Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 155: Ngôi Làng Quái Dị Và Lời Cầu Xin Của Cô Bé Tên A Nguyên
Cập nhật lúc: 05/03/2026 08:32
Hắn nhìn thiếu nữ đang cười.
Nhưng hắn không thích nụ cười như vậy, dường như thế gian không còn gì vướng bận, thản nhiên lại mong chờ.
Mong chờ cái gì?
Yến Kỳ An kéo Ninh Hi Nguyên vào thôn, đầu thôn có trói mấy người.
Bị dây thừng trói gô vào gốc cây, bịt miệng.
Khi nhìn thấy mấy người Ninh Hi Nguyên, trong mắt lóe lên tia sáng.
“...”
“...”
Ninh Hi Nguyên và Yến Kỳ An đều nhìn qua, lập tức dời mắt đi, cứ như không nhìn thấy gì, hoàn toàn phớt lờ những người đó.
Vẫn là Ảnh Nhất cảnh giác.
Cảm thấy cái thôn này có lẽ hơi cổ quái.
“Các người từ đâu tới? Làm gì?” Có người từ trong thôn đi ra.
Mấy gã đàn ông, vác cuốc và nông cụ khác, hổ báo cáo chồn nhìn chằm chằm ba người, nghiêm giọng hỏi.
Ảnh Nhất: “...”
Lâu lắm rồi không ai dám nói chuyện với hắn như vậy!
Có xúc động muốn g.i.ế.c người.
Tàn bạo là bản tính của Ma tộc.
Ninh Hi Nguyên tiến lên: “Đến đế đô, đường xá xa xôi, phiền cho tá túc.”
Nàng nói rất chậm.
Đây là mẫu câu hệ thống đưa cho nàng.
Mấy người nhìn nhau, đ.á.n.h giá Ninh Hi Nguyên từ trên xuống dưới, mày nhíu c.h.ặ.t.
Gần đây phía Nam này không thái bình lắm.
Nhỡ đâu là kẻ xấu gì đó...
Nhưng nhìn cũng không giống kẻ xấu a!
Hai người này trông đều chỉ mười mấy tuổi, tuổi không lớn.
Trên người mặc toàn lụa là gấm vóc, lại đi đến đế đô...
Chẳng lẽ là quý nhân gì đó sao!
Mấy người đang d.a.o động, thì thấy trong đám đông bước ra một ông lão.
Tóc bạc phơ, nhưng tinh thần quắc thước.
Ông ta vừa xuất hiện, những người khác lập tức tản ra, cung kính nói: “Thôn trưởng.”
Lão già được gọi là thôn trưởng vung gậy: “Không được! Chúng tôi ở đây không hoan nghênh người ngoài.”
“Các người đi đi!”
“Thần nữ đang đi thị sát ở vùng này, các người để ý chút, đừng vì cái lợi nhỏ mà mất đi bổn phận!”
Thôn trưởng từ chối Ninh Hi Nguyên xong, lại quay đầu giáo d.ụ.c dân làng.
Ảnh Nhất rục rịch muốn động thủ.
Bị Ninh Hi Nguyên kéo lại một cái.
“Chư vị, chúc các người may mắn.”
Ninh Hi Nguyên mỉm cười, lập tức dẫn hai người rời đi.
Dân làng nhìn nhau.
Thực sự là thiếu nữ kia quá xinh đẹp, nụ cười kia quá rợn người, khiến nội tâm họ có chút hoang mang.
Chẳng lẽ là...
“Cô ta sẽ không phải là... Vu sư chứ?!”
Có người không nhịn được hỏi.
Thôn trưởng sầm mặt xua đuổi mọi người: “Vu sư thì thế nào, Thần nữ đang ở ngay vùng này của chúng ta, sẽ che chở cho chúng ta!”
“Ninh Ninh tính tình thật tốt.” Yến Kỳ An đi nhanh hai bước, đuổi kịp, bất động thanh sắc móc lấy ngón tay thiếu nữ.
Ninh Hi Nguyên: “Hửm?”
Tính tình tốt?
Thần kinh à.
Đây là thôn của người ta, không cho ở thì không ở thôi, bọn họ cũng đâu phải thổ phỉ.
Ninh Hi Nguyên liếc nhìn Yến Kỳ An một cái, Yến Kỳ An rất nhanh từ ánh mắt đó nhìn thấy sự ghét bỏ.
Trên đường đi này, rải rác, gặp không ít miếu thờ.
Không biết thờ phụng ai, ba người định ở đây tá túc một đêm.
Bên trong sạch sẽ gọn gàng, đắp tượng Thần nữ.
Tuy miếu thờ rách nát, nhưng tượng thần vẫn sống động như thật, dường như đang rũ mắt thương xót.
“Bạch Liên Thần Nữ?”
Ninh Hi Nguyên nhìn tấm biển phía trên, đọc.
Bạch Liên Giáo.
Tín ngưỡng chính là Thần nữ.
Hiện giờ đang là quốc giáo của Huyền Đô Quốc, giáo đồ trải khắp cả nước.
“Oan gia ngõ hẹp nhỉ.” Ninh Hi Nguyên cảm thán.
Nàng muốn làm Quốc sư, nhiệm vụ hàng đầu là đá đ.í.t Bạch Liên Giáo ra chuồng gà.
Yến Kỳ An quay lại xe ngựa lấy chăn, chợt nhớ ra, họ thực ra có thể qua đêm trong xe ngựa.
Khi quay lại tìm Ninh Hi Nguyên, thiếu nữ đã khoanh chân ngồi trên đống rơm nhắm mắt dưỡng thần.
Ánh nến run rẩy, chiếu lên khuôn mặt thiếu nữ chập chờn.
Nàng cũng giống như tượng đá trong miếu này, thêm vài phần thần tính không thể xâm phạm.
Yến Kỳ An cứ muốn sáp lại gần.
Khắc phục chứng ở sạch tâm lý, ngồi xuống bên cạnh Ninh Hi Nguyên, sau đó lôi người vào lòng.
Ảnh Nhất:???
Không phải... thế còn hắn?
Hai người này ôm nhau rồi, hắn nên ở đâu?
Ra ngoài sao!?
Thôi, hắn vẫn là đi cho ngựa ăn vậy.
Ngày mai lên đường, nhanh ch.óng đến đế đô, thoát khỏi môi trường sinh tồn tồi tệ như thế này.
Ảnh Nhất đứng dậy, đi về phía cửa.
Nhưng cũng đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
“Cốc cốc cốc!”
—
Trong khoảnh khắc, ba ánh mắt, toàn bộ nhìn về phía cánh cửa gỗ rách nát kia.
Ảnh Nhất càng là đã chuẩn bị sẵn sàng tấn công.
Hắn đang cẩn thận từng li từng tí, với tư thế tấn công đi về phía cánh cửa gỗ đó.
Ngoài cửa vang lên một giọng nói non nớt.
“Có ai không?”
“Cháu đến đưa chút đồ ăn cho mọi người!”
“...”
Trong nhà, Ảnh Nhất đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên cạn lời với hành vi của mình.
Đây không phải Tu Chân Giới, cũng không phải Ma Vực.
Là phàm trần.
Bộ dạng thần hồn nát thần tính này của hắn có phải hơi quá nực cười không?
“Có ai không?”
Tiếng gõ cửa kèm theo giọng nói non nớt vang lên lần nữa, nghe có vẻ chỉ là một bé gái mấy tuổi.
“Thiếu chủ?” Ảnh Nhất nhìn về phía Yến Kỳ An.
Yến Kỳ An lại nhìn về phía Ninh Hi Nguyên.
Ninh Hi Nguyên: “...”
Khóe miệng nàng hơi giật giật, sau đó gật đầu.
Ảnh Nhất nhận được chỉ thị liền mở cửa.
Quả nhiên, một bé gái mặc đồ xám xịt, váy áo cũ kỹ đầy miếng vá đang đứng ở cửa.
“Cháu... cháu, mọi người cần đồ ăn không?” Bé gái nhìn Ảnh Nhất, lùi lại hai bước, trong mắt ẩn chứa sự lùi bước.
Hiển nhiên, tướng mạo của Ảnh Nhất quá vạm vỡ.
Bên này, Ảnh Nhất nhận được chỉ thị, tuy không nói gì, nhưng nghiêng người nhường đường.
Bé gái ôm đồ trong lòng, nhìn Ảnh Nhất, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, giống như hạ quyết tâm nào đó lao vào trong miếu hoang.
Ảnh Nhất lập tức đóng cửa lại.
Kết quả bé gái vừa nãy còn rụt rè, lộ vẻ sợ hãi, nhìn chằm chằm Ninh Hi Nguyên đến xuất thần.
“Tỷ tỷ... tỷ là Vu sư sao?”
Ninh Hi Nguyên: “... Tại sao lại hỏi vậy?”
Nàng bước xuống khỏi đống rơm, đứng trước mặt bé gái.
Thế là Yến Kỳ An cũng đứng dậy theo.
Như hình với bóng.
Bé gái: “Bà nội cháu nói, Vu sư đều rất xinh đẹp.”
Ninh Hi Nguyên im lặng, nhưng khóe miệng nhếch lên.
Yến Kỳ An khẽ hừ một tiếng.
Tại sao không hỏi hắn?
Hắn chẳng lẽ không xinh đẹp bằng Ninh Hi Nguyên?
Yến Kỳ An mặt vô cảm, còn hơi cảnh giác mở miệng hỏi: “Ngươi là ai?”
Tâm lý bài ngoại của cái thôn kia họ thấy rất rõ.
Vô duyên vô cớ một bé gái nửa đêm gõ cửa?
Khắp nơi đều lộ ra vẻ quỷ dị.
“Tỷ tỷ, cháu... cháu đến đưa đồ ăn cho mọi người...”
“Cháu tên là A Nguyên, sống ngay ở trấn phía trước.”
Bé gái vừa nói, vừa lén lút đ.á.n.h giá Ninh Hi Nguyên, cẩn thận từng li từng tí đưa thứ được gói trong lá sen trong lòng cho nàng.
