Phản Diện Chưa Từng Vì Tôi Mà Nở Hoa - 7
Cập nhật lúc: 12/07/2026 15:05
Di vật duy nhất của tôi còn sót lại.
Một thứ mà trước đây anh chưa tìm thấy để đem đốt.
Anh chậm rãi nhặt lên.
Tôi cũng cúi đầu nhìn theo.
Trong ảnh...
Là bóng lưng của Tống Tân Niên.
Một bức ảnh tôi lén chụp.
Lúc hoàng hôn buông xuống.
Anh ngồi trên xe lăn, quay lưng về phía tôi.
Khóe môi hơi cong.
Ánh nắng màu cam phủ lên người anh.
Ngay cả mái tóc cũng được nhuộm thành màu vàng óng.
Người ta thường nói...
Trong mắt người chụp có yêu thương.
Thì bức ảnh cũng sẽ mang theo yêu thương.
Có lẽ...
Đúng là như vậy.
Lúc ấy, chứng trầm cảm của Tống Tân Niên đã lâu không tái phát.
Đêm ngủ cũng không còn co giật.
Người khác chạm vào anh, anh cũng không còn phản ứng quá dữ dội.
Tôi đứng phía sau.
Lén lút ghi lại khoảnh khắc ấy.
...
Tống Tân Niên ngơ ngẩn rất lâu.
Đến lúc này anh mới biết.
Thì ra...
Trong mắt tôi.
Anh luôn là dáng vẻ ấy.
Anh lật mặt sau của bức ảnh.
Trên đó là dòng chữ tôi viết bằng nét b.út ngay ngắn.
"Tống Tân Niên, là người tốt nhất trên đời."
Hàm răng anh nghiến c.h.ặ.t.
Hơi thở càng lúc càng nhẹ.
Anh khàn giọng tự hỏi.
"Sao mình..."
"Lại ngu ngốc đến thế?"
Một giọt nước mắt.
Rồi thêm một giọt nữa.
Càng lúc càng nhiều.
Rơi xuống bức ảnh cũ.
Làm mực đen nhòe đi từng chút.
Anh siết c.h.ặ.t tấm ảnh trong lòng bàn tay.
Cuối cùng...
Ôm nó trước n.g.ự.c.
Cả người gập xuống.
Tiếng khóc nghẹn ngào vang lên giữa căn phòng trống trải.
Đau đớn đến gần như vỡ vụn.
12
Tống Tân Niên...
Lại bắt đầu căm ghét chính mình.
Anh uống t.h.u.ố.c chống trầm cảm quá liều.
Thường xuyên buồn nôn.
Ngủ ngày càng nhiều.
Cả người càng lúc càng tiều tụy.
dì Vương nhìn mà xót xa không chịu nổi.
Cuối cùng...
Bà c.ắ.n răng lấy ra một phong thư.
"Thiếu gia."
"Đây là thứ trước khi đi..."
"Cô Đoàn dặn tôi giao lại cho cậu."
Đôi mắt vốn u ám của Tống Tân Niên...
Cuối cùng cũng sáng lên trong chớp mắt.
Anh nhận lấy lá thư.
Định mở ra.
Nhưng bàn tay lại khựng giữa không trung.
Anh đứng ngây người.
Nắm c.h.ặ.t.
Rồi lại buông lỏng.
Lúng túng.
Hoảng hốt.
Giống như không biết mình có đủ can đảm đọc nó hay không.
...
Đến chính tôi cũng quên mình viết bức thư ấy từ lúc nào.
Có lẽ...
Là hai ngày trước khi c.h.ế.t.
Hôm đó tôi vừa đọc xong 《Thư gửi vợ》 của Lâm Giác Dân.
Tôi đã khóc rất lâu.
Tôi sợ...
Sau khi tôi c.h.ế.t, Tống Tân Niên sẽ vì tôi mà hủy hoại chính mình.
Thế nên.
Tôi vẫn cố viết lại một bức thư.
Coi như...
Có còn hơn không.
Biết đâu...
Biết đâu thật sự sẽ có ngày anh cần đến nó.
Mặc dù khi ấy...
Tôi vẫn luôn cho rằng khả năng đó gần như bằng không.
Không ngờ...
Bức thư năm đó lại thật sự có ngày được mở ra.
Nghĩ lại, tôi bỗng thấy vừa xấu hổ vừa buồn cười.
Tôi đã gần quên mình từng viết những gì trong đó.
Tống Tân Niên cầm phong thư rất lâu.
Rốt cuộc...
Anh vẫn chậm rãi mở nó ra.
Tôi cũng vô thức ghé lại gần.
Dòng đầu tiên đập vào mắt là:
【Tống Tân Niên, gặp thư như gặp người.】
Đầu ngón tay anh khẽ run.
Ánh mắt tối xuống.
Anh nghiêng đầu đi, hít sâu một hơi, cố nén cảm xúc đang cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Mãi một lúc sau...
Anh mới đủ can đảm đọc tiếp.
【Khi anh đọc được bức thư này, có lẽ em đã không còn trên đời nữa.】
【Con người vốn luôn phải đối mặt với những cuộc chia ly. Có lẽ cũng chẳng có gì đáng tiếc. Giống như mùa thu qua đi sẽ đến mùa xuân, mỗi mùa đều có phong cảnh đẹp riêng của nó.】
【Tống Tân Niên.】
【Trong mắt em, cái tên của anh luôn mang một ý nghĩa rất đẹp. Quá khứ không thể thay đổi, nhưng tương lai rồi sẽ nở hoa.】
【Mỗi lần nhìn anh, em đều nghĩ... nếu mình đến sớm hơn một chút thì có phải anh sẽ không phải chịu nhiều đau khổ đến vậy không?】
【Thật bất công.】
【Một người tốt như anh, tại sao ngay từ khi sinh ra đã phải trải qua quá nhiều bất hạnh?】
【May mà...】
【May mà em đã đến trước tuyệt vọng một bước.】
【Đôi khi em cũng tự trách mình.】
【Giá như em dịu dàng hơn một chút, cẩn thận hơn một chút... có lẽ anh đã không phải tức giận và đau khổ nhiều như vậy.】
【Thật ra em đã do dự rất lâu mới viết bức thư này.】
【Em sợ làm phiền anh.】
【Sợ mình lại tự mình đa tình.】
【Sợ anh đọc xong sẽ càng ghét em hơn.】
【Nhưng em không hề muốn trách anh.】
【Tống Tân Niên.】
【Em ở bên anh... chỉ vì chính anh là một người rất tốt.】
【Anh kiên cường hơn rất nhiều so với những gì em từng nghĩ.】
【Sau này hãy ngoan ngoãn nghe lời dì Vương nhé.】
【Đừng nhớ em nữa.】
【À, em còn muốn hỏi một chuyện.】
【Lúc anh đọc được bức thư này... cây phượng trong sân có lớn hơn một chút chưa?】
【Đến mùa hoa nở, tán cây chắc đã đủ rộng để che kín cái đình nhỏ rồi nhỉ?】
【Nó giống hệt anh vậy.】
【Vẫn luôn cố gắng lớn lên.】
【Vẫn luôn rực rỡ hướng về phía ánh mặt trời.】
【Em biết...】
【Em luôn biết...】
【Điều anh mong mỏi nhất chỉ là có một người đến cứu mình.】
【Vì thế...】
【Đừng tự trách nữa.】
【Anh đã làm rất tốt rồi.】
【Đừng tiếp tục hành hạ bản thân nữa.】
【Hãy sống thật tốt.】
【Coi như... là sống thay cả phần của em.】
【Bảo trọng.】
【Thật sự phải bảo trọng.】
【Đoàn Minh Ngọc.】
...
Đôi mắt đẹp của Tống Tân Niên dần phủ kín một tầng nước.
Nỗi đau lặng lẽ dâng lên.
Đến khi đọc hết dòng cuối cùng...
Bàn tay cầm lá thư của anh đã trắng bệch vì siết quá c.h.ặ.t.
Anh cẩn thận vuốt phẳng từng nếp gấp.
Rồi lại cẩn thận gấp nó vào.
Đặt trở lại phong bì như đang cất giữ món bảo vật quý giá nhất đời mình.
Ngoài cửa sổ...
Những bông tuyết đầu mùa chậm rãi rơi xuống.
Tống Tân Niên ngước mắt nhìn khoảng trời trắng xóa.
Đôi mắt đỏ hoe.
Anh khàn giọng lẩm bẩm, như đang nói với chính mình, cũng như đang nói với tôi.
"Đoàn Minh Ngọc..."
"Mùa đông lạnh quá."
"Em..."
"Bao giờ mới chịu về?”
Sau ngày đó...
Tống Tân Niên bắt đầu nghiêm túc phối hợp điều trị.
Dù mỗi lần ăn đều buồn nôn đến tái mặt, anh vẫn ép mình nuốt hết từng miếng cơm.
Không còn tùy tiện hất đổ bát đũa.
Không còn cố tình bỏ bữa.
Dì Vương nhìn thấy vậy, vừa mừng vừa xót.
Bà lén quay mặt đi lau nước mắt không biết bao nhiêu lần.
...
Đêm giao thừa năm ấy.
Dì Vương nhất quyết muốn ở lại ăn Tết cùng anh.
Nhưng Tống Tân Niên từ chối.
Anh biết trong nhà bà còn có chồng con đang chờ.
Không muốn vì mình mà khiến gia đình người khác mất đi một cái Tết đoàn viên.
Cuối cùng...
Biệt thự rộng lớn chỉ còn lại một mình anh.
Anh cuộn người trên chiếc sofa.
Không bật đèn.
Chỉ để mặc ánh sáng từ chiếc tivi hắt lên gương mặt.
Chương trình Gala mừng xuân vẫn náo nhiệt như mọi năm.
Trên sân khấu, diễn viên tấu hài vẫn khiến cả khán phòng cười vang.
Tiếng cười nối tiếp tiếng cười.
Càng khiến căn biệt thự yên tĩnh đến đáng sợ.
Ánh sáng xanh nhàn nhạt hắt lên gương mặt Tống Tân Niên.
Tôi cũng chẳng biết...
Rốt cuộc anh có đang xem chương trình hay không.
Ngoài cửa sổ.
Tiếng pháo hoa.
Tiếng pháo nổ.
Tiếng người cười nói.
Hòa thành một biển âm thanh rộn rã.
Còn trong căn phòng...
Chỉ có bóng tối.
...
Nếu là những năm trước.
Giờ này tôi hẳn đang bận rộn trong bếp.
Vừa gói bánh chẻo vừa hỏi:
"Tống Tân Niên, anh thích nhân gì?"
Rồi lén lút đ.á.n.h dấu chiếc bánh có đồng xu.
Để năm nào...
Anh cũng là người ăn được nó.
Sau đó lại âm thầm chắp tay cầu nguyện.
Mong Tống Tân Niên...
