[phần 2] Sau Khi Tham Gia Show Chia Tay, Tôi Nổi Tiếng, Tra Nam Phát Điên - Chương 69: Đằng Nào Cũng Dính Cứt
Cập nhật lúc: 09/08/2026 06:01
Thiếu gia Ngô từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, làm gì có cơ hội lái thứ như xe điện.
Vừa nãy anh ta chỉ cố c.ắ.n răng thử một lần. Sau khi phát hiện thứ này quá khó điều khiển, lập tức bỏ xe ngay tại chỗ, quyết định... đi bộ.
Ngu Vãn Nhu đương nhiên cũng không thể phản đối, chỉ đành lẽo đẽo đi theo sau Ngô Khiếu, bắt đầu hành trình cuốc bộ khắp thị trấn.
"Mới đi có mấy bước đã thở hồng hộc. Chức năng tim phổi của cô cũng kém quá đấy."
"Thử đi biến tốc xem. Đi nhanh một phút, rồi đi chậm một phút. Nào, làm thử đi."
Ngu Vãn Nhu hối hận rồi.
Hình như, cô ta không nên lấy cớ học tập thể hình để tiếp cận Ngô Khiếu.
Bởi vì cứ hễ nhắc đến tập luyện là ánh mắt anh ta sáng rực lên, trong đầu chỉ còn mỗi chuyện tập thể hình, hoàn toàn không có chút ý nghĩ mờ ám nào với cô ta.
[Ngô thiếu vẫn có ý với Vãn Nhu nhà chúng tôi mà. Anh ấy hướng dẫn cẩn thận như vậy chỉ vì muốn chị ấy khỏe hơn thôi.]
[Tôi không biết Ngô Khiếu có ý với chị nhà mấy người không, nhưng tôi biết chắc anh ta thật sự có ý với... tập gym.]
Sau khi bị Ngô Khiếu bắt tập đi biến tốc mấy lượt, Ngu Vãn Nhu hoàn toàn từ bỏ.
Thôi, Ngô Khiếu cứ để tính sau vậy. Trong chương trình này vẫn còn rất nhiều người có thể lợi dụng. Thế là cô ta viện cớ mình hơi mệt, vào ngồi nghỉ trong một cái đình hóng mát, bảo Ngô Khiếu cứ đi làm nhiệm vụ trước.
Ngô Khiếu lắc đầu cảm thán vài câu kiểu "thể lực yếu quá", rồi xoay người bỏ đi một mình.
Ngu Vãn Nhu ngồi trong đình chưa được bao lâu thì nhìn thấy Ninh Hòa Tích cũng đang bước tới với vẻ mặt hơi mệt mỏi.
"Cô Ninh, qua đây uống chút nước đi."
"Được, cảm ơn."
Sau khi uống nước, thấy sắc mặt Ngu Vãn Nhu không được tốt, Ninh Hòa Tích chủ động lên tiếng an ủi: "Chuyện vừa rồi... cô đừng để trong lòng. Cũng không phải lỗi của cô, đừng tạo áp lực cho bản thân quá."
Hai mắt Ngu Vãn Nhu lập tức đỏ hoe: "Cảm ơn chị, chị Ninh."
"Không có gì." Ninh Hòa Tích lại nở nụ cười lịch sự nhưng vẫn mang theo vài phần xa cách quen thuộc.
Gia thế của Ninh Hòa Tích rất hiển hách. Dù là tài lực hay địa vị xã hội đều thuộc hàng đỉnh cao. Thương hiệu trang sức cao cấp do gia đình cô sáng lập, mỗi mẫu thiết kế đều vô cùng khan hiếm.
Nếu có thể trở thành bạn thân của Ninh Hòa Tích, để cô ấy cam tâm tình nguyện nghiêng tài nguyên trang sức về phía mình, hoặc trực tiếp giao hợp đồng đại diện thương hiệu cho mình...
Thì tài nguyên thời trang của cô ta chắc chắn sẽ còn thăng hạng thêm một bậc nữa.
"Chị Ninh, trước đây em từng xem một vài thiết kế trang sức của chị, đẹp vô cùng. Em nghĩ người có thể tạo ra những tác phẩm như vậy chắc chắn có một thế giới nội tâm rất phong phú. Chị có thể kể cho em nghe câu chuyện đằng sau các thiết kế đó không?"
Vốn tưởng nhắc đến lĩnh vực chuyên môn của mình thì Ninh Hòa Tích sẽ hứng thú hơn. Ai ngờ trên mặt cô vẫn chẳng lộ vẻ vui mừng. Nhưng nhờ phép lịch sự được giáo d.ụ.c từ nhỏ, cô vẫn kiên nhẫn giải thích ngắn gọn vài ý tưởng thiết kế.
"Đại khái là vậy. Mỗi bộ sưu tập đều có chủ đề riêng. Tôi nghỉ cũng đủ rồi, đi làm nhiệm vụ trước đây." Nói xong, Ninh Hòa Tích cũng rời đi.
Ngu Vãn Nhu lập tức nhận ra có gì đó không ổn, chắc chắn bên trong còn có chuyện gì đó mà cô ta chưa biết.
Nhưng lúc này cô ta không có thời gian tìm hiểu, bởi vì nhiệm vụ Thất Tịch vẫn đang tiếp tục. Cô ta nhất định phải lọt vào top bốn.
Nếu không, Quyền Dã và Lục Hành Chu chắc chắn sẽ không chọn cô ta.
Ngô Khiếu thì cũng chưa chắc.
Lỡ như ngay cả Bùi Ngọc cũng không chọn… vậy chẳng phải cô ta sẽ bị bỏ lại một mình sao?
Cô ta tuyệt đối không cho phép chuyện mất mặt như thế xảy ra với mình.
...
"Nhiệm vụ vòng này là… Cùng Lục Hành Chu chụp bộ ảnh cặp đôi chín kiểu?"
Tống Minh Triều lập tức muốn lật tung điểm nhiệm vụ ẩn này.
Ở nhiệm vụ trước, cô vừa kích hoạt được nhiệm vụ bí mật nên hớn hở bỏ lại Quyền Dã, một mình phóng xe điện vượt nửa thị trấn chạy tới đây.
Ai ngờ… Nhiệm vụ lại là một bãi cứt.
"Bình tĩnh! Bình tĩnh nào, Cô Tống!" NPC vội vàng chắn trước mặt cô: "Đạo diễn Hồ làm vậy cũng là để tất cả khách mời đều có cơ hội tương tác với nhau, giúp mọi người hiểu nhau hơn thôi! Nếu cô thật sự không muốn… Thì vẫn còn một lựa chọn khác."
"Cùng Thầy Lục đổi ảnh đại diện tài khoản Weibo thành ảnh đôi trong ba ngày. Hoàn thành cũng sẽ nhận được 30 điểm của nhiệm vụ ẩn."
Tống Minh Triều im lặng.
NPC còn tưởng mình đã thuyết phục được Tống Minh Triều, lập tức thở phào một hơi, vừa lau mồ hôi trên trán vừa cười gượng.
Ai ngờ ngay sau đó lại nghe cô hỏi: "Anh có hiểu cảm giác đằng nào cũng dính cứt không?"
[Cả thế giới im lặng, cùng lắng nghe tiếng lòng tan nát của chị Tống. Ha ha ha!]
NPC cười như khóc: "Cô Tống đúng là biết đùa..."
"Đệt! Vì ba mươi điểm, liều luôn! Gọi anh ta qua đây!"
NPC lập tức mừng rỡ: "Được ngay!"
Chẳng bao lâu sau, Lục Hành Chu cũng cưỡi xe điện chạy đến.
Trước khi tới đây, anh ta đã nghe nói về nhiệm vụ lần này nên tâm trạng vô cùng phấn khởi.
"Cô Tống, tôi đến rồi. Xin lỗi đã để cô đợi lâu."
"Ít nói thôi. Bắt đầu."
NPC dẫn hai người vào phòng chụp ảnh tự động: "Mỗi giây sẽ chụp một tấm. Hai vị nhớ thay đổi tư thế kịp thời nhé~"
Đợi NPC đi ra ngoài, Tống Minh Triều bỗng lên tiếng: "Tôi muốn chụp kiểu khác một chút."
Lục Hành Chu mỉm cười dịu dàng: "Chỉ cần là điều em muốn, tôi đều phối hợp."
"Được."
"Vậy chụp theo phong cách thanh xuân đau thương đi. Cả hai cùng nhắm mắt, dùng biểu cảm để truyền tải cảm xúc, được không?"
Chụp nhắm mắt? Chẳng phải như vậy sẽ rất sâu lắng, rất có không khí sao?
Lục Hành Chu cong môi nở nụ cười tà mị: "Đúng là em biết nghĩ. Nghe em, nhắm mắt chụp."
Tống Minh Triều bấm nút.
Tách! Tiếng màn trập vang lên.
Lục Hành Chu lập tức bắt đầu phô diễn kỹ năng diễn xuất.
Lúc thì cau mày, thể hiện vẻ lưu luyến không nỡ rời xa.
Lúc thì một tay ôm n.g.ự.c, diễn tả nỗi đau xé lòng.
Lúc lại hơi ngẩng đầu, bộc lộ sự m.ô.n.g lung trước đoạn tình cảm này...
Chín giây trôi qua đầy mãn nguyện.
Anh ta vẫn còn chìm đắm trong kỹ năng diễn xuất đỉnh cao của chính mình, một tay chống lên tường, mắt vẫn nhắm nghiền, cúi đầu hồi tưởng lại từng khoảnh khắc vừa rồi.
"Cô Tống… Em biết không? Chín giây vừa rồi, khi nhắm mắt lại... tôi như đã một lần nữa đ.á.n.h mất em giữa tuổi thanh xuân… Lần này mở mắt ra… Tôi tuyệt đối sẽ không để em rời đi nữa!"
Nói xong, anh ta đột ngột xoay người, mở bừng hai mắt, định ôm Tống Minh Triều vào lòng thật dịu dàng.
Nhưng… bên cạnh đã chẳng còn một ai. Anh ta vội quay đầu nhìn lên màn hình.
Rồi c.h.ế.t lặng. Trên màn hình là chín tấm ảnh chụp chung… đôi giày của anh ta và Tống Minh Triều.
[Trương Vạn Sâm, xuống giày rồi.]
[Nỗi buồn chảy ngược thành... đôi giày.]
[Ha ha ha ha, các người đúng là không chịu buông tha Lục Hành Chu.]
Đến lúc này Lục Hành Chu mới hoàn hồn, cuống cuồng chạy ra ngoài.Nhưng Tống Minh Triều đã lên xe điện, phóng đi từ lâu.
Anh ta cũng vội nhảy lên xe định đuổi theo. Thế nhưng vừa cúi xuống nhìn mới phát hiện van bơm của cả hai bánh xe điện đã bị ai đó rút mất.
Đạo diễn Hồ ngồi trước màn hình giám sát, chứng kiến toàn bộ quá trình, tức đến mức bóp nát luôn cốc Mật Tuyết Băng Thành vị đào Tứ Quý Xuân, bảy phần đường, không đá đang cầm trong tay.
"Đệt! Tống Minh Triều! Một mình cô lúc nào cũng có thể biến show hẹn hò ngọt ngào, yêu hận dây dưa, mập mờ kéo co mà tôi dày công thiết kế... thành show tấu hài phát điên!"
"Không được! Phải chơi chiêu! Tôi không tin là không quay ra được cảm giác của một show hẹn hò!"
Ông lập tức vẫy tay gọi nhân viên: "Lại đây! Đổi nhiệm vụ tiếp theo của Tống Minh Triều thành..."
