Phái Hợp Hoan Tông Có Tiểu Sư Muội Muốn Bỏ Trốn - Chương 20
Cập nhật lúc: 14/01/2026 14:21
Ta cũng đưa ngón tay lên, bắt chước dáng vẻ của hắn ban ngày, xoay nhẹ một cái. Hắc khí đâu...? Sao chẳng thấy gì? Tiêu Lâm An dừng tay, khoanh tay nhìn ta với vẻ thích thú rồi bật cười khẽ. Mặt ta lập tức nóng bừng lên, cười cái gì mà cười, ta... chẳng qua là không biết nên mới muốn học theo hắn thôi mà!
Ta quay mặt đi chỗ khác: “Ngươi tự tìm đi, ta canh chừng cho.” “Đêm nay chẳng có gió máy gì mà phải canh, ta đại khái biết chuyện gì rồi.” Hả? Lục lọi một hồi mà đã biết rồi sao? “Vậy ngươi nói nghe xem.” Ta nhìn hắn.
Hắn chỉ vào đống đổ nát, nói: “Cả khu này đều vương vãi hơi thở đó, tuy sắp tan biến hết rồi nhưng vẫn cảm nhận được.” “Ngươi có phân biệt được đó là hơi thở của... thứ gì không?” “Là yêu.” Ánh mắt hắn sắc lạnh, khẳng định chắc nịch hai chữ đó.
Chẳng hiểu sao... ta bỗng cảm thấy mình như một đứa chẳng làm gì trong game mà được đồng đội gánh cho thắng vậy. Tiêu Lâm An lại rút từ trong n.g.ự.c ra một lá bùa, dẫn tia hắc khí ban nãy vào, rồi tùy ý ném đi. Lá bùa tan thành những đốm huỳnh quang li ti rơi xuống đống đổ nát, cuối cùng ngưng tụ giữa không trung thành một sợi chỉ màu bạc trắng.
“Vạn vật đều động, phàm là thứ chuyển động tất để lại hơi thở. Đây là Tầm Vị Phù, dùng để truy vết hơi thở của người tu luyện.” Thế là hai chúng ta nhân lúc đêm tối, đi theo sự chỉ dẫn thẳng về hướng Bắc.
Càng đi càng hoang vắng, thưa thớt bóng người, cuối cùng sợi chỉ dẫn đến cạnh một hồ sen. Tiêu Lâm An dừng bước, khẽ gật đầu ra hiệu: “Đến rồi.”
Lúc này trăng đã lên cao, ánh trăng phủ một lớp bạc lên vạn vật. Lá sen trong hồ khẽ đung đưa theo gió đêm, mặt nước phẳng lặng yên bình. Đám lau sậy bên bờ cao quá đầu người, ta và Tiêu Lâm An nấp ở đó, nhìn qua kẽ lá sang bờ bên kia.
Có một nam nhân vạm vỡ, vai vác thứ gì đó, vì khoảng cách quá xa nên nhìn không rõ. Sau lưng hắn nối với một sợi chỉ bạc, cực kỳ nổi bật trong đêm. Nổi thế này... mà hắn không phát hiện ra sao?
Ta nhìn Tiêu Lâm An, hắn đang dán mắt vào người đó, vẻ mặt trầm tư. Ta thì thầm hỏi, hắn lắc đầu đáp khẽ: “Không sao, yêu lực của nó thấp kém, không nhìn thấy đâu.” Hắn phất tay một cái, sợi chỉ bạc tan thành ánh trăng hòa vào lòng đất.
Người nọ đặt thứ trên vai xuống đất, hình như là một cái bao vải. Hắn hướng về giữa hồ gọi lớn một tiếng: “Đại tiên, hàng đêm nay có rồi đây.”
Mặt nước phẳng lặng bỗng gợn sóng, đột nhiên nước dâng cao bảy trượng, một con mãng xà khổng lồ chui ra. Con mãng xà đó to bằng bảy người ôm không xuể, vảy đen trên người lấp lánh dưới trăng, trông cứng như thép, đao thương bất nhập. Hiện tại nó đang quay lưng về phía chúng ta, bò từ dưới nước lên bờ. Nhìn cái thân rắn đen sì uốn lượn, da gà da vịt của ta nổi hết cả lên.
Mẹ ơi, mãng xà khổng lồ, ta còn chẳng đủ nhét kẽ răng nó. Ta không kìm được túm lấy ống tay áo Tiêu Lâm An, hắn nhận thấy hành động của ta, vỗ nhẹ vào tay ta trấn an, thì thầm: “Đừng sợ, có ta đây.” Ta nuốt nước bọt, gật đầu.
Bên kia nói gì ta nghe không rõ, thân hình con mãng xà che hết tầm mắt. Ta định dịch chuyển chỗ đứng để nhìn rõ hơn thì con mãng xà đột nhiên quay đầu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía bụi lau sậy này. Nó thò lưỡi ra xì xì, rà soát một hồi lâu. Toàn thân ta cứng đờ, không dám động đậy nửa phân. May thay, nó chỉ nhìn vài cái rồi lại quay sang gã lực lưỡng kia.
Ta chọc chọc Tiêu Lâm An, định dùng ánh mắt để hỏi: Rốt cuộc có chuyện gì thế, ngươi nhìn thấy không? Hắn đáp lại ta bằng ánh mắt “không hiểu nàng đang nói gì”. Ta lắc đầu bỏ cuộc.
Bên kia hồi lâu chẳng có động tĩnh gì, nhưng Tiêu Lâm An vẫn theo dõi chăm chú. Ta cũng chẳng dám cử động, cứ nhìn chằm chằm vào bụi lau trước mặt. Đột nhiên cổ đau nhói một cái, ta theo phản xạ vỗ mạnh lên đó. Dưới ánh trăng, ta thấy trong lòng bàn tay mình là một con muỗi khổng lồ. Đúng là khổng lồ thật, to gấp đôi con muỗi lớn nhất ta từng thấy.
Ta trợn tròn mắt kinh ngạc, hóa ra thế giới này cũng có muỗi sao. Chỗ bị muỗi đốt bắt đầu ngứa ngáy, ta không dám làm phiền Tiêu Lâm An đang tập trung nên lén đưa tay lên gãi. Ngứa kinh khủng, sau gáy cũng truyền đến cảm giác châm chích rồi bắt đầu ngứa.
Sao nó cứ nhè mỗi mình ta mà đốt thế? Ta liếc nhìn Tiêu Lâm An bên cạnh, quần áo kín cổng cao tường, đến cái cổ cũng chẳng hở ra chút nào, được rồi, hắn có tầm nhìn xa trông rộng thật.
