Phải Dán Sát Bá Tổng Mới Hết Bệnh Yếu - Chương 29: Cưới Đi
Cập nhật lúc: 21/08/2026 06:05
“Cục Xuyên Thư quyết định như vậy có hơi tùy tiện đấy.” Liễu Cố Huyền chê bai chế độ quản lý.
Lý Hồng Sinh bĩu môi, cười tự giễu: “Thế giới xuyên thư, nói cho cùng cũng chỉ là một đấu trường để một đám phi nhân loại tàn sát lẫn nhau mà thôi.”
Liễu Cố Huyền im lặng, rồi gật đầu.
Ừ nhỉ, cái gọi là quy củ, cái gọi là quản lý, chỉ là đám người đứng trên cao nhìn đám dưới tranh giành lẫn nhau. Chỉ cần chưa đụng đến lợi ích và an nguy của những kẻ đứng trên đỉnh, thì ai bán mạng cho bọn họ cũng như nhau.
Dù ở đâu, cũng chỉ là trâu ngựa bán mạng cho người khác mà thôi.
“Chúng ta không có cách nào thoát ra sao?” Liễu Cố Huyền hỏi.
Lý Hồng Sinh: “Nộp hết tích phân, mất đi ý thức, hoàn toàn t.ử vong.”
“Anh biết tôi đang hỏi gì mà.” Liễu Cố Huyền thành thật, “Tôi muốn yêu đương với Lục Án.”
Bằng thân phận tự do.
“Có thể không?” Lý Hồng Sinh trả lời không chút do dự. Câu trả lời ấy như một bức tường, chặn đứng mọi hy vọng của Liễu Cố Huyền.
Hắn lập tức tỉnh táo lại.
Ừ, đúng vậy, không thể.
Hắn là quỷ, đã c.h.ế.t rồi, không thể nào có lại thân xác được.
Không có tích phân đổi từ Cục Xuyên Thư, thân thể này của hắn không thể dùng được.
Hắn sớm đã không thuộc về thế giới hiện thực nữa.
Sau một thoáng thất vọng, Liễu Cố Huyền gật đầu: “Được rồi, tôi về hiện thực, giải quyết nhanh gọn. Nếu không tôi sợ mình thực sự đắm chìm trong Lục Án mà không rút ra được.”
Hắn lầm bầm rời khỏi phòng làm việc: “Khó khăn lắm mới có một soái ca thích mình, thôi, đành tại số mình đen.”
Ai chẳng muốn làm một người có người yêu thương, có người chiều chuộng?
Nghĩ đến đó, Liễu Cố Huyền càng không vui.
Lý Hồng Sinh đẩy cửa phòng làm việc ra, bất chợt nói một câu: “Hay để tôi nhân bản một Lục Án ở Cục Xuyên Thư cho cậu, thế nào?”
Liễu Cố Huyền nói giọng âm dương quái khí: “Ngài đúng là mưu mô đầy mình.”
“Khen hay c.h.ử.i tôi đây?” Lý Hồng Sinh không hiểu cậu ta vui hay không vui.
“Đến phòng làm việc mới uống trà của ngài đi, cục trưởng Lý.” Liễu Cố Huyền không từ chối cũng không đồng ý.
Hắn nghiêm túc suy nghĩ về đề nghị của Lý Hồng Sinh.
“Mình thực sự thích Lục Án, hay chỉ đơn thuần thích có người đối xử tốt với mình?”
“Nếu đổi thành người khác tốt với mình, mình có tham luyến không?”
“Ví dụ như em trai mình. Nếu nó đối xử tốt với mình, mình cũng sẽ lưu luyến.”
“Ừm…”
Đột nhiên mũi hắn cay cay, cảm thấy ấm ức vô cùng.
“Tưởng rằng mình đã sớm chấp nhận cái c.h.ế.t của chính mình…”
Thì ra chỉ vì đã chịu quá nhiều khổ sở, hắn mới dùng sự tê dại để bao bọc lấy bản thân.
Liễu Cố Huyền xoa mắt, chớp chớp vài cái, không để mình đau đến mức khóc ra.
Hắn không muốn có thêm bất kỳ liên hệ nào với thế giới hiện thực. Sau khi điên cuồng làm việc ở Cục Xuyên Thư suốt một thời gian dài, điều hắn mong mỏi nhất chính là có cơ hội trở về báo thù.
“Mình chỉ cần hoàn thành việc báo thù là đủ, đừng tham lam hơi ấm của thế gian này. Đồ ăn ngon, thứ gì hay ho, đều không còn thuộc về mình nữa. Lục Án lại càng không nên có bất kỳ giao điểm nào với mình. Liễu Cố Huyền, xác định mục tiêu, rồi quên nơi này đi. Đúng, làm những việc nên làm.”
Hắn tự nhủ những lời ấy, rồi một mình đến bệnh viện.
Trong phòng bệnh VIP hạng sang, hắn thấy Liễu Thư Đường và Tống Như đang ôm chầm lấy rất nhiều pháp khí và bùa chú, vẻ mặt hoảng sợ. Hai người họ ngủ không yên, cứ vừa ngủ là mơ thấy dưới nước, một khối thịt thối nát không còn rõ hình hài, mang khuôn mặt của Liễu Cố Huyền, cười hì hì hắc hắc, lôi bọn họ xuống nước.
Đáy mắt hai người là sự mệt mỏi và sợ hãi, mắt đỏ ngầu, giăng đầy tia m.á.u, sắc mặt cực kỳ kém.
Liễu Tri Hành ôm con ch.ó nhỏ quỷ ngồi trên giường bệnh bên cạnh, trong điện thoại là trò chơi đang giao tranh ác liệt.
Cậu ta kích động hét lớn: “Thằng cháu nội nào đ.á.n.h lén tao?”
Tiếng hét này làm vợ chồng Liễu Thư Đường vốn đã căng thẳng tột độ giật b.ắ.n mình.
“Đồ phá của nhà, đột nhiên la hét cái gì!” Ông bố trút cơn giận.
“Con phá của nhà?” Liễu Tri Hành mắt không rời điện thoại, nhấn chiêu cuối, đoạt vị trí thứ nhất! Khóe miệng cậu ta nhếch lên, cười thành tiếng, đáp trả, “Con chẳng phải đang giúp hai người tích đức hành thiện đấy sao?”
“Mày! Mày nói chuyện với bố mày kiểu gì đấy!” Liễu Thư Đường tức đến trợn mắt.
“Tiền của nhà mình từ đâu ra, con nhìn từ nhỏ đến lớn đấy. Không có Mạc Ninh bày trận giúp hai người, hãm hại từng đối tác giàu có xung quanh, cướp vận khí của họ biến thành của mình, thì hai người vẫn chỉ là hai kẻ nghèo rớt mồng tơi thôi! Con tiêu bớt tiền, là giúp nhà này giảm bớt chút nghiệp đấy, hiểu không?”
“Câm mồm!” Liễu Thư Đường bị vạch trần bí mật, mất mặt, quát, “Mày nói bậy gì thế!”
“Con nói bậy?” Liễu Tri Hành cười lạnh, “Nhà mình cặp kè với Mạc Ninh lâu như vậy, con cũng hiểu tý về huyền học. Số tiền phi nghĩa này, nếu không tìm cách xả bớt ra một ít, sẽ hình thành phản phệ khí vận. Cho nên bố và mẹ mỗi năm giả vờ giả vịt đi quyên góp tiền, không phải vì tâm lương thiện, mà vì nếu không quyên góp, không tiêu tán, thì hai người đã sớm bị phản phệ mà c.h.ế.t rồi.”
“Mày! Mày!” Liễu Thư Đường tức đến nhảy xuống giường, định đ.á.n.h Liễu Tri Hành.
“Cứu mạng! A a a a a!” Tống Như đột nhiên hét lên một tiếng ch.ói tai, cô ta nhảy bổ xuống giường, hai tay ôm c.h.ặ.t Liễu Thư Đường, la lớn, “Hắn đến rồi, hắn đến rồi, hắn đến bắt tôi rồi!”
“Bà cứ bao che nó như thế thì nó càng hư! Để tôi đ.á.n.h nó!” Liễu Thư Đường tức đến đỏ mặt, hất bay chiếc điện thoại của Liễu Tri Hành.
[C.h.ế.t tiệt, những gì cậu vừa nói đều là thật á? Cậu chính là thiếu gia nhà họ Liễu, Liễu Tri Hành?]
[Thế thì đúng rồi, mấy bài bóc phốt Liễu Thư Đường ngày xưa phất lên thế nào, nội dung đại khái chẳng phải là chuyện các doanh nghiệp từng hợp tác với nhà họ Liễu bỗng nhiên phá sản giữa lúc đang lên như diều gặp gió đấy sao?]
[Tin bóc phốt nói, là Liễu Thư Đường và Tống Như không biết làm trò gì, đổi tên sản phẩm của người ta, bên trong không đổi, biến thành đồ của tập đoàn Liễu thị.]
[Cậu nói vậy tớ mới nhớ, mẹ tớ từng nói có một loại sữa tắm của công ty thuộc tập đoàn Liễu thị hệt như một nhãn hiệu khác hồi đó.]
Lúc này, trong điện thoại của Liễu Tri Hành, vang lên hàng loạt tiếng thốt lên kinh ngạc.
Đang kết nối game, đồng đội đều nghe thấy hết.
Cái tát của Liễu Thư Đường chưa kịp rơi xuống mặt Liễu Tri Hành, ông ta lập tức huyết áp tăng cao, tim đau nhói một cái, quỵ xuống đất, mặt mày sụp đổ hoàn toàn.
“Mày… mày là con trai của bố mà, sao mày có thể làm ra chuyện như vậy! Nhà họ Liễu suy bại thì mày được lợi gì! Mai sau mày lấy đâu ra xe sang mà chạy, mày chẳng có một xu nào đâu! Mày bán đứng bố mày hả?!” Liễu Thư Đường tay run run, chỉ vào Liễu Tri Hành mắng.
“Nhà trường đã đồng ý giữ suất học và cấp học bổng cho con. Còn tiền sinh hoạt, Lục tiên sinh nói sẽ lo cho con.” Liễu Tri Hành lạnh lùng bình thản, “Sau khi tốt nghiệp, con sẽ vào tập đoàn Lục thị, con sẵn sàng làm công cho Lục Án.”
“Học bổng?” Liễu Thư Đường cười khẩy, “Lục Án cũng chịu bỏ tiền ra mua cho cái thằng ăn chơi trác táng mày ăn học đấy nhỉ!”
“Bố.” Liễu Tri Hành liếc nhìn người đàn ông thê t.h.ả.m này, và người phụ nữ co rúm trên đất, mắt liếc ngang liếc dọc, miệng lẩm bẩm liên tục “hắn đến rồi” – Tống Như, người phụ nữ này đã không còn bình thường nữa.
“Những kiến thức ở trường, con chỉ cần một mùa hè là có thể tự học xong. Con cố tình thi tệ, là vì con bất lực, không nơi nương tựa, đó là cách duy nhất để tự bảo vệ mình. Nếu không thì sao? Đợi đến năm con 16 tuổi, bố bán đứa con – một học sinh ưu tú – cho cái tay đại gia mà bố muốn nịnh bợ để nâng cao địa vị của nhà họ Liễu, phải không?”
[Trời đụ, bố cậu đúng là không ra gì!]
[Ái chà, cậu nói chẳng phải là lão kia sống ở nước nào đó cực thích sang nội địa tìm doanh nghiệp để đầu tư à? Nghe đồn lão đó quả thực dâm đãng, trai gái đều ăn, già trẻ đều không kiêng kỵ gì!]
Đồng đội chơi game, có người lớn tuổi hơn một chút, nghề nghiệp cũng khác nhau, lại có người biết tin đồn về lão ta.
[Gia đình đáng sợ ghê, ra vẻ thiếu gia hào môn cũng không dễ sống nhỉ.]
Mấy người kết nối cũng không chơi game nữa, nhiệm vụ ảo đâu có bằng mấy chuyện “dưa” thật sự hấp dẫn.
Rất nhanh sau đó, đoạn ghi âm kết nối này của Liễu Tri Hành đã được ai đó đưa lên mạng, gây ra một phen sóng gió lớn.
Gia tộc họ Liễu vì thế mà suy bại. Chuyện cũ về việc vợ chồng họ tự tay dìm c.h.ế.t con mình năm xưa bị nhắc lại. Cảnh sát tái xử lý vụ đuối nước này, phơi bày bộ mặt độc ác vì mê tín mà dùng người tế để phát tài của hai người.
Liễu Thư Đường và Tống Như trở thành chuột chạy qua đường, bị người người phỉ nhổ. Doanh nghiệp bị đình chỉ, tài sản bị tịch thu, và cả hai bị kết án.
Bên cạnh đó, nghe nói hai người ở trong tù đã gặp phải chuyện kinh hoàng khó tin.
Tù nhân 1: “Nghe nói chưa, sáng nay Liễu Thư Đường lại bị xe cứu thương chở đi.”
Tù nhân 2: “Lại triệu chứng bị ngạt nước, nghe nói trong phổi toàn là nước.”
Ở trại giam nữ cũng không khác gì. Cứ cách vài hôm, Tống Như lại phải chịu một lần “ngập nước”.
Hai người sống dở c.h.ế.t dở.
Không có gì khác, tất cả chỉ là trò chơi trả thù nho nhỏ của Liễu Cố Huyền mà thôi.
Trên xe của Lục Án, Liễu Cố Huyền vẫn đang chơi game âm nhạc, nhưng trông có vẻ không vui.
“Nhờ một số mối quan hệ, vẫn chưa tìm thấy tung tích của Mạc Ninh.” Lục Án lên tiếng.
“Ừ.”
“Em còn có thể ở đây bao lâu?” Lục Án hỏi.
“Lý Hồng Sinh là cục trưởng, tính theo quan hệ của bọn em, về thời gian chắc em không bị gò bó gì. Chỉ là phía trên anh ấy vẫn còn lãnh đạo, nếu em ở lại quá lâu, e rằng anh ấy cũng khó ăn nói. Vậy nên…”
“Em về là thân phận tự do, không bị ban quản lý ràng buộc phải không?”
“Ừ.”
“Anh nói nhiều quá, em bấm sai mấy phím, điểm thấp quá, không chơi nữa.” Liễu Cố Huyền buông điện thoại, lòng có chút rối bời, giọng nói có vẻ buồn chán, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngoài cửa sổ, cách đó khá xa, Cục Bóng Đen đang đi theo, bất lực: “Đại ca, em đã giúp anh trông Mạc Ninh nửa năm trời rồi, cứ giấu Lục Án thế này cũng không phải cách đâu.”
Liễu Cố Huyền trợn mắt. Nếu không lấy chuyện tìm Mạc Ninh làm cái cớ để ở bên Lục Án, hắn chẳng còn lý do nào khác để ở lại.
Nếu không, một khi Lục Án biết rằng không chỉ mình hắn đơn phương, biết rằng Liễu Cố Huyền cũng đã rung động, thì đến lúc đó hắn sẽ càng khó mà rời đi.
Thay vì để Lục Án rơi vào cảnh “đã yêu rồi phải xa”, chi bằng để Lục Án nghĩ mình là kẻ vô tình. Liễu Cố Huyền nghĩ, như thế Lục Án sẽ ít bị tổn thương hơn.
Cục Bóng Đen lay lay người, cực kỳ bất lực, bay xa hơn.
Trong xe chìm vào một khoảng im lặng ngắn ngủi, Lục Án lại lên tiếng: “Chỗ món ngon em thích, sắp đến rồi.”
“Tuyệt vời, b.ún của quán đó ngon hết nấc luôn! Gogo!” Nhắc đến ăn uống, mắt Liễu Cố Huyền sáng lấp lánh, “Em phải thêm nhiều cay nhiều cay! Siêu cay, cay điên cuồng, em còn phải gọi thêm hai phần nghêu!”
Tưởng như phấn khích, nhưng kỳ thực lại đang cố tình che giấu cảm xúc.
“Được.” Lục Án nhìn hắn, mắt tràn đầy dịu dàng.
Chỉ là trong mắt hắn, luôn mang theo nỗi luyến tiếc.
Không biết có còn ngày mai hay không, một ngày mai có Liễu Cố Huyền.
Hắn không biết Liễu Cố Huyền sẽ rời đi ngày nào, và sẽ không bao giờ quay trở lại.
Vì vậy Lục Án coi mỗi một ngày như là ngày cuối cùng trước khi chia tay.
Liễu Cố Huyền của hắn không thích tiệc tùng sang trọng. Cậu thích những quán nhỏ, sạp vỉa hè, có hơi thở của cuộc sống, có chút ấm áp còn sót lại của ông nội cậu.
Quán nghêu đó, đã mở được nhiều năm, từ đời ông chủ sang đời con, hương vị vẫn không hề thay đổi. Đó là quán ông nội Liễu Cố Huyền thỉnh thoảng hay đưa cậu đến.
Ngon đến mức nào? Có lẽ cũng không hẳn là ngon tuyệt.
Lục Án biết, thứ Liễu Cố Huyền ăn không chỉ là món ngon, mà còn là những hồi ức ấm áp hiếm hoi về ông nội, những ký ức mà cậu sợ một ngày nào đó sẽ quên mất.
Hắn sẵn sàng đi cùng, bất cứ việc gì Liễu Cố Huyền làm hắn cũng sẵn sàng đi cùng.
“A Huyền, chuyển đến ở với anh.”
Hắn nói với giọng điệu không muốn thương lượng khi Liễu Cố Huyền đang cắm cúi ăn b.ún.
Liễu Cố Huyền c.ắ.n đứt sợi b.ún, nhai chậm rãi, ngước lên nhìn Lục Án: “Làm gì.”
“Chúng ta đều biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì, anh không muốn phải nuối tiếc, chúng ta cần những kỷ niệm này.” Trong mắt Lục Án tràn đầy nỗi buồn không giấu nổi.
“Em tỏ ra rõ rệt lắm sao?” Liễu Cố Huyền không còn tâm trí ăn b.ún nữa.
Cục Bóng Đen nằm bẹp trên trần nhà, cố tránh xa dương khí của Lục Án, nói lia lịa: “Chẳng phải hả? Từ khi biết Lý Hồng Sinh đưa ra tối hậu thư, chỉ cho cậu một tháng lưu lại hiện thực, cậu ngày nào cũng lo sốt vó đến mức c.ắ.n cả tay.”
Liễu Cố Huyền co ngón tay lại, hoảng hốt liếc nhìn bàn tay rướm m.á.u, đã nứt da của mình.
“Lục Án đã bôi t.h.u.ố.c cho cậu bao nhiêu lần rồi, anh ấy không nói, không có nghĩa là anh ấy không hiểu nỗi lo lắng của cậu. Cậu lo lắng vì cái gì, còn cần phải nói ra sao?” Cục Bóng Đen nói từng câu sâu sắc.
Bị vạch trần tâm sự, Liễu Cố Huyền bực dọc.
Thôi được, suy nghĩ ngắn gọn, hắn quyết định thành thật.
“Lục Án, anh biết rồi… em đã thích anh, đúng không?”
Lục Án không nói gì, mà từ trong túi lấy ra một chiếc nhẫn.
Liễu Cố Huyền: “?”
Không phải chứ, cũng không cần phải thẳng tiến đến hôn nhân luôn chứ?
