Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 94: Nhàn Thê Lang Mẫu?

Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:03

Đinh Thanh nói đến đây, dường như nhớ lại nỗi phẫn nộ và bất lực lúc đó, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Lăng Vô Ưu sờ túi áo, không có khăn giấy.

Đinh Thanh dùng mu bàn tay lau nước mắt: “Khoảng thời gian đó tôi thật sự rất tuyệt vọng, tôi biết mình không giúp được họ, thậm chí sau này cũng không giúp nổi chính mình. Miệng tôi luôn nói phản đối hôn nhân ép buộc, phản đối việc phụ nữ bắt buộc phải lấy chồng sinh con, làm một ‘hiền thê lương mẫu’...”

Giọng cô ta nghẹn lại, có vài chữ phát âm không rõ.

Có người không biết là vô tình hay cố ý nghe sai liền hỏi: “Nhàn thê lang mẫu*?”

“... Hiền thê lương mẫu!”

“Ồ.”

Bị chen ngang một câu, bầu không khí đang cao trào bỗng khựng lại. Đinh Thanh khịt mũi, cảm xúc cũng dịu xuống một chút:

“Những ngày đó tôi cứ nằm lì ở nhà, định xem phim cho khuây khỏa thì lại tìm được một bộ phim cũ từ thế kỷ trước. Nội dung kể về năm cô gái trong xã hội cổ đại truyền thống, vì muốn thoát khỏi số phận bi t.h.ả.m sau khi lấy chồng, họ tin vào những lời miêu tả tốt đẹp về thế giới sau khi c.h.ế.t nên cùng nhau chọn cái c.h.ế.t.”

“Ban đầu tôi thấy rất không thực tế, dù là chuyện của mấy chục năm trước thì sao lại có người chỉ nghe vài câu mà đi tự sát chứ? Nhưng khi nhìn ba người họ khóc không ngừng trước mặt, tôi lại không kìm được mà nhớ đến bộ phim đó. Tôi nói với họ rằng, thật ra những câu chuyện trước đây tôi kể phần lớn đều là thật.”

“Cô không thấy đâu, lúc nghe tôi nói vậy, mắt họ sáng lên đầy hy vọng, cứ liên tục hỏi tôi ‘Thật không chị? Có thật không?’. Tôi còn biết nói gì đây? Nếu không nói là thật, chẳng lẽ để họ khóc đến c.h.ế.t đi sống lại? Hay là trơ mắt nhìn họ gặp phải những kẻ không ra gì? Rồi từng ngày trôi qua, họ sẽ trở thành một Hoàng Diễm Phấn khác, hoặc thành bất kỳ người phụ nữ nào ở cửa tiệm tạp hóa mà cô nói, những người đáng thương mà không biết mình đáng thương sao?”

“Nhưng c.h.ế.t rồi là hết.” Tống Vệ An không nhịn được lên tiếng.

“Hừ,” Đinh Thanh cười lạnh, “Vậy tôi muốn hỏi, sau khi c.h.ế.t họ mất đi những gì?”

Tống Vệ An suy nghĩ: “Ờ thì, đồ ăn ngon, trò chơi hay...”

“Cửa làng họ còn không bước ra nổi, món ngon nhất họ từng ăn chỉ là kẹo mút giá năm hào... À, cuối năm ngoái đã tăng lên một tệ một cây rồi.”

Tống Vệ An lại nghĩ tiếp: “Ví dụ như tình bạn, tình yêu, tình cảm gia đình...”

“Chuyện tình yêu và tình thân tôi không nói, nhưng tình bạn thì chẳng phải họ đang có sao? Họ hẹn nhau cùng đi c.h.ế.t, trên đường xuống suối vàng còn có thể nắm tay nhau như đi dạo.”

Tống Vệ An toát mồ hôi: “Được rồi, cứ cho là cuộc đời họ rất bi t.h.ả.m, nhưng chỉ cần còn sống thì vẫn còn hy vọng chạy trốn chứ?”

“Cái c.h.ế.t cũng là một cách giải thoát. Chính cái hy vọng mơ hồ không có thật mới là thứ hành hạ con người ta nhất.”

Tống Vệ An: “...”

Ông quay sang nhìn Lăng Vô Ưu cầu cứu, nhưng cô không nhìn ông, chỉ chống cằm quan sát Đinh Thanh, không nói gì.

Trong lòng Tống Vệ An thầm nghĩ: Bình thường nói nhiều thế mà, sao giờ im lặng vậy!

“Hừ,” thấy hai người đều không phản bác, Đinh Thanh cười nhạt rồi nói tiếp, “Tôi nói với họ rằng thế giới sau khi c.h.ế.t là nơi công bằng và chính trực nhất. Phụ nữ cũng khỏe mạnh như đàn ông, không sợ bị đ.á.n.h mà không thể đ.á.n.h trả. Nam hay nữ đều có thể sinh con, ai muốn sinh thì sinh, không muốn thì thôi, không thích kết hôn thì cứ sống một mình.”

“Ha ha ha ha...” Cô ta đột nhiên bật cười, khóe mắt còn đọng nước mắt, “Kết quả các người đoán xem sao? Tiểu Oánh nói: ‘A, em có thể đến một thế giới chỉ toàn phụ nữ không? Em cũng không thích người lớn với trẻ con lắm, có nơi nào chỉ toàn con gái bằng tuổi em không?’.”

“Tôi liền nói có, c.h.ế.t rồi em muốn đi đâu cũng được. Trên thế giới có rất nhiều quốc gia khác nhau, có nơi chỉ có trẻ con, có nơi chỉ có người già. Sau khi c.h.ế.t, linh hồn có thể tùy ý đi đến bất cứ đâu, chớp mắt là tới. Không tốn tiền, cũng không cần vất vả đi lại.”

“Họ nghe vậy thì vui lắm, cứ như thể ngay giây sau có thể đi c.h.ế.t. Nhưng tôi nói c.h.ế.t rồi sẽ không bao giờ gặp lại người còn sống nữa, các em còn muốn c.h.ế.t không? Hay là về hỏi thử xem người nhà có đồng ý không?”

Nhưng kết quả đã quá rõ ràng.

“Họ thật sự về hỏi. Mẹ của Giả Oánh nói bà ta còn chưa lấy được lợi ích gì từ con bé, tiền sính lễ cho anh trai nó còn chưa có, dù nó có c.h.ế.t cũng không tha, sẽ không chôn cất t.ử tế mà còn nguyền rủa để nó không thể đầu thai.”

“Bà Ngô thì chỉ quan tâm đến đứa con trai út, lời của mấy đứa con gái coi như gió thoảng. Như Lai Đệ đã nói, nếu Trịnh Ân Thạch thật sự làm như hắn nói, chuyện gả cả hai con gái cho hắn bà ta cũng không phải không làm được, nhiều nhất chỉ rơi vài giọt nước mắt gọi là thương con, nhưng cái ‘thương’ đó chẳng có gì sâu sắc.”

“Từ đó, họ quyết định cùng nhau rời đi. Tôi hỏi Lai Đệ, Đình Muội còn nhỏ như vậy, em có muốn đợi thêm hai năm không? Lai Đệ nói: ‘Em thấy nó nhỏ, nhưng Trịnh Ân Thạch không thấy vậy. Đình Muội không hiểu gì cả, em không dám tưởng tượng nếu để nó lại đây một mình sẽ xảy ra chuyện gì. Sau này lớn lên, nó có hận em vì đã không đưa nó đi cùng không?’.”

Đinh Thanh dựa vào lưng ghế, hai vai buông xuống:

“Tôi chọn cho họ một ngày lành. Thật ra trước ngày đó, tôi đã nhiều lần khuyên họ ‘hay là đợi thêm chút nữa?’, nhưng họ lại quay sang khuyên tôi. Họ nói: ‘Chị Đinh Thanh, chúng em không chờ thêm được nữa rồi’.”

“Tôi đành nói: ‘Vậy hôm đó các em hãy mặc thật đẹp, đi cùng ánh bình minh, coi như có chút may mắn’. Nhưng họ nói chỉ cần nghe tiếng gà gáy trong sân là không kìm được mà phải dậy làm việc.”

“Vì thế họ chọn nửa đêm. Họ nấu bữa cơm cuối cùng cho gia đình, dọn dẹp nhà cửa lần cuối, làm xong tất cả mọi việc, chỉ thiếu một lời tạm biệt.”

“Nhưng ai ngờ, sáng sớm hôm đó khi tôi phát hiện ra họ, họ lại bị người ta... Cái làng này đến người c.h.ế.t cũng không tha! Tại sao họ đã chọn tự sát rồi mà ngay cả chút thể diện cuối cùng cũng không giữ lại cho họ? Hạ Kiến đúng là đồ cặn bã! Những lời hắn nói các người đừng tin một chữ nào! Chính hắn đã hủy hoại t.h.i t.h.ể của họ!”

Nhìn Đinh Thanh kích động như vậy, Tống Vệ An hơi do dự không biết có nên nói sự thật cho cô ta biết hay không.

Lăng Vô Ưu rõ ràng không định giấu: “Hạ Kiến không làm chuyện đó, việc đó là do Giả Hiểu Hoa làm để đổ tội cho hắn, dù nguyên nhân sâu xa vẫn là do đám người nhà họ Hạ.”

Đinh Thanh: “...”

Cô ta đột nhiên cảm thấy ngay cả tức giận cũng trở nên vô lực: “Mẹ kiếp, rốt cuộc lúc nãy cô đã lừa tôi bao nhiêu chuyện vậy!?”

Lăng Vô Ưu không hề chột dạ: “Chỉ có vậy thôi.” Chưa chắc.

Đinh Thanh không tin cô, nhưng vẫn phải hỏi điều mình muốn biết nhất: “... Được rồi, những gì các người muốn biết tôi đều đã nói hết. Tôi chính là người xúi giục họ tự sát, muốn xử lý thế nào tùy các người, nhưng tôi phải biết chuyện của Tư Nhu.”

Lăng Vô Ưu chậm rãi chớp mắt, nhìn cô ta: “Cô không đoán ra sao?”

Giải thích từ ngữ:

Hiền thê lương mẫu (贤妻良母): Vợ hiền mẹ đảm.

Nhàn thê lang mẫu (闲妻狼母): Người vợ rảnh rỗi, người mẹ sói (Lăng Vô Ưu cố tình nói lái để mỉa mai).

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 94: Chương 94: Nhàn Thê Lang Mẫu? | MonkeyD