Phái Hợp Hoan Tông Có Tiểu Sư Muội Muốn Bỏ Trốn - Chương 42
Cập nhật lúc: 14/01/2026 14:26
Đến ngày thứ ba, cuối cùng cũng tiếp tục lên đường. Đi tới một khu rừng rậm rạp, cây cối xanh tốt che khuất cả bầu trời, nhìn không thấy đường phía trước, chỉ thấy những bóng cây trùng điệp.
Chúng ta đang do dự không biết có nên đổi đường hay không, vì khu rừng này xuất hiện quá đột ngột, cứ như thể nó được đặt sẵn ở đây để dụ chúng ta vào vậy.
Yên Nhi sư tỷ đi thám thính trở về, thở không ra hơi: "Khu rừng này chắc phải rộng một hai trăm dặm, không thấy biên giới đâu cả."
Đại sư tỷ cũng vận linh khí, dòng linh lực màu tím "vút v.út" bay vào trong rừng, nhưng cuối cùng chỉ x.é to.ạc không khí chứ không cảm ứng được gì. Phù Tu Nguyên cầm la bàn tìm phương hướng, nhưng kim la bàn bị ảnh hưởng, quay tít mù không dừng lại được.
Mấy chuyện thám thính này không phải sở trường của Thanh Huyền. Đương nhiên, kẻ "phế vật" như ta cũng chẳng giúp ích được gì. Tiêu Lâm An thì khoanh tay đứng nhìn không tham gia. Ba chúng ta đứng một bên, xem ba người kia "mỗi người hiển lộ thần thông".
Đúng lúc này, từ sâu trong khu rừng truyền đến một lực hút mạnh mẽ. Đại sư tỷ vội vàng mở kết giới nhưng không có tác dụng, mấy người chúng ta bị một sức mạnh thần bí không thể kháng cự hút vào trong.
"Thạch Trí!"
Vào khoảnh khắc cuối cùng bị hút vào, Tiêu Lâm An dùng hết sức vươn tay muốn chạm vào ta. Ta cũng đưa tay ra, ánh mắt kiên định. Khi đầu ngón tay sắp chạm vào nhau, một làn sương mù lớn ập đến, cảnh vật trước mắt thay đổi hoàn toàn, chỉ còn một màu trắng xóa.
Ta quờ quạng trong sương mù, không chạm thấy gì cả, rừng cây rậm rạp cũng biến mất, xung quanh ngoài màu trắng ra thì chỉ còn lại sự tĩnh lặng.
"Tiêu Lâm An!" Ta gào thét tên hắn, nhưng không có bất kỳ lời hồi đáp nào.
Trong làn sương mù, ta thậm chí không nhìn thấy chính mình, có ảo giác như mình cũng đang tan biến vào đống sương trắng này. Ta b.úng tay tạo ra một ngọn lửa nhỏ, đầu ngón tay nóng rực, nhưng trước mắt vẫn trắng xóa.
Không có gì cả, giữa đất trời này ngoại trừ màu trắng c.h.ế.t ch.óc ra thì không còn gì hết. Chuyện gì thế này... mắt ta có vấn đề sao? Mọi người đâu rồi? Tại sao ngoài tiếng của ta ra thì không nghe thấy gì khác?
Nhịp tim ngày càng nhanh, lòng rối như tơ vò. Ta cố gắng bình tâm lại, nhớ tới sự tồn tại của Thất Bảo Châu. Tâm niệm vừa động, ta đã xuất hiện trong căn phòng đá đó. Đứng trước giá sách, ánh mắt ta lướt qua rất nhiều cuốn sách, may mắn thay, không phải mắt ta có vấn đề. Ta cố tìm bí tịch nào đó để đối phó với tình huống này.
Tuy nhiên, lật đến không biết là cuốn thứ bao nhiêu, ta vẫn tay trắng. Ta ném cuốn Kết Giới Đại Toàn sang một bên, xụ mặt nản chí. Khu rừng đó thực sự có quái lạ. Làn sương trắng này... dường như ngoài việc che khuất tầm nhìn ra thì không gây hại gì cho cơ thể.
Vậy mọi người đi đâu rồi? Bị sương mù làm lạc mất nhau sao? Rõ ràng một giây trước ta sắp nắm được tay Tiêu Lâm An rồi, giây sau đã không thấy bóng dáng. Đây... cảm giác như một loại mê hồn trận. Kẻ lập ra trận này mục đích là gì? Để nhốt chúng ta lại, hay là để tiêu diệt từng người một?
Nghĩ đến việc bí tịch của các đại phái bị mất trộm, làn sương này có lẽ là cạm bẫy của Yêu giới. Nghĩ đoạn, ta đi tìm mấy cuốn sách về dị pháp của Yêu giới. Thật làm khó một đứa Trúc Cơ như ta... kinh nghiệm thực chiến bằng không, lẽ ra không nên xen vào chuyện này.
Vừa lầm bầm c.h.ử.i rủa vừa tìm kiếm, thế mà ta lại thấy thông tin về một loại yêu —— Vụ Yêu do sương mù nghìn năm tu luyện thành tinh, giỏi độc thuật và ảo thuật. Khi hóa thành bản thể sẽ là làn sương dày đặc, khiến vạn vật xung quanh biến mất, làm người ta không biết mình đang ở đâu.
Ta lật xem giới thiệu về Vụ Yêu nhưng chẳng thấy cách giải quyết đâu, lại còn bảo nó có độc... Tình hình lại rơi vào bế tắc. Nếu thực sự là loại đại yêu cấp bậc này, thì càng không phải hạng tiểu tu sĩ Trúc Cơ như ta đối phó nổi.
Ta nằm vật ra giường đá, nhìn trần nhà ngán ngẩm. Thôi, sớm muộn gì cũng c.h.ế.t, ra ngoài xem thử, biết đâu sương tan rồi. Nếu chưa tan thì ta lại trốn vào đây! Hơn nữa, ta tin các sư tỷ lợi hại như vậy chắc chắn sẽ phá được ảo cảnh này...
Tâm niệm vừa động, kim quang lóe lên, ta lại xuất hiện giữa làn sương trắng. Sương đã tan bớt, đã có thể nhìn thấy cây cối ở gần. Ta thử sờ vào một thân cây trước mắt, bỗng nghe thấy một giọng nói ngắn gọn: "Ai?"
Thân cây trước mắt hóa thành hư ảnh, dần dần thực hóa thành một cánh tay mặc áo đen. Bàn tay đó túm lấy tay ta, ta vô thức muốn vùng ra thì nghe thấy một giọng trầm thấp: "Thạch Trí?"
Tiêu Lâm An!
Ta nắm ngược lại tay hắn, nói: "Là ta, Tiêu Lâm An."
