Phản Diện Cố Chấp Vì Tôi Mà Thần Hồn Điên Đảo - Chương 60: Phúc Hắc X Kiêu Ngạo (hoàn)
Cập nhật lúc: 29/04/2026 14:08
Sau một khoảng lặng kéo dài, miếng măng trúc kẹp trên đũa trượt xuống, rơi “bộp” lên mặt bàn. Ngoài cửa, gió tuyết gào thét như tiếng khóc than, len lỏi vào tận trong căn nhà.
Tạ Vô Trần chậm rãi đặt đũa xuống, quỳ một gối trước mặt cô. Hắn khẽ nhướng mày, nụ cười vẫn giữ nguyên, dịu dàng như cũ.
“Chức Chức, em nói một câu thôi… được không?”
“Đừng giận anh nữa mà… Chức Chức, nói với anh một câu thôi…”
Từ đầu đến cuối, trong căn phòng chỉ vang lên giọng nói của hắn. Thiếu nữ trước mặt vẫn trống rỗng, vô hồn, lặng lẽ như một con rối, tựa hồ đang cười nhạo thứ tình cảm đơn phương mà hắn cố chấp níu giữ.
Nụ cười trên gương mặt Tạ Vô Trần dần tan biến. Hắn đưa tay, những ngón tay thon dài che kín đôi mắt, giấu đi toàn bộ cảm xúc cuộn trào nơi đáy lòng. Một lúc sau, hắn đứng dậy bước ra ngoài. Bước chân không còn vững vàng, thân thể khẽ lảo đảo.
Hắn xuyên qua cánh cửa, dừng lại giữa cơn bão tuyết dữ dội.
“Chức Chức…” Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc đến đáng sợ. “Chẳng phải em hận anh sao… vậy thì đến g.i.ế.c anh đi.”
Ngay từ khoảnh khắc cô mở mắt, Tạ Vô Trần đã hiểu, cô không còn ở đây nữa. Chỉ là hắn chưa từng nghĩ, bản thân lại có thể hèn nhát đến vậy… hèn nhát đến mức tự dối lừa chính mình, cố chấp không chịu tin rằng cô đã thật sự rời xa.
Không biết từ khi nào, hắn đã từ bỏ ý định hủy diệt thế giới. Điều hắn muốn chỉ là ở bên cô, được nhìn thấy cô, trò chuyện với cô, thấy cô mỉm cười. Ở bên cô, dù biết càng lún càng sâu, hắn vẫn cam tâm tình nguyện.
Nếu hỏi điều khiến hắn hối hận nhất trong hai kiếp người là gì, thì đó chính là việc đã giam cầm và hành hạ cô trong tổ chức ác đồ. Nếu... nếu có kiếp sau...
“Chức Chức, em đợi anh...”
Tạ Vô Trần đưa tay đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c. Sự tuyệt vọng và đau đớn đan xen, cuộn trào trong đôi đồng t.ử đen thẫm. Hắn rủ mi, dị năng trong cơ thể bỗng d.a.o động điên cuồng, như dòng lũ vỡ bờ tuôn chảy khắp huyết mạch. Những vân đen lại hiện lên trên da, phát ra thứ ánh sáng u ám theo từng nhịp chấn động của sức mạnh.
Ngay khoảnh khắc hắn tự chấn nát tâm mạch, trong đầu chợt hiện lên từng đoạn ký ức như những thước phim quay chậm: một Khương Chức nhảy lầu trước mặt hắn, một Khương Chức với ánh mắt xa lạ, lạnh lùng nói rằng không quen biết hắn.
Trong khi đó, Khương Chức đang lơ lửng giữa không trung chứng kiến tất cả, bên tai vang lên thông báo của hệ thống:
[Giá trị hận thù của phản diện Tạ Vô Trần đã đạt 100]
Cô thu hồi ánh mắt, chuẩn bị rời khỏi thế giới này thì...
“Chức Chức, em vẫn còn ở đây đúng không?” Tạ Vô Trần đột ngột ngẩng đầu, sự hưng phấn cùng d.ụ.c vọng mãnh liệt hằn sâu nơi đáy mắt. “Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau. Dù em trốn đến đâu, anh cũng sẽ tìm thấy em.”
Ngay giây phút thoát ly khỏi thế giới, Khương Chức nghe thấy câu nói cuối cùng ấy.
—— Em mãi mãi là của anh.
Giọng nói lạnh lẽo như băng, lại phủ kín bởi thứ tình yêu nồng đặc và bệnh hoạn.
...
Thế giới mới: Tinh tế
Học viện Quân sự Đệ nhất Đế quốc đang tổ chức lễ khai giảng cho năm học mới. Người xe tấp nập như nước, số lượng tân sinh viên đạt mức kỷ lục, xếp thành từng hàng dài đen kịt. Hiệu trưởng đứng trên lễ đài phát biểu đầy nhiệt huyết, khiến không ít tân binh phía dưới đỏ mặt vì phấn khích.
Tiếp theo là phần phát biểu của đại diện Hội học sinh — Lục Trầm. Toàn trường lập tức im phăng phắc, mọi ánh nhìn đều dồn về phía lễ đài.
“Không ngờ người phát biểu không phải là đại ca Cảnh Thương đứng đầu bảng Alpha...”
“Cậu cũng biết Cảnh Thương à? Tôi mới đọc trên diễn đàn tân sinh viên đấy.”
“Người ba lần liên tiếp đứng đầu bảng xếp hạng cá nhân trong các cuộc thi năng lực, đúng là nhân vật truyền thuyết, nam thần của tôi. Chỉ mong được gặp anh ấy một lần.”
Khương Chức vừa tỉnh lại đã nghe thấy hai học sinh phía sau thì thầm. 777 lên tiếng, âm thanh xung quanh lập tức bị chặn lại: “Ký chủ, cốt truyện và ký ức đã truyền xong.”
Khương Chức xoa nhẹ thái dương, nhớ đến câu nói trước khi rời khỏi thế giới trước, liền hỏi: “Phản diện của mỗi thế giới đều là cùng một người sao?”
Ở thế giới thứ hai, cô đã cảm nhận được sự quen thuộc mơ hồ. Đến thế giới vừa rồi, tên phản diện kia lại trực tiếp bộc lộ.
777 ngập ngừng một lúc lâu mới nhỏ giọng đáp: “Đúng vậy.”
Khương Chức rủ mắt, ngón tay vô thức siết lại: “Ở mỗi thế giới, hắn đều không có ký ức, đúng không?”
777 khẽ đáp: “Ừm.”
Khương Chức thở ra một hơi, giọng điệu bình thản: “Được, tôi hiểu rồi.”
Dù phản diện có phải cùng một người hay không cũng không quan trọng. Điều cô cần chỉ là hoàn thành nhiệm vụ ở mỗi thế giới, đạt đủ chỉ tiêu, những thứ khác không liên quan đến cô.
Thần sắc Khương Chức nhanh ch.óng khôi phục bình tĩnh. Cô nheo mắt, lặng lẽ tiếp nhận toàn bộ cốt truyện và ký ức của thế giới mới.
Thế giới Tinh tế có công nghệ cực kỳ phát triển. Do sự tấn công liên tục của Trùng tộc, các hành tinh luôn trong trạng thái chiến tranh. Các học viện quân sự mọc lên khắp nơi, trong đó Học viện Quân sự Đệ nhất là nơi xuất sắc nhất, yêu cầu điểm số và thể chất cực cao.
Ngoài ra, con người trong độ tuổi từ 16 đến 18 sẽ bước vào giai đoạn phân hóa Pheromone, chia thành ba giới tính: Alpha, Beta và Omega. Alpha có sức chiến đấu mạnh nhất, Omega yếu hơn, còn Beta là người bình thường.
Nguyên chủ là một Omega, mang pheromone có sức hấp dẫn cực mạnh. Để bảo vệ con gái, cha mẹ cô đã dùng d.ư.ợ.c vật đặc biệt che giấu quá trình phân hóa, công bố với bên ngoài rằng cô chỉ là một Beta bình thường. Được nuôi dưỡng trong nhung lụa, nguyên chủ lớn lên với tính cách ngây thơ, thuần khiết. Nhờ thành tích xuất sắc cùng gia thế hiển hách, cô thuận lợi bước chân vào Học viện Đệ nhất.
Thế nhưng, ngay trong ngày đầu nhập học, pheromone ngoài ý muốn bị rò rỉ. Cô bị một công t.ử ngang ngược phát hiện, từ đó rơi vào bi kịch bị giam cầm và t.r.a t.ấ.n đến c.h.ế.t, một nhân vật chỉ xuất hiện thoáng qua chưa đầy một chương.
Phản diện của thế giới này tên là Cảnh Thương. Ông nội hắn mang quân hàm Thượng tướng, quyền thế lẫy lừng. Cha mẹ qua đời từ sớm, hắn được ông nội nuôi dưỡng, từ nhỏ đã bị đưa ra chiến trường rèn luyện. Sau khi phân hóa thành Alpha, sức mạnh của hắn đạt đến mức kinh người, được ca tụng là “Ánh sáng của Đế quốc”.
Tuy nhiên, tính cách hắn lại tàn bạo, hung lệ. Trên chiến trường, hắn giống như một kẻ khát m.á.u không biết mệt mỏi. Theo thời gian, sự tàn nhẫn ấy ngày càng trở nên cực đoan, cho đến khi cuối cùng, hắn tự tay đẩy cả đế quốc vào con đường diệt vong.
Khương Chức còn chưa kịp xem hết cốt truyện, một luồng tê dại như điện giật đã chạy dọc sống lưng, khiến hơi thở cô trở nên gấp gáp, rối loạn. Đúng lúc đó, lễ khai giảng cũng vừa kết thúc.
Cô siết c.h.ặ.t quai ba lô, hoảng hốt rời khỏi đại sảnh. Sau khi vòng vèo qua khuôn viên rộng lớn như mê cung, cuối cùng cũng tìm được một nhà vệ sinh. Không kịp nhìn biển báo, cô vội vã xông vào một buồng, khóa c.h.ặ.t cửa lại. Hai chân gần như mất hết sức lực, phải dựa vào tường mới miễn cưỡng đứng vững.
Ngón tay run rẩy lục tìm trong túi, cô lấy ra bình xịt ức chế pheromone, hướng về sau gáy xịt mạnh hai lần. Trong nháy mắt, không khí tràn ngập mùi hương chanh nồng đậm của d.ư.ợ.c vật.
Khương Chức thở phào, mở cửa bước ra ngoài. Ngay lúc chuẩn bị rời đi, cô chạm mặt một thanh niên.
Chàng trai mặc quân phục xanh thẫm, vóc dáng cao ráo thẳng tắp. Hắn tựa bên bồn rửa tay, mái tóc đen ngắn phản chiếu ánh sáng nhạt. Đôi mày sắc lạnh, khuôn mặt tuấn tú góc cạnh hoàn mỹ khiến người ta khó rời mắt.
Giữa những ngón tay hắn kẹp một điếu t.h.u.ố.c, làn khói mỏng bay lên che đi đôi mắt dài hẹp u tối. Đuôi mắt hơi nhếch, mang theo vẻ nguy hiểm và bạo ngược.
