Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 86: Họ Đều Điên Rồi

Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:03

“Vì chuyện sinh con, tôi đã phải chịu đựng ánh mắt lạnh nhạt của bố mẹ chồng và Hạ Kiến suốt mấy năm. Tôi cứ nghĩ là do mình vô dụng, những người phụ nữ khác đều sinh được, chỉ có tôi là không... Nhưng sự thật người không thể sinh con là Hạ Kiến, không phải tôi!”

“Vậy mà để che giấu chuyện này, họ lại dám tính kế lên đầu Hạ Sa... Không nói đến việc đầu óc anh ta có bình thường hay không, nhưng chuyện này có hợp đạo lý không? Một người phụ nữ không được học hành như tôi còn hiểu, sao họ lại có thể thản nhiên yêu cầu tôi như vậy?”

“Nực cười là Hạ Sa lại là người thiểu năng bẩm sinh. Bố mẹ chồng không chịu thừa nhận con mình có vấn đề về gen, nên nói với bên ngoài là Hạ Sa bị sốt cao nên hỏng não. Sau đó nghe Hạ Kiến nói người thiểu năng có thể sinh ra con cũng thiểu năng, họ mới từ bỏ ý định bắt tôi và Hạ Sa sinh con. Dù sao họ cũng cho rằng dòng dõi của mình rất cao quý, không thể bị hủy hoại trong tay anh ta.”

“Tôi cứ tưởng cuối cùng mình cũng thoát được một kiếp. Bây giờ người không sinh được con không phải tôi mà là Hạ Kiến! Tôi không chê gia đình họ, cam chịu câm nín làm dâu, làm việc vất vả cho họ, vậy mà họ dựa vào đâu để ruồng rẫy tôi?”

“Nhưng cái nhà này đúng là một lũ điên... Họ đều điên rồi! Để có một đứa trẻ, họ ép tôi uống đủ loại t.h.u.ố.c, thử đủ kiểu phương pháp dân gian kinh tởm! Thậm chí họ còn... Đúng rồi, ngoài hai người con trai, chẳng phải vẫn còn một người có thể sinh con sao? Ngoài Hạ Sa, cả Hoàng Diễm Phấn và Hạ Kiến đều là đồng phạm!”

Nói đến đây, dù trong bóng tối, đôi mắt đỏ ngầu của cô ta vẫn hiện rõ, tràn đầy hận thù và một nỗi tuyệt vọng khó gọi tên.

“Họ điên rồi... Ha ha ha ha ha! Rốt cuộc tôi là cái gì? Tôi là cái gì chứ! Tại sao tôi lại bị đối xử như thế này! Tại sao tôi phải chịu những chuyện này!”

“Trong mắt họ, tôi vốn không phải là con người!... Tôi cũng không muốn làm người nữa. Tại sao nỗi đau này lại rơi vào tôi? Tôi không dám nói với Đinh Thanh, tôi sợ cô ấy sẽ khinh thường mình... Tôi đau lắm. Từ sau chuyện đó, họ canh chừng tôi rất c.h.ặ.t, mỗi lần tôi ra ngoài, Hoàng Diễm Phấn đều đi theo phía sau.”

“Niềm vui duy nhất của tôi mỗi ngày là nói chuyện với Đinh Thanh, vậy mà bà ta cũng theo dõi như vậy... Thực ra cũng chẳng cần thiết, một người phụ nữ tay trắng, không có chút năng lực như tôi, rời khỏi họ thì biết đi đâu? Không ai cần tôi cả, tôi sinh ra là phụ nữ, ý nghĩa tồn tại chỉ là sinh con trai cho họ, sinh cho ai cũng vậy thôi, tôi cần gì phải chạy?”

“... Hoàng Diễm Phấn từng nói bà ta đã phá t.h.a.i nhiều lần, còn bỏ một bé gái vừa sinh. Bà ta nói nếu tôi m.a.n.g t.h.a.i con gái thì cũng phải phá. Sao cũng được, tôi nghe theo hết. Chỉ là mấy ngày nay tôi cứ nghĩ, có phải ngày xưa tôi cũng bị cha mẹ vứt bỏ như vậy không?”

“Tôi từng nghĩ mình là người lạc quan, họ không cần tôi cũng không sao, tôi vẫn cảm ơn họ vì đã cho tôi sự sống. Nhưng bây giờ tôi chỉ còn hận, nếu sống mà phải chịu những chuyện này, chi bằng ngay từ đầu cứ phá bỏ tôi đi. Có lẽ vì nghĩ như vậy quá nhiều nên tôi thường mơ thấy cha mẹ với khuôn mặt mơ hồ.”

“Hận quá nhiều người, đến cuối cùng lại không còn sức để hận nữa. Thực ra sai lầm lớn nhất là ở chính tôi, nếu tôi không phải là phụ nữ thì ngay từ đầu số phận đã khác rồi.”

“Đêm kia, sau khi làm xong việc về phòng, Hạ Kiến vẫn chưa về. Tôi vừa nằm xuống không lâu thì nôn. Lúc đầu tôi tưởng là do ghê tởm chuyện đó, nhưng nôn hai lần, tôi biết mình đã mang thai. Có một cảm giác rất kỳ lạ, không cần kiểm tra tôi cũng biết.”

“Tôi còn có linh cảm, đứa bé chắc chắn là con gái.”

“Hoàng Diễm Phấn sẽ không cho nó sinh ra. Nhưng nếu sinh ra đã phải chịu khổ, vậy thì khi nó còn chưa biết đau, chưa biết buồn, cái c.h.ế.t là lựa chọn tốt nhất tôi có thể dành cho nó.”

“Đinh Thanh từng nói với tôi, dù số phận mỗi người khác nhau thế nào, cái c.h.ế.t vẫn là điều công bằng nhất. Dù nam hay nữ, giàu hay nghèo, ai rồi cũng sẽ c.h.ế.t. Tôi nghĩ, nếu tương lai phía trước mà tôi có thể nhìn thấy đều là đau khổ, vậy tại sao tôi phải tiếp tục sống?”

“Tôi đã muốn rời khỏi nơi này từ lâu, chỉ là thấy có lỗi với Đinh Thanh, rõ ràng đã hẹn cùng nhau đi biển, vậy mà tôi lại đi trước một bước. Ban đầu tôi không định quay video này, nhưng tôi nhận ra nếu cứ c.h.ế.t như vậy, trên đời sẽ không còn lại dấu vết nào của tôi, nên mới tự lừa mình ghi lại những lời này.”

“Trong những giấc mơ mấy ngày qua, luôn có người gọi tôi đi về phía đó. Dù không biết đó là đâu, nhưng tôi cảm thấy đó là một nơi rất tốt...”

Đoạn video kết thúc.

Giọng nói khàn và nhẹ của Diệp Tư Nhu đã tắt, nhưng trong đầu mọi người vẫn vang lên những lời tuyệt vọng như một bản di thư.

Nếu không có đoạn video này, họ sẽ không bao giờ nghĩ rằng sự mất tích của Diệp Tư Nhu là do chính cô ấy chọn cái c.h.ế.t. Nhưng khi biết sự thật, họ lại thà rằng cô ấy bị nhà họ Hạ hại c.h.ế.t, vì dù sao kẻ gây ra tất cả vẫn là họ, còn việc nạn nhân tự sát thì không thể dùng pháp luật để trừng trị.

“Vậy nên...”

Trong không gian im lặng, giọng Lăng Vô Ưu càng lạnh hơn. Gương mặt cô bình thản, như thể vừa đọc xong một câu chuyện bình thường:

“Vậy đoạn video này không có tác dụng gì sao?”

“Cũng không thể nói vậy,” Lục Thịnh Nam xem xong cảm thấy rất khó chịu, “Ít nhất chúng ta cũng biết Diệp Tư Nhu đã đi đâu, dù đó là...” nơi dẫn đến cái c.h.ế.t.

Tống Vệ An thở dài, muốn phá vỡ bầu không khí nặng nề: “Được rồi, video cũng xem xong rồi. Ống tiêm vẫn chưa có kết quả, nhưng không thể chậm trễ, trước hết chúng ta lấy lời khai của Giả Hiểu Hoa.”

“Tôi muốn đi.” Lăng Vô Ưu giơ tay.

Tống Vệ An gật đầu: “Được, Tiểu Lăng đi cùng tôi.”

Hai người bước vào phòng bên phải, thấy Giả Hiểu Hoa đang gục trên bàn ngủ. Tống Vệ An nghĩ thầm cô gái này cũng thật gan dạ: “Khụ khụ, cô Giả Hiểu Hoa?”

Giả Hiểu Hoa không ngủ sâu, lập tức ngồi dậy, sụt sịt, đầu cúi thấp.

Sau khi ổn định, Tống Vệ An nhìn cô ta, suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Cô Giả Hiểu Hoa, những gì cảnh sát cần biết chúng tôi đã biết rồi. Nhưng chúng tôi vẫn muốn cho cô cơ hội khai báo thành khẩn để được khoan hồng, xem cô có muốn nắm lấy không.”

Nghe vậy, Giả Hiểu Hoa rõ ràng trở nên căng thẳng, cơ thể cử động không yên.

Tống Vệ An và Lăng Vô Ưu đều không nói thêm, kiên nhẫn chờ.

Nếu là tội phạm lão luyện, tâm lý vững, họ sẽ không dễ tin những lời này. Nhưng Giả Hiểu Hoa chỉ là một cô gái nông thôn 23 tuổi chưa từng rời khỏi huyện.

“Tôi... tôi nói... tôi nói hết...”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 86: Chương 86: Họ Đều Điên Rồi | MonkeyD