Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 181: Hệ Thống Xuất Phẩm, Bắt Buộc Phải Là Hàng Hiệu
Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:54
Hệ thống cảm thấy tràng diện như vậy vô cùng đẹp mắt, có một loại sảng khoái khi đạp chúng sinh dưới chân.
“Hệ thống ra tay, tất thuộc tinh phẩm!” Giọng nói của hệ thống cao v.út, tràn ngập hai chữ phấn khích.
Ninh Hi Nguyên:......
Đúng rồi, tạo một lớp màng bảo vệ lòe loẹt trên người nàng, hệ thống cũng chỉ có chút tác dụng đặc biệt màu mè ở phàm giới này thôi.
Hệ thống:???
Cơn mưa này kéo dài rất lâu.
Ninh Hi Nguyên giơ tay, trong nháy mắt mây tan sương tản, lộ ra ánh trăng giảo khiết.
Nếu không phải trên mặt đất toàn là vũng nước, trận mưa to bàng bạc vừa rồi cứ như là một giấc mơ vậy.
“Thần nữ!”
“Thần nữ phúc trạch thương sinh!”
“Thần nữ thiên thu vạn đại!”
Không còn tiếng mưa, những tiếng hô hoán kia dần trở nên chỉnh tề, cao v.út, thậm chí là điên cuồng.
Thanh thế như vậy, dù là khi đối mặt với Hoàng đế cũng chưa từng có.
Nhưng Hoàng đế lúc này đã không còn quan tâm đến những thứ đó nữa.
Hắn nhìn Ninh Hi Nguyên với ánh mắt đã dần trở nên cuồng nhiệt.
Nếu có thể thành tiên, cái vị trí Hoàng đế này thì tính là gì.
Bạch Liên Giáo chủ nhìn chằm chằm Ninh Hi Nguyên, đáy mắt là sát ý không hề che giấu.
Hắn cũng từng nghi ngờ vị tế tư Ám Nguyệt này là người trong đồng đạo, nhưng mà... không có chút linh khí nào.
Rõ ràng chỉ là một người bình thường!
Chẳng lẽ là... có được bảo bối gì đó.
Mọi người còn nhớ Phệ Hồn Đan không?
Ninh Hi Nguyên ho nhẹ hai tiếng, mỉm cười: “G.i.ế.c người cầu trường sinh, không phải do Lý Xương Ngôn làm.”
Những lời như vậy, vừa rồi đã có vô số người nói vô số lần.
Nhưng lần này, Hoàng đế thậm chí còn liên thanh khen hay: “Thần nữ minh xét! Trẫm nhất định nghiêm tra việc này, trả lại sự trong sạch cho Nhiếp Chính Vương!”
Trước thực lực tuyệt đối, chân tướng có lẽ cũng chẳng quan trọng.
Căn bản... không ai để ý.
Hoàng đế run rẩy đôi môi, đang vắt hết óc suy nghĩ xem làm thế nào dùng tục vật phàm gian để làm động lòng thần minh, cầu xin phương pháp trường sinh, thì lại có một người đứng ra.
“Bệ hạ, đây là yêu pháp!”
“Ám Nguyệt Thần Giáo cấu kết với Phi Long Trại, tàn sát dân làng ở biên cảnh triều ta, tội không thể tha!”
“Lúc này hiến ân cần, bao tàng họa tâm!”
“Bệ hạ tuyệt đối không thể tin tưởng yêu nhân.”
Người nói chuyện là Bạch Liên Thánh nữ, nàng ta từ đài cao bên kia tế đài bước nhanh lên.
Bạch Liên Giáo làm quốc giáo trăm năm, trong Huyền Đô Quốc này phần lớn đều là tín đồ của Bạch Liên Thần Giáo.
Bọn họ trong tiềm thức kính sợ, tin phục thần giáo của bọn họ.
Vân Thiền vừa nói ra lời này, không ít người gần như theo bản năng có địch ý với Ninh Hi Nguyên.
Nhưng...
Còn có nhiều người hơn.
Bọn họ không tin.
Dù cho Bạch Liên Giáo là tín ngưỡng thì sao!? Nhưng ba năm nay, đại hạn không mưa, Bạch Liên Giáo lại làm được gì cho bọn họ!?
Ngay vừa rồi, bọn họ tận mắt chứng kiến một trận mưa sảng khoái đầm đìa.
Hoàng đế chuyển động nhãn cầu đục ngầu, nhìn chằm chằm Vân Thiền hồi lâu.
Ninh Cẩn đứng ở chính giữa, nghe vậy cũng đi về phía bên này.
Có lẽ...
Sự việc có chuyển biến gì chăng?
Có lẽ bọn họ có thể liên thủ với Bạch Liên Giáo đá Ninh Hi Nguyên ra khỏi cuộc chơi trước.
Tuệ Tân Quận Chúa lại đột nhiên sắc mặt trắng bệch khi nhìn thấy mặt Ninh Cẩn, nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y tỳ nữ, toàn thân run rẩy không ngừng.
“Quận chúa...”
Tỳ nữ ném tới ánh mắt quan tâm, Tuệ Tân Quận Chúa cố tỏ ra bình tĩnh: “Không sao.....”
Gương mặt này...
Gương mặt của hung thủ g.i.ế.c c.h.ế.t hàng trăm đứa trẻ sơ sinh.
Nàng chưa từng thấy thủ đoạn g.i.ế.c người đáng sợ như vậy.
Hung tàn m.á.u tanh, khiến người ta chỉ nhớ tới thôi đã cảm thấy rợn cả tóc gáy.
Chưa đợi mọi người nghiêm túc suy xét lời của Vân Thiền, Ninh Hi Nguyên đã lên tiếng: “Ồ? Ai cấu kết với Phi Long Trại?”
“Thần nữ... nói dối mũi sẽ dài ra đấy.”
Tay Ninh Hi Nguyên nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc trên mặt, đi về phía Vân Thiền hai bước, khóe miệng nhếch lên, nụ cười rạng rỡ.
Rõ ràng là một tiểu cô nương tuổi tác còn chưa lớn bằng nàng ta, Vân Thiền vẫn cảm nhận được áp lực.
Nàng ta không thể khống chế bản thân, theo bản năng lùi lại hai bước.
“Ta lấy Ngô Chủ ra thề, tuyệt không nửa câu hư ngôn.” Vân Thiền c.ắ.n răng, nàng ta kiệt lực giữ bình tĩnh.
Ninh Hi Nguyên hơi có chút kinh ngạc, lập tức cười nhạo một tiếng: “Xem ra tín ngưỡng cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Vân Thiền không nhìn Ninh Hi Nguyên nữa, nàng ta bước nhanh về phía bệ hạ, tay phải đặt trước n.g.ự.c hành lễ: “Còn xin bệ hạ, xử phạt thật nặng!”
“Chớ chọc giận Ngô Chủ.”
Giống như thỉnh cầu.
Cũng giống như bức bách.
Bạch Liên Thần Giáo hiển nhiên sở hữu năng lực chống lại triều đình.
Tay Hoàng đế giấu trong tay áo nắm c.h.ặ.t thành quyền, hắn đang ẩn nhẫn lửa giận.
Uy h.i.ế.p...
Thần giáo đối với triều đình vĩnh viễn là mối đe dọa lớn nhất.
Ninh Hi Nguyên thở dài, ngón trỏ và ngón giữa hơi khép lại, nhẹ nhàng điểm lên trán.
Giọng điệu có vài phần bất đắc dĩ: “Nếu ngươi đã khăng khăng muốn hắt nước bẩn lên người Ám Nguyệt Thần Giáo ta, ta đành phải... tự chứng minh sự trong sạch thôi.”
Giọng nói của thiếu nữ nhẹ nhàng, xen lẫn vài phần vui vẻ và hả hê khi người gặp họa.
Vô cớ khiến trong lòng người ta phủ lên một tầng u ám.
Hoàng đế ngừng suy nghĩ, hắn nhìn về phía Ninh Hi Nguyên.
Đã là thần minh, tự có biện pháp... Hắn tội gì phải chịu sự uy h.i.ế.p của Bạch Liên Thần Giáo!?
Ninh Cẩn muốn nói chuyện, nhưng nàng ta nhìn chằm chằm mặt Ninh Hi Nguyên hồi lâu, thế mà lại sinh sinh nhịn xuống.
Không thích hợp.
Nàng ta quá hiểu Ninh Hi Nguyên.
Bộ dạng nắm chắc thắng lợi như vậy, tất nhiên là có phương pháp giành chiến thắng, nàng ta không thể mạo muội mở miệng.
Không cho bất luận kẻ nào cơ hội, Ninh Hi Nguyên vung tay áo lên trời.
Trong màn trời đen kịt dường như có thứ gì đó đang tụ lại, ngay sau đó hiện ra hình ảnh.
Là...
Trong hình ảnh kia có sơn thôn đẫm m.á.u, Phi Long Trại, Bạch Liên Thần Giáo.
Có Vân Thiền.
Có tên trại chủ Phi Long Trại tiếng xấu đồn xa kia!
Có âm thanh, có hình ảnh.
Cái... cái này sao có thể! Đây căn bản chính là thần tích!
Đây không phải thần thì là gì! Có thể làm được đến mức này, tất nhiên là thần minh a!
Thân hình Vân Thiền lảo đảo, khóe mắt muốn nứt ra, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, gần như sắp ngã xuống đất.
So với sự khiếp sợ của những người khác, nàng ta là sợ hãi, là hoảng sợ!
Cái... cái này chẳng phải là hình ảnh Phi Long Trại tàn sát dân làng ngày hôm đó sao!?
Con người thật nhỏ bé, đối với t.a.i n.ạ.n sắp xảy ra dù có dự đoán trước, cũng vô lực ngăn cản.
Nàng ta chỉ có thể trơ mắt nhìn lời nói hành động của mình, cùng những vướng mắc với Long Thần bị phóng đại để tất cả bách tính Đế đô đều nhìn thấy.
Trong lòng Ninh Cẩn cũng dấy lên sóng to gió lớn.
Nàng ta nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trên tay Ninh Hi Nguyên, như muốn nhìn xuyên qua chiếc nhẫn đó.
Chiếc nhẫn không có phản ứng.
Chứng tỏ Ninh Hi Nguyên căn bản không dùng linh khí, nhưng không dùng linh khí, chuyện này rốt cuộc làm thế nào!
“Ký chủ, nhìn xem, đến phàm giới, ta vẫn rất hữu dụng” Giọng nói của hệ thống dương dương đắc ý.
Những thứ trong cửa hàng hệ thống của nó đều đối chiếu với tu chân giới, tuy là hệ thống công lược, nhưng đến phàm giới vẫn là đả kích giảm chiều (out trình).
Ninh Hi Nguyên nhún vai.
Nàng vốn định dùng thuật thôi miên, đạo cụ của hệ thống có lẽ hiệu quả tốt hơn.
