Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 168: Sáng Sớm Bị Làm Phiền, Bổn Thiếu Tông Chủ Rất Cọc

Cập nhật lúc: 05/03/2026 17:00

Nhưng ở bên cạnh Ninh Hi Nguyên, mạc danh an tâm.

Đây cũng không phải điềm báo tốt lành gì.

Ninh Hi Nguyên phát hiện trong tủ quần áo có rất nhiều y phục mới.

Nàng trước đây chưa từng thấy.

Là Yến Kỳ An chuẩn bị?

Lúc nàng thất thần, Yến Kỳ An đã ăn mặc chỉnh tề, đứng bên cạnh nàng.

Không nói gì, chỉ khẽ hừ một tiếng.

Biểu đạt sự bất mãn.

Ninh Hi Nguyên đỡ trán cười khổ.

Yến Kỳ An cũng thật là...

Đẩy cửa ra, người đứng đợi ở cửa đã không phải là nha hoàn, mà là bản thân Lý Xương Ngôn.

Người đàn ông sắc mặt tái nhợt giống như bất cứ lúc nào cũng có thể c.h.ế.t trước mặt nàng vậy.

“Vị này là...” Lý Xương Ngôn đ.á.n.h giá Yến Kỳ An, giọng nói hơi chần chờ.

Ninh Hi Nguyên ngắn gọn súc tích: “Người của ta.”

Lý Xương Ngôn hiểu rõ, hắn gật đầu, nhưng vẫn dùng ánh mắt dò xét đ.á.n.h giá Yến Kỳ An.

Là một... cường giả!

Nhiếp Chính Vương phủ của hắn canh phòng nghiêm ngặt, thế mà thần không biết quỷ không hay đi vào được.

Nhiều ám vệ như vậy lại không một ai phát hiện.

Trong lòng Lý Xương Ngôn có chút kiêng kị.

Yến Kỳ An nhìn Lý Xương Ngôn lại càng không thuận mắt.

Hắn dường như cao hơn một chút, cho nên gần như là từ trên cao nhìn xuống Lý Xương Ngôn, trong lòng sát ý tràn ngập.

Tên này... dựa vào cái gì đưa Ninh Hi Nguyên vào Vương phủ?

Ninh Hi Nguyên: “Sáng sớm đến thăm, là vì chuyện gì?”

Nàng hỏi ngược lại.

Cũng quá sớm rồi.

Lý Xương Ngôn cũng không để ý thái độ của Ninh Hi Nguyên, hắn thản nhiên: “Tối nay thiết yến tại Quỳnh Lâu Các, còn mong Tế tư đại nhân nể mặt.”

Ninh Hi Nguyên:???

“Còn gì nữa không?”

Không phải chứ?

Tối ăn cơm mà sáng sớm đã phải đặt lịch sao?

Chuyện nhỏ xíu như vậy cũng phải đích thân đến quấy rầy nàng ngủ sao?

Ninh Hi Nguyên rũ mắt, tránh cho ngũ quan của mình trở nên dữ tợn.

Nàng thuyết phục bản thân phải kiên nhẫn.

Nơi này là nhân gian, các nàng đang làm chính biến... không so được với Tu Chân Giới đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c.

Lý Xương Ngôn nhận ra sự thay đổi khí tức quanh thân thiếu nữ, lần nữa mở miệng.

“Sáng nay tảo triều, Ngũ hoàng t.ử dẫn theo Thánh nữ Tinh Vân Cung khoác lác, Tiết Trai Cô lập đàn làm phép, ắt có thể gọi mưa.”

“Tế tư, ngài thấy thế nào?”

Hôm nay, hắn quả thực có chút bất ngờ.

Ngũ hoàng t.ử dường như rất cấp thiết, muốn tạo thế cho Tinh Vân Cung.

Ninh Hi Nguyên: “Chẳng qua là lũ hề nhảy nhót mà thôi.”

Không có linh khí, muốn mưa, dù là tà thần trong cơ thể Ninh Cẩn cũng không làm được.

Dứt lời, nàng nhìn về phía Lý Xương Ngôn, cười như không cười.

“Ngược lại là ngươi... vẫn nên lo lắng cho bản thân mình cho tốt đi.”

Tốt nhất... đừng trở thành vật hy sinh của trò hề này.

Lý Xương Ngôn còn chưa kịp suy ngẫm, cánh cửa kia lại đóng sầm trước mặt hắn.

Nửa điểm mặt mũi cũng không chừa cho hắn.

Hắn khẽ cười một tiếng.

Càng thêm tò mò.

Rốt cuộc là thiếu nữ từ đâu tới, có thể làm được đến mức hoàn toàn không có nửa điểm tôn kính và sợ hãi đối với Hoàng thất.

Không chỉ là Hoàng thất.

Ngay cả là thần thì sao?

Tự ý thay thế thân phận Đại tế tư... dường như cũng không sợ thần vì thế mà giáng xuống trừng phạt.

Lý Xương Ngôn ho khan, chậm rãi rời đi.

Đáy mắt hoàn toàn là sự trào phúng.

Trên thế giới này...

Căn bản là không có thần.

Chúc ngủ ngon.

Ninh Hi Nguyên lăn về giường tiếp tục ngủ.

Ngược lại Yến Kỳ An sắc mặt không rõ, hiếm thấy không sáp lại gần, hắn ngồi sau bàn sách, ánh mắt có chút lạnh.

Ma Vực...

Nhớ tới những chuyện đó liền cảm thấy trong đầu tràn ngập sát ý và lệ khí không thể giải tỏa.

Hận không thể nghiền nát tất cả lũ ngu xuẩn, lột da rút gân, để m.á.u thấm đẫm toàn bộ vùng đất Ma tộc.

Huống chi đó vốn dĩ là vùng đất cực lạc của g.i.ế.c ch.óc.

Tại sao phải đến đây?

Gặp lại cố nhân đáng ghét, khúm núm che giấu dã tâm của mình, hắn lần đầu tiên nảy sinh ý định trốn tránh.

Khi đó, ngoại trừ g.i.ế.c ch.óc, đáy lòng dường như có sự lựa chọn khác.

Yến Kỳ An khẽ chậc một tiếng, đáy lòng sinh ra chút không vui.

Điều này không tốt lắm.

Dù sao tất cả gian nan khốn khổ đều phải đối mặt mới có kết quả.

Lúc chạng vạng tối, dưới sự thúc giục của Hệ thống, Ninh Hi Nguyên mới miễn cưỡng bò dậy từ trên giường.

“Lý Xương Ngôn đưa đồ tới.” Giọng Yến Kỳ An vang lên sau bình phong.

Ninh Hi Nguyên nhìn thấy đầu tiên, chính là váy áo bên giường.

Không phải màu đen.

Nhưng cũng gần như vậy.

Màu xanh lam kia giống như biển đêm, dưới ánh trăng chiếu rọi, luôn có chút sao trời lấp lánh điểm xuyết.

Chất liệu vải trơn bóng, tựa như phủ một lớp voan mỏng hư hư thực thực.

Bên trên dùng chỉ màu đỏ sẫm thêu hoa điểu ngư trùng.

“Tế tư đại nhân an.”

“Vương gia phái tỳ t.ử chải chuốt cho đại nhân.”

Giọng nói ngoài cửa không xa lạ, tỳ nữ kia và người đến buổi sáng là cùng một người.

Tỳ nữ cung kính mặc y phục cho Ninh Hi Nguyên, ngay sau đó trang điểm, b.úi tóc cho thiếu nữ.

Trâm cài bộ d.a.o trên đầu không phải làm bằng vàng, thúy ngọc xanh biếc như muốn nhỏ nước, thần bí quỷ quyệt.

Yến Kỳ An nửa dựa vào một bên, ánh mắt ngược lại chưa từng rời đi.

Không thể không thừa nhận, ở phàm gian này, đồ Lý Xương Ngôn có thể đưa đều là thượng thượng phẩm mà hắn không mua được.

Nhận thức như vậy, khiến trong lòng Yến Kỳ An không vui.

Khi Ninh Hi Nguyên đứng dậy đối diện với hắn, dù hắn đã sớm chuẩn bị, trái tim vẫn đập mạnh, không thể khống chế có chút gia tốc.

Thiếu nữ rất đẹp.

Hắn đã sớm biết.

Chỉ là ngày thường ăn mặc đơn giản mộc mạc, rất ít khi có lúc... hoa hòe hoa sói thế này.

Khinh vân tế nguyệt, lưu phong hồi tuyết, những hình dung như vậy đã trở nên tái nhợt và sáo rỗng.

Sự thần bí dường như bao bọc lấy cả người thiếu nữ, cái loại khí tức thuộc về tự nhiên ập vào mặt giống như sự điềm đạm thỉnh thoảng nàng biểu lộ ra.

Thêm vài phần thần tính.

Chuông bạc buộc trên tay, theo sự đung đưa phát ra tiếng vang thanh thúy, khiến Yến Kỳ An nhìn thêm vài lần.

Chuông sao?

Quỳnh Lâu Các nằm ngay trong Nhiếp Chính Vương phủ, không có người ngoài, đều là mưu sĩ của Lý Xương Ngôn.

Từ T.ử Khiêm cũng ở trong đó.

Đáy lòng hắn có sự bất an sâu sắc, cảm thấy thiếu nữ lai lịch bất minh kia thực sự là có chút mạnh mẽ, người mạnh mẽ xưa nay không dễ khống chế.

Cho đến khi thiếu nữ bước vào cửa, hắn vẫn nhìn đến ngây người.

Không chỉ có hắn, còn có mỗi một vị ngồi trong Quỳnh Lâu Các này.

Cái loại khí chất không dính khói lửa nhân gian, coi trời bằng vung kia không phải ai cũng có.

Thậm chí Thần nữ Vân Thiền của Bạch Liên Giáo.

Dường như ít nhiều cũng dính dáng đến hơi thở con người.

Ngón tay Yến Kỳ An nhẹ nhàng vuốt ve đoản kiếm bên hông, lệ khí gần như không áp chế được.

Đôi mắt của những kẻ này... thật muốn móc từng cái ra cho ch.ó ăn.

Lý Xương Ngôn cười nói: “Đại nhân mời ngồi ghế trên.”

Hắn đ.á.n.h giá Ninh Hi Nguyên từ trên xuống dưới, trong mắt lộ ra vẻ hài lòng.

Yến Kỳ An: “......”

Hắn đang suy nghĩ về khả năng g.i.ế.c sạch đám người này sau khi nhiệm vụ của Ninh Hi Nguyên kết thúc.

Lời xã giao Lý Xương Ngôn nói rất nhiều.

Nhưng mọi người đều khá câu nệ, ở trong quốc gia như thế này, sự tôn kính và sợ hãi đối với thần giáo là bẩm sinh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.