Phản Diện Bệnh Kiều Siêu Yêu Tôi - Chương 3
Cập nhật lúc: 25/08/2026 20:03
Giọng Trì Tẫn vừa trầm vừa khàn.
Gần như là phản ứng bản năng của cơ thể, hai chân tôi lập tức cảm thấy mềm nhũn.
Tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến kế sách gây sự vô lý nữa, lập tức bật dậy:
“Thật ra không cần đâu.”
“Chẳng phải em muốn anh ở bên sao?”
Trì Tẫn không chịu nghe, cười đến mức chẳng khác nào một con quỷ nam u ám.
“Bé yêu quan trọng hơn.”
“Vừa rồi ba phút không trả lời tin nhắn của anh.”
“Vậy thì ba lần, được không?”
Nực cười.
Căn bản không thể nào chỉ có ba lần.
Không biết đã bị Trì Tẫn lật qua lật lại như tráng bánh đến lần thứ mấy, tôi mệt đến mức ngay cả sức nhấc cánh tay cũng chẳng còn.
Đầu óc hoàn toàn trống rỗng, tôi chỉ có thể dùng ngón tay khẽ móc lấy tay anh, khàn giọng cầu xin:
“Anh nói ba lần mà.”
Ngón tay bị anh bắt lấy, mười ngón đan c.h.ặ.t vào nhau.
“Chẳng phải muốn anh ở bên em sao?”
Trì Tẫn cúi người, đôi môi cọ nhẹ bên dái tai tôi.
“Đấy, anh đang đích thân ở bên em còn gì.”
Cuối cùng tôi cũng hiểu thế nào gọi là tự bê đá đập vào chân mình, vội đẩy n.g.ự.c anh, không cho anh tiếp tục đến gần.
Ngay cả giọng nói cũng ướt át như sắp khóc:
“Thật sự đủ rồi, hu hu.”
Bên tai vang lên tiếng cười đắc ý của anh.
“Vậy hỏi thêm một câu nữa, trả lời đúng thì tối nay kết thúc, được không?”
Tôi gật đầu như giã tỏi:
“Mau hỏi đi, mau hỏi đi.”
Lồng n.g.ự.c Trì Tẫn khẽ rung lên, anh kéo tôi vào lòng, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve gò má tôi.
“Có yêu anh không?”
Chỉ thế thôi à?
Kim chủ nhà tôi là một bé cưng có nhu cầu tình cảm cực cao.
Mấy câu kiểu yêu hay không yêu này, ở trên giường anh đã hỏi không biết bao nhiêu lần.
Tôi chẳng chút do dự gật đầu.
Một con chim hoàng yến đạt chuẩn thì vào những lúc thế này nhất định phải trả lời không cần suy nghĩ.
Do dự một giây là mất hai trăm nghìn.
Trì Tẫn khẽ cong môi, lộ ra vẻ hài lòng.
Tưởng mình đã qua cửa, tôi lập tức xoay người, nóng lòng muốn chui vào chăn.
“Được rồi chứ, em buồn ngủ c.h.ế.t đi được…”
“...Là kiểu yêu sẽ mãi mãi không bao giờ rời xa anh sao?”
Eo tôi bị siết lại, cả người một lần nữa rơi vào vòng tay anh.
Trì Tẫn nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy tôi. Ý cười trong mắt anh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một thứ cảm xúc mà tôi không sao hiểu nổi.
Tôi nhất thời sững người.
Mãi đến khi Trì Tẫn bóp nhẹ eo tôi, hơi thở nặng nề nhắc nhở:
“Nói đi.”
Tôi hé miệng, nhưng lời còn chưa kịp thốt ra đã lại bị nụ hôn của anh nuốt mất.
Mãi cho đến khi trời gần sáng, tôi vẫn không thể nói ra được hai chữ “đương nhiên”.
5
Ngày hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh tôi đã không còn ai.
Chỉ có mảnh giấy Trì Tẫn để lại.
[Bé yêu, tỉnh rồi thì ăn cơm trước nhé, anh ở trong phòng làm việc….. Chồng yêu thơm thơm của em để lại.]
Sến quá đi mất.
Tôi còn đang nhăn mặt nghiền ngẫm mấy chữ cuối cùng thì hệ thống đã gào ầm ĩ trong đầu.
[Ký chủ. Cơ hội tốt.]
[Trì Tẫn đang họp một cuộc họp rất quan trọng, bây giờ cô chạy vào phòng làm việc phá anh ta đi. Mức độ yêu thích chắc chắn sẽ giảm.]
Sau trận chiến tối qua, tôi đã hơi không dám tin vào lời khuyên của hệ thống nữa.
Dù sao hệ thống chỉ cần động mồm, còn người chịu khổ chỉ có mình tôi.
Tôi đang định giả vờ không nghe thấy rồi ngủ tiếp thì bị hệ thống nhạy bén phát hiện.
[Ký chủ, nếu tiêu cực chểnh mảng nhiệm vụ sẽ bị trừ điểm đấy. Cho dù sau này hoàn thành nhiệm vụ, tuổi thọ cũng sẽ bị rút ngắn đó nha.]
Tôi lập tức bật dậy.
Cảm giác toàn thân trong nháy mắt tràn đầy sức lực.
Cánh cửa phòng làm việc khép hờ, thỉnh thoảng vọng ra giọng nói trầm thấp dễ nghe của Trì Tẫn.
Là người đưa ra quyết sách, mỗi khi họp Trì Tẫn luôn nghe nhiều nói ít.
Nhưng hôm nay lại khác thường.
Xem ra đúng là một cuộc họp rất quan trọng.
Tôi hít sâu một hơi, vò rối tóc, giả vờ ngái ngủ rồi đẩy cửa phòng làm việc.
Trì Tẫn rời mắt khỏi màn hình máy tính, lúc nhìn thấy tôi thì hơi sững lại.
Tôi giả vờ không nhìn thấy biểu cảm của anh.
Chạy một mạch tới nhào vào lòng anh, cố tình nũng nịu bằng giọng điệu làm bộ làm tịch:
“Chồng ơi, sao anh không ngủ cùng em?”
Toàn thân Trì Tẫn cứng đờ, “cạch” một tiếng đóng máy tính lại.
Anh vừa định nói gì đó thì điện thoại đã reo lên trước.
Trong điện thoại, giọng ba Trì tràn đầy ý trách móc:
“Trì Tẫn, cuộc họp quan trọng như vậy mà con đang làm cái gì thế?”
“Con có biết dự án này quan trọng với tập đoàn thế nào, quan trọng với Tiểu Dã thế nào không?”
“Ba quá thất vọng về con.”
“Ba hỏi con, người phụ nữ không rõ lai lịch vừa rồi là ai?”
“Ba cảnh cáo con, loại phụ nữ không ra gì như thế tuyệt đối không thể nào...”
Giọng nói đột ngột im bặt.
Là Trì Tẫn đã cúp máy.
Nhất thời, phòng làm việc yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Trì Tẫn cụp mắt, hàng mi dài phủ một lớp bóng mờ dưới mắt.
Hàm răng nghiến c.h.ặ.t khiến gân xanh bên thái dương nổi rõ, như thể anh đang cố hết sức kìm nén cảm xúc.
Hệ thống xuất hiện đúng lúc:
[Trì Tẫn bây giờ trông có vẻ rất tức giận.]
Còn cần cậu nói à?
Là người thì ai chẳng nhìn ra chứ?
Nhưng tôi cứ nhất quyết giả ngốc, túm lấy áo sơ mi của anh, chẳng biết nhìn sắc mặt mà tiếp tục làm nũng:
“Anh giận rồi à?”
“Anh sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà giận em đấy chứ?”
Tôi sụt sịt mũi, bắt đầu giả khóc rồi bịa chuyện.
“Người ta đâu có cố ý.”
“Chỉ là em gặp ác mộng, tỉnh dậy phát hiện anh không ở bên cạnh nên mới chạy vào tìm anh.”
“Chẳng lẽ dự án còn quan trọng hơn em sao…..ưm ưm ưm….”
Tôi còn chưa dứt lời, Trì Tẫn đã hôn tôi.
