngồi của Thời Viên gần đống giấy b.út giữa bàn nhất, anh liền lấy đưa cho cô.

Lăng Vô Ưu dựa vào trí nhớ, vẽ vài dấu chấm lên giấy rồi đẩy về phía mọi người:

“Đây là những lỗ nhỏ tôi phát hiện trên túi của Phạm Hà. Không rõ do thứ gì tạo ra, trông có vẻ có quy luật. Chỉ có hai chiếc túi xuất hiện những lỗ này, những chiếc khác thì không. Trùng hợp là hai chiếc túi đó đều được Phạm Hà sử dụng trong hai ngày qua, lại thuộc các thương hiệu khác nhau, nên chắc chắn không phải đặc trưng của hãng.”

“Cái này là gì?” Quan T.ử Bình nghiêng đầu nhìn một vòng, “Cũng không phải mã Morse.”

Tống Vệ An xoa cằm lún phún râu, trầm tư: “Chẳng lẽ là do va chạm với thứ gì đó tạo thành? Nhưng nói là có quy tắc... thì cũng không hẳn.”

Lăng Vô Ưu nhún vai: “Cháu cũng chưa nghĩ ra. Lúc đầu thấy cũng không để ý, nhưng cả hai chiếc túi đều có... Tuy chưa rõ có liên quan đến Cung Mạch Mạch hay không, nhưng chẳng phải chúng ta thường nói không nên bỏ qua bất kỳ sự trùng hợp nào sao.”

Tống Vệ An gật đầu: “Nếu chuyện này liên quan đến Cung Mạch Mạch thì có hai khả năng. Một là tin nhắn cầu cứu do cô ấy để lại, hai là nó liên quan đến những việc Phạm Hà đang làm, có thể nơi bà ta đến có vật dụng tạo ra những lỗ nhỏ này.”

Nói xong, ông bổ sung: “Đương nhiên, mọi giả thuyết đều dựa trên tiền đề Phạm Hà là hung thủ.”

Thời Viên khẽ cau mày: “Nếu thực sự liên quan đến Cung Mạch Mạch thì đó không phải là một câu đố phức tạp, mà phải mang ý nghĩa đơn giản hơn.”

Ý của anh là với trình độ của Cung Mạch Mạch, cô ấy không thể bày ra những thứ quá cao siêu.

Lăng Vô Ưu gật đầu: “Nói đúng, cho nên ngược lại lại càng khó.”

“Mọi người cứ suy nghĩ thêm.” Tống Vệ An ngồi xuống ghế, vẻ mệt mỏi hiện rõ, “Tôi đã nhờ đồng chí bên đội hai hỗ trợ, hai ngày tới họ sẽ canh gác dưới lầu nhà họ Tần, theo dõi sát sao hành tung của họ. Các cậu đi nghỉ trước đi, sáng mai ra thay ca.”

“Rõ.”

Khi mọi người chuẩn bị giải tán, Tống Vệ An chợt nói thêm: “Đúng rồi, Hề Quan, sáng mai cậu đưa cho tôi một bản thông tin chi tiết về Tần Chí Viễn.”

Trì Hề Quan vừa bước ra khỏi cửa phòng họp một bước lại quay lại:

“Sao vậy, Đội trưởng Tống, anh nghi ngờ anh ta à? Nhưng chứng cứ ngoại phạm của anh ta khá rõ ràng mà. Lúc ở Mạn Thính Uyển thì ở cùng bố mẹ, còn hai ngày Cung Mạch Mạch mất tích, anh ta hoặc ở nhà riêng bên ngoài, hoặc ở nhà bố mẹ... Hơn nữa tôi thấy tình cảm của anh ta dành cho Cung Mạch Mạch cũng rất sâu.”

“Tôi biết, chỉ là cảm thấy có chút kỳ quái.” Tống Vệ An vò đầu, “Có lẽ là vì tủ quần áo của cậu ta quá ngăn nắp chăng?”

Trì Hề Quan: ?

Anh ta không hiểu, nhưng vẫn gật đầu: “Vâng, sáng mai em sẽ đưa cho anh.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.