Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 72: Cô Thực Sự Hiểu Biết Quá Đấy

Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:02

Vừa dứt lời, không hiểu vì sao mọi người đều im lặng.

Lăng Vô Ưu thấy ai cũng nhìn mình: “Mọi người nhìn tôi làm gì?”

Thời Viên nhếch môi, không nhịn được hỏi: “Sao cô biết?”

Lăng Vô Ưu nhướng mày: “Sao anh lại không biết?”

Thời Viên: ...

“Khụ khụ khụ!” Tống Vệ An vội phá vỡ bầu không khí kỳ lạ trong phòng, “Vậy chuyện này chứng minh được gì? Chứng minh... ờ, hung thủ dùng b.a.o c.a.o s.u khi xâm hại t.h.i t.h.ể? Không đúng, nếu đeo bao thì sao lại phát hiện được t.i.n.h d.ị.c.h?”

Quan T.ử Bình cũng lấy lại bình tĩnh: “Có khi bao bị rách?”

Lục Thịnh Nam thấy không hợp lý: “Nhưng Hạ Kiến không phải rất muốn có con sao? Sao lại dùng b.a.o c.a.o s.u? Có khi trong nhà hắn còn chẳng có thứ này.”

Quan T.ử Bình nhắc: “Đừng quên hắn hay ra ngoài quan hệ bừa bãi, nếu có chút ý thức phòng tránh thì vẫn sẽ dùng.”

Lăng Vô Ưu nói: “Tôi thấy anh Quan nói đúng. Hạ Kiến đúng là kiểu người sẽ mang b.a.o c.a.o s.u bên mình. Nhưng dầu bôi trơn của bao chỉ tiếp xúc bên ngoài, không thể chỉ phát hiện một lượng nhỏ như vậy. Rất có thể hắn đã lộn ngược bao để dùng, nhưng không ngờ bao bị chọc thủng, nên t.i.n.h d.ị.c.h kéo theo cả dầu bôi trơn ra ngoài.”

Mọi người: ...

Cô thực sự hiểu quá rõ.

“Khụ khụ,” Tống Vệ An nghiêm túc nói, “Khả năng cao là như Tiểu Lăng nói. Xem ra trước đó Hạ Kiến tự tin như vậy là vì nghĩ mình đã đeo bao thì sẽ không có vấn đề gì?”

Trì Hề Quan nói: “Vậy b.a.o c.a.o s.u là do ai chọc thủng? Hoàng Diễm Phấn à?”

“Chắc chắn là bà ta!” Tống Vệ An nói với giọng mỉa mai, “Lúc lấy lời khai, bà ta luôn nói nếu Hạ Kiến làm ai đó có thai, bà ta sẽ đuổi Giả Hiểu Hoa đi, đón mẹ đứa bé về nhà.”

Trì Hề Quan hả hê: “Lần này lại tự hại con trai mình, đáng đời!”

“Chưa hết đâu,” Quan T.ử Bình nháy mắt, “Mọi người nghĩ xem, Hạ Kiến dùng bao bị thủng đi khắp nơi như vậy, kiểu gì chẳng dính bệnh?”

Trì Hề Quan trợn mắt: “Đúng thật! Ừm... vậy Giả Hiểu Hoa thì sao?”

Mọi người: ...

Tại sao lúc nào cũng có người vô tội bị liên lụy?

“Đừng quan tâm Giả Hiểu Hoa nữa,” Lăng Vô Ưu lạnh nhạt nói, “Phá án mới là quan trọng. Hiện tại tiến độ đang bị kẹt, điểm đột phá có thể nằm ở Hạ Sa và cuốn sổ của hai chị em nhà họ Ngô, nhưng chúng ta vẫn chưa điều tra rõ.”

“Haiz,” Trì Hề Quan thở dài, “Hạ Sa giống như đứa trẻ bảy tám tuổi, hỏi gì cũng không trả lời được, chỉ nghĩ đến chuyện đ.á.n.h quái vật! Những vụ án có nhân chứng là trẻ con đúng là khó nhất...”

Trẻ con?

Thời Viên chợt nảy ra ý: “Hình như vẫn còn một người có thể hỏi.”

Lăng Vô Ưu nhìn anh: “Ai?”

“Con trai út nhà họ Ngô.”

“Đúng rồi!” Lục Thịnh Nam vỗ tay, “Hoàn toàn có khả năng! Thằng bé đã 12 tuổi rồi, không phải trẻ con không hiểu gì nữa.”

“Được,” Tống Vệ An gật đầu, “Chiều nay đi hỏi cậu con út nhà họ Ngô.”

...

Một giờ rưỡi chiều, Ngô Dũng đang ngồi trước chuồng gà, thẫn thờ nhìn mấy con gà đi lại và mổ thức ăn.

Dần dần, cậu thấy phía sau mình có bóng người phủ xuống.

Ngô Dũng quay đầu lại, thấy ba người lớn đứng nhìn mình từ trên xuống với vẻ mặt khác nhau. Đặc biệt là người phụ nữ ở giữa lạnh lùng khiến cậu nhớ đến giáo viên đang tức giận.

Cậu nuốt nước bọt, loạng choạng đứng dậy, định chạy vào nhà gọi mẹ.

Nhưng vừa chạy được hai bước, cậu nhớ ra mẹ đã đi đâu đó, lúc đó cậu không để ý.

Ngô Dũng đứng sững lại, không biết làm gì.

Thời Viên nhận ra cậu sợ, liền mỉm cười dịu dàng: “Em là Ngô Dũng đúng không? Mẹ em có ở nhà không?”

Ngô Dũng lắc đầu: “Khô... không có...”

“Bao giờ mẹ về?”

“Em không biết...”

Thời Viên tiếp tục mỉm cười: “Em có nhận ra bọn anh không? Trước đó bọn anh từng đến nhà em.”

Ngô Dũng gật đầu: “Em nhớ... mọi người là cảnh sát. Cô giáo nói cảnh sát là người bắt kẻ xấu, là người tốt...”

Cậu nói xong thì bớt sợ, ánh mắt dần sáng lên: “Mọi người là người tốt!”

Thời Viên cười: “Đúng vậy.”

Lục Thịnh Nam cũng nói: “Đúng rồi, em thông minh lắm.”

Lăng Vô Ưu cũng miễn cưỡng cười, trong đó có chút mỉa mai: Trẻ con đúng là dễ dỗ.

Thời Viên nói: “Vậy anh hỏi em vài câu được không?”

Ngô Dũng được khen nên tự tin hơn: “Được, em biết hết!”

Thời Viên ngồi xuống ngang tầm mắt cậu, hỏi: “Ngô Dũng, em có hai chị gái đúng không?”

Ngô Dũng gật đầu, không có vẻ buồn: “Vâng, em có hai chị! Chị cả là Lai Đệ, chị thứ là Đình Muội, đều là chị của em!”

Thời Viên đoán cậu chưa biết chuyện: “Hai chị em có ở nhà không?”

“Không,” Ngô Dũng lắc đầu, “Mẹ nói các chị đi làm, kiếm thật nhiều tiền mang về!”

Quả nhiên.

Lục Thịnh Nam hỏi: “Hai chị đối xử với em thế nào?”

Ngô Dũng trả lời ngay: “Rất tốt! Hay dắt em đi chơi! Còn dạy em học, kể chuyện cho em nghe!”

“Bình thường các chị thích làm gì?”

Ngô Dũng nghĩ một lúc: “Thích viết nhật ký! Tiết kiệm tiền, rồi nấu cơm, đi nghe kể chuyện...”

Lăng Vô Ưu hỏi: “Nghe kể chuyện ở đâu?”

Có lẽ vì cô đứng, lại không cười, nên Ngô Dũng thấy hơi sợ, giọng nhỏ đi:

“Em... em không biết, các chị không cho em đi cùng...”

Lăng Vô Ưu hỏi tiếp: “Tại sao không cho em đi? Các chị không thích em à?”

Ngô Dũng sững lại, mắt lộ vẻ hoang mang: “L... là vậy sao? Có phải vì không thích em không? Hu...”

“Không phải!” Thời Viên vội an ủi, “Chị em chắc chắn thích em. Em nghĩ xem, có phải vì lý do khác nên không cho em đi không?”

Ngô Dũng sụt sịt gật đầu: “Vâng, các chị nói chỉ con gái mới được đi nghe kể chuyện, em cũng muốn làm con gái!”

Lục Thịnh Nam nói nhỏ với Thời Viên: “Chắc hai chị em muốn đi chơi riêng, không muốn dắt theo em trai thôi. Con gái mà, lúc nào cũng có chuyện riêng để nói với nhau.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.