Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 137: Tổ Đội "gánh Tạ" Và Sự Khinh Thường Của Kẻ Ngu Xuẩn

Cập nhật lúc: 05/03/2026 08:27

Sau khi nở nụ cười tiêu chuẩn tiễn Ninh Hi Nguyên rời đi, chưởng quỹ lập tức mặt ủ mày chau.

Sàn nhà của hắn a!

“Chưởng... chưởng quỹ, khách... khách nhân đưa một viên cực phẩm linh thạch!” Tiểu Tình có chút lắp bắp.

Chưởng quỹ trừng lớn hai mắt, vung tay lên: “Tra! Một khắc đồng hồ, ta muốn toàn bộ tư liệu của Thần Tài!”

Ninh Hi Nguyên vừa đi vừa dạo, khi đến Thiên Tầng Tháp, trời đã tối hẳn.

Nhưng bên cạnh Thiên Tầng Tháp vẫn sáng như ban ngày.

Dạ Tinh Thạch khổng lồ ở ngay trên đỉnh tháp, giống như mặt trời, chiếu sáng bốn phía.

Càng đừng nói nơi này là nơi phồn hoa nhất Lâm Tiên Thành.

Sau khi Ninh Hi Nguyên tìm hiểu mới biết, muốn xông tháp bắt buộc phải lập đội mới được, kiến nghị từ ba đến năm người.

Hơn nữa cần hẹn trước một ngày.

Ninh Hi Nguyên gặm linh quả trong miệng, không cười nổi nữa.

Hệ thống nghe thấy lời này, tự mình che chắn chính mình.

Cứ thế rời đi sao?

Ninh Hi Nguyên rũ mắt, đã bắt đầu nghĩ xem sau này khi c.h.ế.t phải mang theo hệ thống như thế nào rồi.

Lối vào Thiên Tầng Tháp, Triệu Như Nguyệt đang giơ roi dài, từ trên cao nhìn xuống ba người trước mặt.

Lần này, sau lưng nàng ta có thêm hai tên hộ vệ.

“Triệu Như Nguyệt! Ngươi khinh người quá đáng!” Chu Diên che chở Chu Bội ở sau lưng, ánh mắt nhìn về phía Triệu Như Nguyệt tràn đầy tức giận.

Triệu gia...

Thật sự là càng ngày càng vô pháp vô thiên!

Đầu tiên là cao cao tại thượng mở miệng nhục mạ, sau lại động thủ...

Cho dù bọn họ không phải thiên tài ch.ói mắt gì, cũng là đệ t.ử nội môn của Huyền Sương Tông.

Triệu Như Nguyệt khoanh tay trước n.g.ự.c, khinh thường nói: “Nó bị thương nặng thế này, không vào được Thiên Tầng Tháp nữa đâu nhỉ?”

“Các ngươi thiếu một người, chi bằng để ta thế vào!?”

Hôm nay nàng ta ra ngoài, vốn dĩ là để trút giận.

Cục tức nghẹn ở trong nhà phải trút hết ra, nghẹn trong lòng sẽ sinh bệnh mất.

“Còn không phải là nhờ ơn ngươi ban tặng!” Chu Diên nghiến răng nghiến lợi, đồng bạn của bọn họ là Lương Giác đã đứng ra, chuẩn bị động thủ.

Có giỏi thì đ.á.n.h c.h.ế.t ba người bọn họ, Huyền Sương Tông nhất định sẽ không chịu để yên.

Triệu Như Nguyệt kiêu ngạo hất cằm, lập tức có người ném bình t.h.u.ố.c vào lòng Lương Giác.

“Thuốc cao cấp, được chưa?”

“Ta gia nhập các ngươi... đây là lựa chọn tốt nhất.”

Giọng nói của Triệu Như Nguyệt vẫn kiêu ngạo như cũ.

Đây là đội ngũ cuối cùng của ngày hôm nay, nàng ta muốn vào tháp....

Đáng tiếc nói ngon nói ngọt khuyên bảo bọn họ không chịu nghe.

Thì đành phải đ.á.n.h bị thương một người của bọn họ thôi.

Hơn nữa... Huyền Sương Tông? Hai năm nay ngày càng sa sút, có gì phải sợ.

-

“Cho dù năm ngàn linh thạch này chúng ta không cần, cũng tuyệt đối sẽ không để ngươi đạt được mục đích!” Chu Diên vừa an ủi muội muội, vừa đối mặt với Triệu Như Nguyệt cũng không hề lùi bước.

“Chuyện này chúng ta nhất định sẽ bẩm báo tông môn.”

Triệu Như Nguyệt khinh thường.

Tông môn?

Chẳng qua chỉ là mấy tên đệ t.ử nội môn, nàng ta chính là đích hệ của Triệu gia.

“Này, nếu không phải vì là ngươi báo danh, ta đ.á.n.h cả ngươi luôn đấy.” Triệu Như Nguyệt ỷ vào mình đông người thế mạnh, vẫn kiêu ngạo như cũ.

“Thật trùng hợp.”

Một giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ khiến Triệu Như Nguyệt ngẩng đầu lên lần nữa.

Bóng dáng màu đen cứ thế trắng trợn xông vào tầm mắt nàng ta.

“Là ngươi!”

Triệu Như Nguyệt vội vàng lùi lại hai bước, cho đến khi lùi ra sau lưng thị vệ.

Nhưng thiếu nữ áo đen chỉ cười vẫy tay với nàng ta, sau đó đặt ánh mắt lên người Chu Diên: “Ta có thể vào cùng các ngươi không?”

“Ta nguyện ý chịu toàn bộ chi phí.”

Đối với Ninh Hi Nguyên mà nói, linh thạch không phải vấn đề.

Đây thực sự là... một cơ hội rất tuyệt.

“Ngươi....” Chu Diên nhìn về phía Ninh Hi Nguyên ánh mắt vẫn cảnh giác.

Tu sĩ đa số đều sẽ xem cốt linh.

Rất nhiều người sẽ chọn che giấu tu vi, nhưng cốt linh cơ bản không thể che giấu.

Hắn nhìn thấy chẳng qua chỉ là một thiếu nữ tuổi tác còn nhỏ.

Hơn nữa... người này còn quen biết với Triệu Như Nguyệt.

“Không được! Tuyệt đối không được!” Triệu Như Nguyệt đẩy thị vệ ra lại đứng ra.

Dựa vào cái gì cơ hội nàng ta tự mình tạo ra lại phải chắp tay dâng cho người khác!

Vừa thấy phản ứng này của Triệu Như Nguyệt, Chu Diên lập tức phản bác lại: “Ta cảm thấy được!”

Năm ngàn linh thạch bọn họ cũng tích cóp hơn nửa tháng, nếu không phải bị dồn vào đường cùng, tuyệt đối không muốn từ bỏ cơ hội lần này.

Triệu Như Nguyệt tức cười: “Ngươi có biết ả bao nhiêu tuổi không? Ngươi biết ả tu vi gì không!?”

“Cái tháp này là nơi ả muốn xông là xông sao?!”

Thiên Tầng Tháp này cũng chỉ mở cửa cho tu sĩ dưới hai mươi lăm tuổi.

Tuy rằng nàng ta cũng biết xem cốt linh...

Nhưng nàng ta tuyệt đối không tin thiếu nữ này chỉ có mười lăm tuổi.

Một kiếm ở Trân Thúy Các nàng ta nhìn rất rõ, là một cường giả, nếu không nàng ta cũng sẽ không dễ dàng nhượng bộ.

Nghĩ đến... có phương pháp gì đó có thể che giấu tuổi tác.

Nàng ta nhìn không ra, nhưng Thiên Tầng Tháp tuyệt đối có thể kiểm tra ra.

Chu Diên nhìn Lương Giác một cái, lời nói vừa rồi vì nhất thời kích động mà thốt ra, lúc này cũng ẩn ẩn có chút hối hận.

Đúng vậy.

“Vị đạo hữu này, tu vi của ngươi......” Chu Diên chần chừ mở miệng hỏi.

Lời này quả thực không tiện hỏi ra miệng.

Liên quan đến riêng tư...

Nhưng nếu tu vi quá thấp, mang nàng đi Thiên Tầng Tháp e là còn không bằng hai người đi.

“......”

Ninh Hi Nguyên trầm mặc.

Vấn đề này......

Muốn nói tu vi hiện tại của cơ thể này, cũng chẳng qua chỉ là Trúc Cơ.

Ninh Hi Nguyên: “Kim Đan đi.”

Bên ngoài đều nói nàng là Kim Đan, vậy thì Kim Đan đi, đều như nhau cả.

“Sao có thể!”

“Ngươi nói dối!”

Hai giọng nói đồng thời vang lên, phân biệt đến từ Triệu Như Nguyệt và Chu Diên.

Đối với Chu Diên mà nói, một cô bé mười lăm tuổi sao có thể có tu vi Kim Đan.

Đối với Triệu Như Nguyệt mà nói, người trước mắt này sao có thể mới chỉ có tu vi Kim Đan!

Khi không khí đang giằng co, người quản lý Thiên Tầng Tháp lại thúc giục lần nữa.

Nếu không vào nữa, sẽ coi như chủ động bỏ quyền.

“Được.”

Chu Diên nhìn Triệu Như Nguyệt một cái, lại nhìn Ninh Hi Nguyên.

Năm ngàn linh thạch cũng không thể lãng phí vô ích.

Triệu Như Nguyệt: “Hừ.” Nàng ta cười lạnh nhìn bóng lưng mấy người, chắc chắn Ninh Hi Nguyên làm giả tuổi tác.

Một lát nữa... nếu bị phát hiện, cả đời này đều bị cấm vào Thiên Tầng Tháp.

Kết quả Triệu Như Nguyệt đợi mãi đợi mãi, liền thấy bóng dáng ba người hoàn toàn biến mất trong tầm mắt nàng ta.

Để Chu Bội ở lại bên cạnh người quản lý, Chu Diên vẫn khá yên tâm.

Người quản lý Thiên Tầng Tháp hầu như đều là trưởng lão của Thiên Kiếm Tông.

Mà Thiên Kiếm Tông tiếng lành đồn xa, đáng để tin cậy.

“Tiểu muội muội, trong Thiên Tầng Tháp này hung hiểm vạn phần, muội đừng lo, bọn ta sẽ bảo vệ muội thật tốt.” Chu Diên trước khi bước vào tầng thứ nhất, quay đầu an ủi Ninh Hi Nguyên.

Cô nương nhỏ này khí chất bất phàm, tệ nhất tu vi cũng phải trên Trúc Cơ.

Không tính là quá tệ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 137: Chương 137: Tổ Đội "gánh Tạ" Và Sự Khinh Thường Của Kẻ Ngu Xuẩn | MonkeyD