Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 240: Kiếm Sĩ Cầm Kiếm, Đánh Đến Cùng

Cập nhật lúc: 06/03/2026 23:13

Đại tế tư đứng bật dậy, mặt mày xanh mét.

Trường Sinh Điện xưa nay cao quý thần bí, nếu cứ thua liên tiếp hết lần này đến lần khác, thì làm sao thể hiện được sức mạnh vô địch, không gì cản nổi của tín đồ Trường Sinh Điện đây?

Cùng lúc đó, Sở Ngạo Thiên cũng cảm thấy có chút khó chịu.

Tên Lục Triều Dương kia rõ ràng không thể thắng hắn, vậy mà cứ lì lợm không chịu lùi bước.

“Này, huynh đệ, ngươi chỉ là một Kim Đan, liều mạng làm cái gì!” Sở Ngạo Thiên vừa đỡ đòn tấn công của Lục Triều Dương, vừa nhíu mày khuyên nhủ.

Hắn thừa nhận!

Kiếm pháp của Lục Triều Dương quả thực có vài phần sắc bén huyền diệu, là một thiên tài trong kiếm đạo.

Nhưng đây không chỉ là cuộc so tài về kiếm pháp.

Hắn cao hơn Lục Triều Dương hẳn một đại cảnh giới!

Sao tên này cứ ngoan cố không linh hoạt, chấp mê bất ngộ thế nhỉ!?

Lục Triều Dương lại rất hưng phấn.

Hắn cảm thấy Sở Ngạo Thiên không hổ danh là Kiếm Thánh.

Kiếm pháp như vậy, quả thực xứng đáng làm đối thủ của hắn.

Tuy chịu áp lực về cảnh giới khiến hắn chật vật không chịu nổi, nhưng nhiệt huyết trong lòng đủ để hắn quên đi tất cả.

Đây là một đối thủ hiếm có, đáng để tôn trọng và nghiêm túc đối đãi!

Nghe Sở Ngạo Thiên hỏi vậy, Lục Triều Dương phun ra một ngụm m.á.u trong miệng, thuận tiện hỏi ngược lại: “Ngươi và Ninh tỷ không chênh lệch cảnh giới sao?”

Sở Ngạo Thiên: “......”

Mẹ kiếp, thật muốn c.h.é.m người, ai hiểu cho ta!

Sở Ngạo Thiên chiếm ưu thế rõ rệt, Lục Triều Dương gần như bại lui liên tục.

Kiếm kỹ Lục Triều Dương luyện từ nhỏ, dù là bí truyền của Phù Đồ Tông, cũng rất nhanh bị Sở Ngạo Thiên tìm ra sơ hở.

Hắn không hề bất ngờ.

Tất cả kiếm pháp đều có chỗ tương thông.

Nhưng hắn vẫn không tìm ra cách giải quyết.

Hắn bị ép đến mức gần như không còn đường lui, lùi thêm một bước nữa sẽ rơi khỏi lôi đài.

Không thể lùi!

Nhưng kiếm pháp của đối phương quá tinh diệu, hắn đã sức cùng lực kiệt rồi.

Khoan đã...

Sức cùng lực kiệt?

Trạng thái này hình như hơi quen quen.

Hít...

Lục Triều Dương đột nhiên ném trường kiếm đi, ngửa người ra sau, tránh được một kiếm của Sở Ngạo Thiên, xoay người chụp lấy Xích Ảnh Kiếm đang rơi xuống từ không trung.

Hai tay bắt lấy.

Sau đó không dùng bất kỳ kỹ thuật nào, dùng hết sức bình sinh c.h.é.m về phía Sở Ngạo Thiên.

Sở Ngạo Thiên:???

Từ từ!

Sao mà quen thuộc, sao mà giản dị thế này.

Đây là.....

Trận đấu chỉ còn lại Sở Ngạo Thiên và Lục Triều Dương.

Một Kim Đan và một Nguyên Anh có thể đ.á.n.h lâu như vậy quả thực nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

Mặc dù Lục Triều Dương đã chật vật không chịu nổi, thế thua đã rõ.

Nhưng hắn vẫn còn đứng trên lôi đài này.

Thì chưa tính là thua.

Thực ra trước hai người bọn họ, kết cục của một trận đấu khác cũng khiến người ta thổn thức.

Cũng là chênh lệch một đại cảnh giới.

Kim Đan và Trúc Cơ.

Thẩm Thi Vi và Sầm Hàn.

Vận mệnh đôi khi chính là khó mà giải thích kỳ diệu như vậy.

Trận đối đầu này, không có thắng thua.

Hai người cùng lúc rơi khỏi lôi đài.

Nói chính xác hơn, là Thẩm Thi Vi đã kéo Sầm Hàn cùng "đồng quy vu tận".

Sầm Hàn buộc phải thừa nhận, lúc mới bắt đầu trận đấu hắn đã nương tay khắp nơi.

Hắn vẫn coi Thẩm Thi Vi là cô bé hay bám đuôi hắn ngày nào.

Nhưng không phải.

Thiếu nữ trước mặt ra chiêu nào cũng tàn nhẫn.

Những loại độc d.ư.ợ.c kia không phải cứ chú ý là phòng bị được.

Hắn bàng hoàng phát hiện, Thẩm Thi Vi thực ra cũng hiểu chút ít về kiếm pháp, cũng biết điều khiển phù triện.

Thậm chí thỉnh thoảng còn ngâm xướng vài pháp thuật nhỏ.

Đó là kỹ năng của pháp tu.

Tuy đều rất thô sơ, nhưng phòng không xuể, mỗi lần đều gắn liền mật thiết với độc d.ư.ợ.c.

Hắn bắt buộc phải coi trọng đối thủ thực ra không hề yếu đuối trước mắt này.

Kết quả là không có thắng thua.

Thẩm Thi Vi kéo hắn ngã xuống lôi đài, hai người kề sát nhau.

Nhưng rất nhanh, Thẩm Thi Vi lật người ngồi dậy, phun ra một ngụm m.á.u.

Sầm Hàn theo bản năng cảm thấy áy náy, nhưng hắn nhận ra hoàn toàn không cần thiết phải áy náy, ngược lại thất bại lần này hắn phải chịu trách nhiệm rất lớn!

Thẩm Thi Vi có chút thoát lực, tay chân bủn rủn, vết kiếm thương trên người cũng là thật sự.

Nhất thời không đứng dậy nổi.

Cảm xúc trong lòng Sầm Hàn càng thêm cuộn trào mãnh liệt.

Hai người đều không có động tác gì.

Mãi cho đến khi trận đấu ở lôi đài bên cạnh kết thúc, một bóng người đã kéo Thẩm Thi Vi dậy.

“Ây da da, sao mà thê t.h.ả.m thế này.” Tần Diệp nhìn Thẩm Thi Vi từ trên xuống dưới một lượt, chậc chậc hai tiếng.

Tuy nhiên chiến tích cũng khá tốt.

Thẩm Thi Vi cười một cái, cô không thắng, nhưng Sầm Hàn cũng không thắng, trong lòng âm thầm có chút hưng phấn và vui vẻ nho nhỏ.

Người mà cô từng phải lấy lòng ngước nhìn, giờ đây đã là đối thủ ngang tài ngang sức.

Cô cảm thấy niềm vui này của mình chẳng hề hèn hạ chút nào.

Đây là điều cô xứng đáng nhận được.

“Đi thôi, để Ninh tỷ khen ngợi hai ta một trận.” Tần Diệp bước đi đầy nôn nóng.

Hơi nhớ ngụm rượu nhỏ của hắn rồi.

Không rời được chút nào.

Thẩm Thi Vi bị kéo loạng choạng một cái, cố nén đau đớn trên cơ thể đi theo, nhưng cô chẳng hề để ý, những tâm trạng phức tạp kia dường như biến mất trong nháy mắt.

Cô mở miệng, giọng điệu vui vẻ: “Còn dám gọi Ninh Ninh tỷ?”

“Lần sau Tiểu Yến công t.ử nhất định sẽ xé xác ngươi.”

Sầm Hàn nhìn bóng lưng Thẩm Thi Vi, có chút hoảng hốt.

Bọn họ rõ ràng cùng nhau lớn lên, mới mấy năm không gặp, đã hoàn toàn trở thành dáng vẻ xa lạ.

Hình như, Thẩm Thi Vi thân thiết với những người Nam Vực kia hơn.

Tại sao?

Mãi đến lúc này, trên sân chỉ còn lại Lục Triều Dương và Sở Ngạo Thiên.

Sự ngoan cường của Lục Triều Dương khiến tất cả mọi người chấn động.

Một Kim Đan, đ.á.n.h với Nguyên Anh cũng có thể đến mức độ này sao?!!

Lục Triều Dương thua rồi.

Điều này nằm trong dự liệu của tất cả mọi người.

Nhưng bọn họ không hề vì thế mà coi thường Lục Triều Dương.

Sau khi năm nhóm đấu khác kết thúc, bọn họ đã ngồi đây xem hai người này đ.á.n.h suốt cả buổi chiều!!

Đây là khái niệm gì!

Khoảng cách tu vi giữa hai người lớn đến thế!

Người Nam Vực... đều mạnh thật đấy!

Đặc biệt là những người thi đấu hôm nay, dù thắng hay thua đều đã thể hiện cho bọn họ thấy sức mạnh siêu cường.

Lục Triều Dương nằm trên mặt đất, như một đống bùn nhão, không muốn động đậy chút nào.

Hậu tri giác cảm thấy toàn thân đều đau.

Hình như gãy mất mấy cái xương sườn rồi.

May quá.

Vẫn còn sống.

Hơn nữa cảm giác cực kỳ sướng!

Sở Ngạo Thiên quả nhiên danh bất hư truyền!

Cuối cùng là Khúc Trăn đã chuẩn bị từ trước, vác người lên khán đài.

Còn về phần Sở Ngạo Thiên.

Hắn tuy không bị thương nặng, nhưng thần tình hoảng hốt, thực sự mệt mỏi, cả người đều tràn ngập khí tức suy sụp.

Thắng trận đấu mà trên mặt chẳng thấy chút vui mừng nào.

Hắn chỉ cảm thấy tên Lục Triều Dương kia dũng mãnh vô cùng.

Hắn rõ ràng luôn chiếm địa vị có lợi, nhưng lại luôn có ảo giác sẽ bị lật ngược tình thế bất cứ lúc nào.

Người Đông Vực đang hoan hô cho Sở Ngạo Thiên, nhưng trên mặt Sở Ngạo Thiên vẫn là sự mờ mịt.

Cứ như vậy, hắn đã thắng rồi sao?

Khi Hàn Oanh lên vớt Sở Ngạo Thiên, thiếu niên vốn luôn kiêu ngạo cả người treo trên người cô ta: “Sư tỷ, đệ mệt quá!”

Cái thế giới c.h.ế.t tiệt này.

Thiên tài chẳng lẽ đều là hàng bán sỉ sao!

Hàn Oanh: “......”

Tuy cô ta rất muốn an ủi Sở Ngạo Thiên.

Nhưng cô ta cũng vừa mới thua trận, nên chỉ qua loa nói: “Đệ thắng là chuyện đương nhiên mà.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.