Phản Diện Lừa Tôi Vào Tròng - 5

Cập nhật lúc: 22/08/2026 16:02

Tôi quay sang nhìn Lăng Tụng Hoài.

"Đương nhiên là nghe em, nếu không em không cần anh nữa thì phải làm sao?"

Rõ ràng lúc vừa tỉnh lại anh còn tỏ vẻ như chẳng quen biết tôi.

Vậy mà bây giờ lại biến thành một kẻ lụy tình mù quáng, hoàn toàn mặc kệ hai bố con lão già đã tức đến mức nổi trận lôi đình.

Tôi dang hai tay, bất đắc dĩ nhìn hai bố con lão già.

"Lần này thôi nhé, lần sau không được tự coi mình là cái thá gì nữa đâu."

"Phản rồi! Phản rồi!"

Lão già run rẩy chỉ vào Lăng Tụng Hoài, tức đến mức suýt ngất xỉu.

"Mày cứ để con nhóc điên này muốn làm gì thì làm à?"

Phát tiết xong, lão già lại bắt đầu bán t.h.ả.m.

"Tụng Hoài à, bố đã nhìn con lớn lên từ nhỏ..."

Ông ta còn chưa nói hết câu đã bị tôi cắt ngang.

"Thế thì bây giờ trông ông đúng là giống một bãi phân thật."

Tôi bịt mũi, vẻ mặt đầy ghét bỏ nhìn lão già.

"Thật ra tôi là một cô gái cực kỳ thân thiện. Tôi c.h.ử.i ông là vì ông đáng bị c.h.ử.i, không liên quan gì đến tôi."

"Hứa Huệ, cô..."

Thấy bố mình bị c.h.ử.i, Lăng Trường Lạc chẳng khác nào con chuột bị giẫm phải đuôi.

"Lúc nói chuyện anh có thể đừng hướng mặt về phía tôi được không? Tôi bị dị ứng nhan sắc."

"Với cái kiểu nói được hai câu đã thở ba lần như anh, chỉ cần bước chân ra ngoài, người ta chắc chắn sẽ mắng bố anh mất hết lương tâm, đến con lợn do chính mình đẻ ra mà còn phải bơm nước cho nó."

"Dạo gần đây bớt ra ngoài đi, sắp Tết rồi. Với cái thân hình này của anh, một mình anh còn chưa đủ để sạp thịt heo bán nổi nửa điểm nữa đâu."

Vốn định thay cha ra trận, ai ngờ lại phải hứng chịu đòn công kích mà cuộc đời không thể chịu nổi.

Lăng Trường Lạc ôm n.g.ự.c,"cô cô cô"suốt hồi lâu mà hoàn toàn không có sức chống trả.

Đáng thương thật.

Cảm giác cứ như có người mua một con b.úp bê rẻ tiền, bôi trơn mãi mà vẫn không nhét vào được, sốt ruột đến phát điên, cứ thế đ.â.m điên cuồng trong phòng, cuối cùng quả bóng bay phát nổ, còn nổ trúng cả... bi vậy.

Tôi thở dài, thương cảm nhìn anh ta.

"Thôi được rồi, anh cứ c.h.ử.i đi. Tôi không cãi lại đâu. Nếu tôi giống anh thì tôi cũng sẽ có rất nhiều oán hận với thế giới này."

Lăng Trường Lạc và lão già kia lập tức định xông lên đ.á.n.h tôi.

Nhưng hai người đã bị đám vệ sĩ đứng bên cạnh trong tư thế sẵn sàng từ trước túm lấy, kéo ra ngoài như xách hai con gà.

Khoảnh khắc cửa phòng bệnh đóng lại.

Tôi và Lăng Tụng Hoài nhìn nhau, đồng thời bật cười.

"Diễn xuất không tệ nha, Tổng giám đốc Lăng."

Tôi tiện tay lấy một quả cam trong giỏ trái cây, bắt đầu bóc.

Lăng Tụng Hoài nhận lấy múi cam tôi đưa, đầu ngón tay như có như không lướt qua lòng bàn tay tôi.

"Bạn gái dạy tốt thôi."

Tôi bị câu nói của anh làm cho tay run lên, nước cam lập tức b.ắ.n lên bộ đồ bệnh nhân của anh.

Tôi vội vàng đưa tay lau, trong lúc động tác vô tình kéo bung một chiếc cúc áo.

Lăng Tụng Hoài vốn đang mặc chỉnh tề lập tức trở nên hở hang, nửa thân trên hoàn toàn lộ ra trong không khí.

Cơ bắp săn chắc, đường nét rõ ràng và mượt mà; đường cơ bụng kéo dài xuống dưới thấp thoáng, vừa gợi cảm vừa rõ nét.

Sắc tức là không, không tức là sắc.

Tôi nuốt nước miếng, vội vàng kéo chăn lên che cho anh.

"Em căng thẳng gì chứ?"

Giọng Lăng Tụng Hoài có hơi khàn.

"Chẳng phải em nói trước đây cơ bụng của anh tùy em sờ sao?"

Tôi hắng giọng, giả vờ khinh thường nói:

"Tôi thấy cũng bình thường thôi, nhìn chán từ lâu rồi. Bây giờ tôi chẳng muốn nhìn nữa."

Nói xong, tôi cầm cốc nước trên tủ đầu giường rồi chạy khỏi phòng như đang bỏ trốn.

10

Tôi trốn ở cuối hành lang, điên cuồng uống nước đá để hạ nhiệt.

Đợi đến khi hai má và vành tai đỏ bừng của tôi trở lại bình thường.

Tôi mới đẩy cửa phòng bệnh bước vào.

Lúc tôi vào, bác sĩ đang kiểm tra vết thương cho Lăng Tụng Hoài.

Thấy tôi đi tới, bác sĩ còn tiện miệng khen tôi mấy câu.

"Cô bé này là bạn gái của cậu à? Trong khoảng thời gian cậu hôn mê, may mà có cô ấy chạy ngược chạy xuôi lo liệu mọi chuyện."

Thật ra cũng không khoa trương đến mức đó.

Tôi toàn ngồi trên xe lăn, để vệ sĩ đẩy tôi chạy lên chạy xuống thôi.

Nhưng có lẽ Lăng Tụng Hoài tin thật.

Lúc nhìn tôi, trong ánh mắt anh mang theo một chút cảm kích.

Trước khi rời đi, bác sĩ còn đặc biệt dặn tôi thuê một hộ lý chuyên nghiệp cho Lăng Tụng Hoài.

Chân của anh cần được massage định kỳ để tránh bị teo cơ.

Tôi gật đầu đồng ý.

Sau khi bác sĩ rời đi, tôi đóng cửa phòng, bắt đầu suy nghĩ xem phải tìm hộ lý phù hợp ở đâu.

Vừa quay đầu lại, tôi đã thấy Lăng Tụng Hoài đang nhìn mình với vẻ mặt đầy tủi thân.

"Tôi không quen để người khác chạm vào mình."

"Vậy thì sao?"

Anh nói một cách đầy tự tin:

"Em massage cho tôi."

Tôi khó xử:

"Nhưng tôi không biết làm."

"Một lần mười vạn."

"Tôi có thể học mà, tôi yêu học hành nhất!"

Lăng Tụng Hoài nhìn tôi với vẻ nửa cười nửa không.

"Được."

Anh đồng ý sảng khoái như vậy, ngược lại khiến tôi bắt đầu chột dạ.

Tôi đặc biệt tìm bác sĩ khoa Phục hồi chức năng để học vài kỹ thuật.

Sau đó tự tin nhìn Lăng Tụng Hoài trên giường bệnh.

"Vậy... bắt đầu nhé?"

Lăng Tụng Hoài gật đầu.

Tôi hít sâu một hơi, đặt tay lên đùi anh.

Cơ bắp dưới lòng bàn tay săn chắc và ấm nóng.

Tôi xoa bóp rất cẩn thận, sợ không may chạm phải vết thương.

"Lực như này được chưa?"

"Có thể mạnh hơn một chút."

Giọng Lăng Tụng Hoài hơi khàn.

Tôi tăng thêm lực, cảm giác cơ bắp dưới đầu ngón tay khiến tim tôi đập nhanh hơn.

"Ừm——"

Lăng Tụng Hoài khẽ rên.

"Chạm vào vết thương à? Có khó chịu lắm không?"

Tôi vội vàng buông tay.

"Không sao."

Trán Lăng Tụng Hoài rịn ra những giọt mồ hôi li ti.

Tôi giảm nhẹ lực tay rồi tiếp tục massage.

Xoa bóp được một lúc, đầu óc tôi bắt đầu lơ đãng bay đi đâu mất.

Tay vẫn máy móc xoa nắn, nhưng ánh mắt lại chẳng có tiêu điểm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phản Diện Lừa Tôi Vào Tròng - Chương 5: 5 | MonkeyD