Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 232: Thần Tích Cái Gì, Ta Tới Đập Quán Đây

Cập nhật lúc: 06/03/2026 23:09

Lục Triều Dương nhảy dựng lên ba thước.

Ninh Hi Nguyên trầm mặc nửa ngày, từ trong n.g.ự.c móc ra một tấm lệnh bài.

Trên lệnh bài còn khắc ba chữ to Sở Ngạo Thiên.

Ninh Hi Nguyên cân nhắc mở miệng: “Hay là... ngươi tiên thi?”

Nói xong liền ném lệnh bài cho Lục Triều Dương.

Lục Triều Dương hít sâu một hơi, muôn vàn cảm xúc dâng lên trong lòng, hốc mắt cay cay: “Sở huynh, huynh c.h.ế.t t.h.ả.m quá a!”

“Vận mệnh không tốt, tạo hóa trêu ngươi, ta và huynh rốt cuộc vẫn là hữu duyên vô phận!”

Rừng cây yên tĩnh càng thêm yên tĩnh.

Ninh Hi Nguyên vỗ vỗ vai Khúc Trăn: “Thành ngữ là ngươi dạy hả?”

Cũng có văn hóa phết đấy.

Chỉ là....

Khúc Trăn vội vàng lắc đầu: “Ta tài hèn học ít, tuyệt đối không phải ta.”

Thẩm Thi Vi: “Không phải ta.”

Tần Trần: “Xùy.”

Ninh Hi Nguyên lắc lắc lệnh bài trong tay mỉm cười: “Tiếp theo, phải đi tìm người của Trường Sinh Điện rồi.”

Nàng muốn xem thử, tà tu do Trường Sinh Điện bồi dưỡng ra, có bản lĩnh gì.

“Bọn họ đang ở di chỉ Thần Tích, nơi đó có Xích Diễm Tinh Thạch trong truyền thuyết”

“Ký chủ, cướp nó!”

Ninh Hi Nguyên: “......”

Cứ cảm thấy hệ thống hơi không làm việc đàng hoàng.

Bên ngoài sân đấu, khi năm cái tên của Đông Vực hoàn toàn xám xịt, tiếng ồn ào gần như muốn lật tung cả bầu trời.

Chuyện này sao có thể!?

Cuộc thi kéo dài ba ngày, bây giờ mới qua một buổi sáng, vậy mà chỉ còn lại hai đội?!

Sở Ngạo Thiên cũng bị loại rồi sao?

Đó chính là Nguyên Anh a!

Nguyên Anh mười mấy tuổi! Đệ nhất thiên tài có một không hai của cả Hạ Linh Giới!

Ai có thể làm được?

Đáp án hiển nhiên, nằm ngay trên bảng điểm.

Nam Vực, cái tên Ninh Hi Nguyên treo cao ch.ót vót, trở thành cái tên ch.ói mắt nhất, được chú ý nhất.

Bên dưới tên nàng.

Sở Ngạo Thiên, Khúc Trăn, Tần Trần, Thẩm Thi Vi......

Những cái tên dường như đang phát ra kim quang này đều đến từ Nam Vực!

Tây Vực, Bắc Vực thậm chí là Đông Vực mà bọn họ coi trọng.

Tên đã hoàn toàn xám xịt.

Bị loại.

Tròn ba đội ngũ hoàn toàn, thậm chí ngay cả một kẻ sống sót lay lắt cũng không có.

Chuyện này sao có thể!?

Nam Vực mạnh đến thế sao?

Đúng vậy, bọn họ biết Ninh Hi Nguyên rất mạnh.

Mới mười lăm tuổi, người đầu tiên vượt qua Thiên Tháp.

Nhưng...

Một người mạnh có thể làm được đến mức nào.

Bây giờ bọn họ đã biết, hình như từ trước đến nay, bọn họ đều có chút coi thường sức mạnh tổng thể của Nam Vực.

Tiếng hoan hô xen lẫn tiếng c.h.ử.i rủa.

Những kẻ đặt cược Đông Vực giành chiến thắng cuối cùng đã thua sạch sành sanh, thậm chí ngay cả một cuộc tranh đua kịch liệt cũng không có.

Không ít người nhìn về phía Triệu Văn Chính.

Lại phát hiện quyết sách của Triệu Văn Chính vô cùng anh minh, nhìn tình thế hiện tại, nếu không có gì bất ngờ, Nam Vực đã sớm khóa c.h.ặ.t chiến thắng.

Sở gia chủ nhìn nụ cười của Triệu Văn Chính, đáy mắt đã có oán hận, nhưng vẫn cao cao tại thượng lộ ra vẻ khinh miệt.

“Nam Vực diễu võ giương oai như vậy, chẳng qua là vì chưa gặp phải Trường Sinh Điện thôi.”

Đến lúc đó, tình thế đảo ngược, chẳng phải là chuyện trong phút chốc sao.

Bên kia, đám người Sở Ngạo Thiên, Hàn Oanh vừa tỉnh lại đều trầm mặc.

Bọn họ không thể diễn tả nội tâm mình chấn động đến mức nào.

Giống như không thể diễn tả tính công kích của Nam Vực mạnh đến đâu.

Hồi lâu, Sở Ngạo Thiên nhìn mặt Hàn Oanh, có chút chần chừ mở miệng hỏi: “Sư tỷ, đệ xác thực là đã đột phá Nguyên Anh rồi đúng không?”

Hàn Oanh: “......”

Đừng hỏi, hỏi chính là bây giờ tỷ cũng đang nghi ngờ Kim Đan của mình rốt cuộc có phải là thật hay không đây.

Bên trong di chỉ bí cảnh, năm người Trường Sinh Điện đi theo bản đồ Đại Tế Tư đưa cho bọn họ một cách vững vàng.

Tổng cộng bảy bảy bốn mươi chín cạm bẫy, bọn họ đã vượt qua một nửa, đều không kích hoạt cơ quan.

Đương nhiên là nhận được sự chỉ dẫn của “Thần”.

Mắt thấy càng ngày càng gần trung tâm di chỉ, trên mặt năm người đều lộ rõ vẻ vui mừng.

Đây chính là Thần Tích a!

Bọn họ cứ thế bình an vô sự sắp vượt qua rồi!

Phía trước ánh sáng lờ mờ, nhưng những hạt sáng lơ lửng giữa không trung vẫn nỗ lực chiếu sáng con đường phía trước.

Mười tám người đồng nhân chia làm hai hàng hai bên, trong tay cầm những loại v.ũ k.h.í khác nhau.

Ninh Cẩn phất tay, ánh bạc chợt lóe.

Sau đó rơi xuống những viên gạch đồng xanh ở giữa, gần như một nửa số gạch đồng xanh đều nhuốm màu trắng bạc.

Mà giữa không trung càng giống như bị bao phủ, màu bạc trải rộng, không có một kẽ hở.

Ninh Cẩn: “Đừng chạm vào.”

Cấm kỵ của mỗi cửa ải, “Thần linh” đã sớm báo cho biết.

Năm người không hề lo lắng, dọc đường đi bọn họ đều đi qua như vậy.

Bọn họ chậm rãi bước vào cửa ải mới.

Mặc dù người đồng nhân xung quanh cao hàng chục trượng, mặt xanh nanh vàng, toàn thân đều là cảm giác áp bách.

Cho đến khi, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng động nhẹ.

Tiếp theo là giọng nói của một cô gái: “Chư vị, cuối cùng cũng tìm được các ngươi rồi.”

“......”

“Ninh Hi Nguyên!”

Trong sự im lặng bao trùm, Sở Du trừng lớn hai mắt, có vài phần tư thế muốn liều mạng với người ta.

Tim Ninh Cẩn đập mạnh, thầm kêu không ổn.

Nhưng đã muộn, trong tay thiếu nữ tung hứng một hòn đá, giọng điệu nhẹ nhàng vui vẻ: “Chư vị chậm quá, giúp các ngươi thêm chút sức nhé!”

Dứt lời, chỉ nghe một tiếng vang trầm đục, hòn đá màu đen đập vào viên gạch màu bạc.

“Ầm ầm!”

Tiếng nổ lớn truyền đến, mặt đất rung chuyển.

Mười tám người đồng nhân toàn bộ sống lại, đại đao trường kiếm thi nhau giáng xuống.

Trong tiếng kinh hô, cuộc chiến bắt đầu.

Ninh Hi Nguyên mỉm cười.

Nơi này quả thực có khí tức của Hồng Mông chi lực.

Nhưng nếu nói là Thần Tích thì còn kém xa.

Dù sao khí vận chi lực của Thiên Đạo ở thế gian này chỗ nào cũng có, đã chẳng còn hai chữ trân quý để nói nữa.

“Ninh Hi Nguyên! Ngươi c.h.ế.t không được t.ử tế!”

“Đáng c.h.ế.t!”

“Nhanh! Mau sang trái!”

Người của Trường Sinh Điện loạn thành một đoàn, dưới sự tập kích chật vật không chịu nổi.

Ninh Hi Nguyên cứ đứng một bên, vô cùng nhàn nhã, thậm chí còn chỉ tay năm ngón với bọn họ.

“Ninh Cẩn, a đúng! Chậc, kiếm đó của ngươi xuất sớm quá.”

“Sở Du, chính là ngươi, dùng chút sức đi, không biết còn tưởng ngươi đang thái rau!”

“Tên pháp tu kia, lúc kết ấn nhảy cái gì mà nhảy, đây là chiến đấu, không phải lên đồng!”

Hiện trường loạn như nồi cháo heo.

Nhưng giọng nói của Ninh Hi Nguyên lại đâu ra đấy, chuẩn xác và công bằng chỉ đạo từng người một.

Thế là cũng công bằng nhận được năm ánh mắt mang theo thù hận và oán niệm.

Không ai hiểu được sự hận thù giờ khắc này đã đạt đến đỉnh điểm.

Đợi đến khi bọn họ vượt qua muôn vàn khó khăn, cuối cùng cũng đi hết đoạn đường dài đằng đẵng này, tất cả mọi người đều tê liệt ngã xuống đất, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi rã rời.

Nhưng còn chưa kịp cảnh giác, lại nghe thấy một tiếng vang nữa.

Một hòn đá đập xuống ngay trước mặt bọn họ.

Kèm theo giọng nói của thiếu nữ: “Đừng nghỉ, nhanh lên nào.”

Sau đó ngọn lửa phun ra từ bốn phương tám hướng kẹp theo uy áp, gần như muốn nung chảy bọn họ.

Mà nhìn xuyên qua ngọn lửa, thiếu nữ áo đen đang chậm rãi đi qua nơi bọn họ vừa chiến đấu.

Bước chân tùy ý, thậm chí giẫm lên những viên gạch màu bạc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.