Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 223: Độ Kiếp Kỳ Thì Sao? Bà Đây Chém Tuốt

Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:44

Người của Thượng Linh Giới.

Ninh Hi Nguyên siết c.h.ặ.t Tru Thần Kiếm trong tay.

Đây là... người của Trường Sinh Điện.

Vô Ảnh cười hai tiếng, đáy mắt bò đầy tơ m.á.u đỏ, trông âm u đáng sợ.

“Thí sinh tham gia các khóa trước mất tích ngoài ý muốn không phải số ít, an tâm đi đi.” Vô Ảnh gõ vào chuôi kiếm, giọng nói khàn khàn cứng nhắc.

Loại sâu kiến Kim Đan kỳ này bao nhiêu năm rồi hắn chưa g.i.ế.c qua?

Trên đao dính m.á.u sâu kiến, thực sự xui xẻo.

Nhưng người trước mắt không giống vậy, từng được Thần Chủ để mắt tới, cũng miễn cưỡng coi như có chút thú vị.

Tru Thần Kiếm trong tay Ninh Hi Nguyên kiếm khí dập dờn, uy áp thuộc về thần kiếm ngưng kết từ mũi kiếm, đột nhiên rót vào lòng đất.

Khí lãng cuồn cuộn.

Nàng có chút buồn rầu.

Trận chiến chênh lệch như vậy chắc chắn rất vất vả, sẽ kéo dài rất lâu.

Nàng không dùng truyền tin phù.

Ở Hạ Linh Giới này, không ai là đối thủ của Độ Kiếp kỳ.

Chạy trốn?

Hạ Linh Giới chịu sự bảo vệ của quy tắc thiên địa nơi này, nếu người Thượng Linh Giới đến sát nghiệp quá nặng sẽ bị Thiên Đạo xóa sổ.

Nếu trốn vào Lâm Tiên Thành, người này tự nhiên không dám động thủ.

Nhưng...

Ninh Hi Nguyên rũ mắt, lông mi cong dài rậm rạp không che giấu được bóng tối lan tràn nơi đáy mắt.

Lệ khí và sát ý dâng trào gần như muốn nuốt chửng nàng.

Bởi vì thế đơn lực mỏng, cho nên ở Trường Sinh Điện đã năm lần bảy lượt nhẫn nhịn.

Bây giờ còn mặt dày mày dạn phái người truy sát.

Khinh người quá đáng!

Tru Thần Kiếm bùng nổ hồng quang ch.ói mắt, linh khí hội tụ từ thân kiếm nổ tung, nhất thời cát bay đá chạy.

Trong cuộc đối đầu này, người dẫn đầu phát động tấn công nghiễm nhiên là Ninh Hi Nguyên.

“Ầm!”

Thân ảnh thiếu nữ cực nhanh, trong nháy mắt, Tru Thần Kiếm đã bổ xuống đầu.

Trong mắt Vô Ảnh hiện lên vẻ kinh ngạc.

Thế mà không phải chạy trốn sao?!

Hắn theo bản năng vung kiếm đỡ, trong nháy mắt liền nghĩ thông suốt nguyên do.

Dám xông lên, chứng tỏ người này căn bản không nhận thức được sự chênh lệch thực lực giữa bọn họ.

Nghé con không sợ cọp mà thôi.

Hai kiếm va chạm, là Ninh Hi Nguyên bay ngược ra ngoài, nhẹ nhàng xoay người giữa không trung, đáp xuống đất.

Vô Ảnh bị tấn công chỉ hơi lùi lại nửa bước.

Nhưng dù vậy, đáy mắt Vô Ảnh vẫn hiện lên một tia không thể tin nổi.

Lực va chạm thật mạnh.

Kiếm tốt!

Khi thanh kiếm kia xé gió c.h.é.m tới, thậm chí có sức mạnh phớt lờ giai cấp, lay động thiên địa.

Ninh Hi Nguyên không chần chừ, xoay người xông lên tiếp.

G.i.ế.c một Độ Kiếp kỳ...

Sẽ gian nan hơn tưởng tượng rất nhiều.

Nhưng không sao cả.

C.h.ế.t thêm vài lần là được rồi.

Sinh mệnh vĩnh hằng... đây chính là thứ Trường Sinh Điện cuồng nhiệt theo đuổi.

Đáy mắt Vô Ảnh có chút hứng thú, cho nên hắn mặc kệ thiếu nữ c.h.é.m từng kiếm từng kiếm tới.

Thiếu nữ này rõ ràng không phải kiếm đạo, nhưng thanh kiếm này lại hồn nhiên nhất thể với nàng, phảng phất như trời sinh một cặp.

Dũng mãnh, hung hãn.

“Đừng giãy giụa nữa, châu chấu đá xe, chẳng có tác dụng gì đâu.” Vô Ảnh cười lạnh.

Chuẩn bị kết thúc cuộc tấn công như trò đùa này.

Kiếm là kiếm tốt.

Nhưng tu vi quá thấp, giống như gãi ngứa, ngay cả đau đớn cũng không cảm nhận được.

Ngược lại Ninh Hi Nguyên, có chút chật vật.

Ngoài cổ tay hơi tê mỏi, lực va chạm do Vô Ảnh tùy tiện ứng phó tạo ra khiến nàng phải cố nén một ngụm m.á.u nơi cổ họng.

Máu...

Tay cầm kiếm của Ninh Hi Nguyên hơi run rẩy.

Khoảnh khắc mùi m.á.u tanh xuất hiện.

Sự chán ghét dần chuyển hóa thành g.i.ế.c ch.óc, gặm nhấm lý trí của nàng.

“Ầm!”

Hứng thú và kiên nhẫn của Vô Ảnh cạn sạch, giơ tay liền muốn chấm dứt trận chiến.

Nhưng trường kiếm của thiếu nữ đồng thời c.h.é.m về phía hắn, tay trái nhoáng lên trước n.g.ự.c, dường như đang kết ấn.

Pháp tu?!

Nghi vấn vừa nảy sinh trong nháy mắt đã bị phá vỡ.

Pháp trận màu đen tím dưới chân đang không ngừng hút lấy sức mạnh của hắn, giống như một cái miệng khổng lồ của vực sâu, bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng hắn.

Từ trong pháp trận vươn ra những xúc tu màu tím sẫm, hung hăng kéo chân hắn, đ.â.m rách da hắn.

Khoảnh khắc đó, linh khí giống như bị xì hơi, trong nháy mắt tan đi hơn nửa.

Trường kiếm không vì pháp trận mà có chút chần chừ nào.

Chém về phía đầu Vô Ảnh.

Vô Ảnh giơ kiếm đón đỡ.

Lần này, Tru Thần Kiếm chệch hướng, sau khi lưỡi kiếm lướt qua, hung hăng c.h.é.m vào vai Vô Ảnh.

Mùi m.á.u tươi lan tỏa trong không trung.

Trong tình huống linh khí bị phá, một đòn toàn lực cũng chỉ đưa lưỡi kiếm vào vai Vô Ảnh.

Chỉ lún vào một chút xíu.

Chênh lệch tu vi quá lớn.

Pháp trận tỏa ra ánh sáng tím sẫm, khí lãng cuồn cuộn thổi bay tóc mái trước trán thiếu nữ.

Vô Ảnh nhìn rõ sát ý và lệ khí nơi đáy mắt thiếu nữ.

Còn có sự vui vẻ, và hưng phấn đang dần dâng lên.

Khoảnh khắc đó, tim hắn đập mạnh, như bị kim châm đột nhiên có nỗi sợ hãi.

Thoáng qua rồi biến mất.

Sau đó là sự thẹn quá hóa giận vô tận không thể kìm nén.

Hắn lại bị một con sâu kiến làm bị thương.

Sỉ nhục lạ lùng!

“Muốn c.h.ế.t!”

Vô Ảnh hét lớn một tiếng, mũi chân tích lực hung hăng đạp xuống mặt đất...

Pháp trận màu tím trong sát na biến mất không còn tăm hơi.

Linh khí tụ tập lại, sau đó lại mạnh mẽ nổ tung, uy áp thuộc về Độ Kiếp kỳ giống như biển im lặng dấy lên sóng to gió lớn, dường như có thể nuốt chửng vạn vật thế gian.

Trong sát na, núi lở đất nứt.

Cây cối xung quanh c.h.ế.t khô hết.

Mặc dù Ninh Hi Nguyên đã sớm chuẩn bị, sớm rút lui, nhưng sóng xung kích khổng lồ vẫn không thể chống đỡ.

Tru Thần Kiếm cắm xuống đất, lún vào nửa thân kiếm, kéo lê gần chục mét mới ổn định thân hình.

Ngụm m.á.u nơi cổ họng lần này không nén được nữa.

Thuận thế phun ra, b.ắ.n tung tóe trên cỏ.

Ngũ tạng lục phủ dường như bị sức mạnh này nghiền nát, thoi thóp.

Nhưng nơi đan điền, sức mạnh nuôi dưỡng lại lần nữa chảy xuôi, giống như suối nguồn, dọc theo kinh mạch hội tụ về bốn phương.

Vô Ảnh từ trên cao nhìn xuống thiếu nữ đang quỳ một chân trên đất, giống như đang nhìn một con sâu kiến liều c.h.ế.t giãy giụa.

Nhưng trong lòng vẫn dấy lên gợn sóng.

Dưới uy áp của Độ Kiếp kỳ, thế mà không bị nghiền thành thịt nát.

Ninh Hi Nguyên này... có chút bản lĩnh.

Nhưng cũng chỉ là có chút mà thôi.

Vô Ảnh chậm rãi đi về phía thiếu nữ, trường kiếm trong tay lạnh lẽo, trong lòng đã nổi lên sát ý.

Không hiểu sao, lý trí nói cho hắn biết, nên đ.á.n.h nhanh thắng nhanh.

Đồng hoang tĩnh lặng không tiếng động.

Người đàn ông giẫm lên cỏ khô dưới chân, càng lúc càng gần, phát ra tiếng vang giòn tan.

Vô Ảnh dần dần bình tĩnh lại.

Kết thúc rồi.

Chỉ cần hắn giơ trường kiếm lên, c.h.é.m xuống.

Là có thể kết thúc sinh mệnh của con sâu kiến này.

Nhưng thiếu nữ đột nhiên ngẩng đầu, gần như là trong gang tấc, nở một nụ cười với hắn.

Không thể phủ nhận, thiếu nữ rất đẹp.

Tóc đen rối tung xõa trên vai, lại có vài phần suy đồi.

Môi đỏ nhuốm m.á.u, uốn lượn ra một vệt m.á.u nơi khóe môi.

Sự điên cuồng nơi đáy mắt sáng rực rỡ ch.ói mắt.

Vô Ảnh sững sờ, hắn không thể hình dung ánh mắt và biểu cảm như vậy, trong lòng hắn có khoảnh khắc chấn động.

“Đáng c.h.ế.t.”

Thiếu nữ nhìn về phía hắn, cười thốt ra hai chữ này.

Thế là.

“Bùm!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.