Phản Diện Lừa Tôi Vào Tròng - 8

Cập nhật lúc: 22/08/2026 16:03

"Con mèo nhà tôi vẫn chưa được cho ăn, tôi phải về bắt chuột cho nó!"

Tôi luống cuống vén chăn lên, xách túi chạy trối c.h.ế.t khỏi đó.

Trên đường về, tôi nhận được tin nhắn của Lăng Tụng Hoài.

【Bác sĩ nói tôi có thể về nhà nghỉ dưỡng rồi. Ngày mai tôi xuất viện, lúc em đến đón tôi, tôi có chuyện muốn nói với em.】

【Được.】

13

Vì những lời Bách Dương nói, cả ngày hôm đó tôi đều có chút mất tập trung.

Ban đầu tôi định đợi gặp Lê Dạng rồi nhờ cô ấy cho tôi một chút lời khuyên.

Vừa nhắm mắt lại, tôi đã nghe Lê Dạng sốt ruột kêu la.

"Hứa Huệ, tôi bị chú cảnh sát mời đi uống trà rồi!"

"Hả?"

"Ông ấy nói tôi truy cập trang web không lành mạnh."

"Cậu xem cái gì vậy?"

"Tôi bấm nhầm link. Hóa ra thời gian qua thứ tôi đọc toàn là truyện lậu."

Tôi như bị sét đ.á.n.h:

"Cái gì?!"

“Đều tại cái tên chủ blog kia! Tôi hỏi hắn tên sách, mà cứ ở đó vòng vo mãi. Hắn là rắn hổ mang chắc? Bảo giải quyết riêng thì lại chẳng chịu trả lời!”

Lê Dạng phát điên túm tóc.

Thái dương tôi giật giật liên hồi.

"Thật ra truyện tôi đọc thời gian trước là một bộ fanfic do fan nữ của Lăng Tụng Hoài tự viết. Nam chính của nguyên tác không phải Lăng Tụng Hoài, mà là..."

Lê Dạng chột dạ liếc tôi một cái, giọng càng lúc càng nhỏ:

"Nam chính là Lăng Trường Lạc. Lăng Tụng Hoài trong nguyên tác là phản diện, hơn nữa anh ấy căn bản cũng không mất trí nhớ. Anh ấy giả vờ mất trí nhớ để moi ra nội gián."

"..."

Vậy là những lời nói dối của tôi dành cho anh suốt thời gian qua, anh đều biết.

Những lời nói dối đầy sơ hở của tôi, anh cũng đều nhìn thấy hết.

Giọng tôi run lên:

"Thế còn bạch nguyệt quang?"

Lê Dạng nhắm mắt lại, nhỏ giọng nói:

"Cũng là do fan nữ tự nghĩ ra thôi.

"Còn căn phòng dưới tầng hầm cũng không phải phòng tân hôn, mà là phòng bí mật anh ấy chuẩn bị, bên trong còn đặt đủ loại dụng cụ t.r.a t.ấ.n."

Trái tim tôi như rơi thẳng xuống hầm băng.

"Toang rồi."

Hai chân tôi mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.

"Anh ấy đã biết từ lâu rằng tôi đang lừa anh ấy."

Trước khi rời đi, anh nói rằng lúc xuất viện có chuyện muốn nói với tôi.

Chuyện gì?

Là anh đã sớm nhìn thấu màn diễn vụng về của tôi rồi sao?

Không gian bắt đầu vặn vẹo, bóng dáng Lê Dạng ngày càng trở nên mờ nhạt.

Tôi chợt tỉnh giấc, mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng.

Bên tai lại vang lên lời Lê Dạng từng nói về công dụng của căn hầm dưới tầng ngầm đó.

Trong nguyên tác, chính tại nơi ấy, Lăng Tụng Hoài đã cùng nam chính đồng quy vu tận.

Ánh trăng sáng treo cao ngoài cửa sổ, trong căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Gần như ngay lập tức, tôi đã đưa ra quyết định——

Chạy! Đêm nay bắt máy bay chạy luôn!

May mà trước đó tôi từng nói với Lăng Tụng Hoài rằng một lần massage lấy mười vạn, anh đã chuyển luôn cho tôi đủ tiền dùng cả tháng.

Nhìn số dư sáu chữ số trong tài khoản ngân hàng, tôi mới hơi thở phào.

Sau đó ngay trong đêm, tôi mua một vé máy bay về quê.

Lúc máy bay hạ cánh thì đã gần trưa.

Vừa mở điện thoại, tin nhắn của Lăng Tụng Hoài đã ập đến như sóng dữ.

Tôi không dám đọc kỹ.

【Xin lỗi Tổng giám đốc Lăng, vì lý do cá nhân, tôi quyết định xin nghỉ việc. Tạm biệt!】

Gửi xong tin nhắn này, tôi lập tức chặn anh.

14

Ở thế giới nguyên bản, tôi là một cô nhi.

Không ngờ nguyên chủ cũng vậy.

Không có người thân nào để nương nhờ.

Sau khi về quê, tôi thuê một căn hộ hai phòng ngủ rồi bắt đầu sống cuộc đời nằm im mặc kệ sự đời.

Hàng xóm thân thiện, vị trí thuận tiện, dưới lầu còn trồng cả một khoảng lớn cây hoa mộc.

Đơn giản, ấm áp, chân thật.

Chớp mắt, tôi đã ở thành phố nhỏ này được ba tháng.

Trong ba tháng ấy, tôi thường xuyên nhìn thấy Lăng Tụng Hoài trên bản tin.

Cuộc chiến tranh giành tài sản nhà họ Lăng đã hạ màn vào ngày hôm qua.

Không có kết cục lưỡng bại câu thương như trong cốt truyện gốc.

Lăng Tụng Hoài từ bỏ phần lớn cổ phần vốn thuộc về mình, chỉ giữ lại vài căn nhà.

Tôi máy móc khuấy cốc trà sữa trong tay, tâm trí bắt đầu lơ đãng.

Tại sao anh lại từ bỏ?

"Chị Tiểu Huệ!"

Giọng trẻ con trong trẻo kéo tôi trở về thực tại.

"Bài này phải làm thế nào ạ?"

Bà Trương ở nhà bên thường xuyên mang cho tôi rau củ tươi do chính tay bà trồng.

Để bày tỏ lòng cảm ơn, thỉnh thoảng tôi sẽ phụ đạo bài vở cho cháu gái bà.

"Chị Tiểu Huệ, hôm nay lúc tan học bà đón em về, em nhìn thấy một chiếc xe đẹp ơi là đẹp ở cổng khu nhà mình!"

"Thật sao? Đẹp hơn cả xe ngựa trong truyện cổ tích à?"

"Ừm..."

Tiểu Vũ chu môi suy nghĩ.

"Vậy thì xe ngựa vẫn đẹp hơn, nhưng trên chiếc xe kia cũng có một hoàng t.ử, đẹp trai lắm luôn, chỉ là trông hơi dữ."

Ngón tay tôi run lên, suýt chút nữa làm rơi quyển sách xuống đất.

Tiễn Tiểu Vũ về xong, tôi hít sâu mấy lần mới miễn cưỡng bình tĩnh lại.

Chắc không phải Lăng Tụng Hoài đâu nhỉ?

Thời gian này tôi đã sớm đổi toàn bộ phương thức liên lạc, đến cả bài đăng trên vòng bạn bè cũng không dám đăng.

Nhưng lỡ đâu thì sao?

Đột nhiên có người gõ cửa, toàn thân tôi lập tức căng cứng.

"Ai đấy?"

"Bưu kiện XX, cô Hứa Huệ có ở nhà không ạ?"

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhớ ra tối qua mình quả thật có mua một ít đồ trên mạng.

Ngay khoảnh khắc chuẩn bị ấn khóa cửa, tôi đột nhiên dựng tóc gáy.

Bởi vì khi mua hàng trên mạng, tôi chưa bao giờ dùng tên thật của mình.

Tôi lập tức tỉnh táo, định khóa trái cửa lại, nhưng vẫn chậm một bước.

Cánh cửa mở ra, người đứng bên ngoài quả nhiên chính là Lăng Tụng Hoài.

15

Tôi bị Lăng Tụng Hoài giam giữ.

Lúc nhìn thấy Lăng Tụng Hoài trước cửa nhà, phản ứng đầu tiên của tôi chính là bỏ chạy.

Nhưng anh không cho tôi cơ hội đó.

Chưa đi được hai bước, trước mắt tôi đã tối sầm.

Ý thức chập chờn, trong cơn mê man, tôi cảm giác mình được bế lên xe, sau đó là một hành trình dài đằng đẵng.

Đến khi tỉnh lại, chiếc xe đã dừng trước một tòa nhà ba tầng mang phong cách hiện đại.

Chân vừa chạm đất, tôi lập tức xoay người bỏ chạy, nhưng bị Lăng Tụng Hoài túm lấy cổ tay.

"Đi nhầm hướng rồi, phòng của em ở bên kia."

Lăng Tụng Hoài nheo mắt, giọng nói nguy hiểm kéo cao lên.

Vừa bước vào cửa, tôi phát hiện trên bàn ăn đã bày sẵn một bữa tối tinh tế thịnh soạn.

Nhưng tôi chẳng cảm nhận được chút ngon miệng nào.

"Không hợp khẩu vị à?"

"Không có."

Tôi máy móc nhai thức ăn.

"Ăn xong tôi đưa em đến một nơi."

Dao nĩa trong tay tôi khựng lại.

"Nơi nào?"

"Phòng tân hôn của chúng ta dưới tầng hầm."

Lăng Tụng Hoài ngước mắt nhìn tôi, khóe môi hơi cong lên.

Máu trong người tôi lập tức đông cứng, giọng nói run rẩy.

"Anh... anh khôi phục trí nhớ rồi?"

Lăng Tụng Hoài đặt đũa xuống, đột nhiên bật cười.

"Hứa Huệ, từ trước đến giờ tôi chưa từng mất trí nhớ."

Tôi muốn nổi giận, muốn hét lên, muốn hất cả bát canh vào mặt anh.

Nhưng tôi không dám.

Ha ha, chọc phải tôi thì coi như anh ta đã bóp trúng quả hồng mềm rồi.

Tôi chỉ biết tức tối trong lòng nguyền rủa anh, sau đó về kể lể với cô bạn thân suốt một tiếng.

"Tổng giám đốc Lăng, thật sự xin lỗi vì thời gian trước tôi đã lừa anh. Anh nể tình tôi cũng đã chăm sóc anh một thời gian, tha cho tôi đi. Chúng ta coi như không ai nợ ai, chẳng phải tốt hơn sao?"

"Không ai nợ ai? Hứa Huệ, giữa chúng ta vĩnh viễn không thể nào không ai nợ ai được!"

Ánh mắt Lăng Tụng Hoài đột nhiên lạnh xuống.

Tôi đứng dậy định chạy tiếp, nhưng lại bị anh ôm ngang eo, vác thẳng lên vai.

Tôi hét lên:

"Thả tôi xuống!"

Lăng Tụng Hoài không nói một lời, một tay mở cửa tầng hầm.

Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt, chờ đợi cảnh tượng m.á.u me mà mình tưởng tượng.

Nhưng khi mở mắt ra, tôi sững người.

Trước mắt rõ ràng là một phòng ngủ được bài trí vô cùng tỉ mỉ.

"Đây..."

"Thích không?"

"Ý anh là gì?"

"Phòng tân hôn của chúng ta mà."

"???"

Im lặng hồi lâu, tôi mới khàn giọng hỏi:

"Đây là cách anh trả thù tôi à?"

"Tại sao em lại nghĩ như vậy?"

Tôi không muốn tiếp tục cãi nhau với anh nữa.

"Tôi muốn về nhà."

"Không được."

"Anh dựa vào đâu mà không đồng ý! Đây là giam giữ người trái pháp luật đấy!"

"Vậy em sẽ báo cảnh sát bắt tôi sao?"

Tôi không nói gì, nhưng Lăng Tụng Hoài lại bật cười.

"Tôi biết ngay mà."

???

Anh biết cái quái gì chứ!

16

Cứ thế, tôi ở lại biệt thự.

Ăn ngon, uống ngon, có cả mạng để dùng. Phòng ngủ rộng rãi sáng sủa, phòng thay đồ toàn quần áo mẫu mới theo mùa, đến cả hộp đựng khăn giấy cũng là hàng xa xỉ cao cấp.

Ngoại trừ việc không được ra ngoài, những thứ khác quả thực tốt đến mức không thể tốt hơn.

Có lẽ sợ tôi tức giận, Lăng Tụng Hoài rất ít khi xuất hiện trước mặt tôi.

Nhưng nếu tôi cần thứ gì, chỉ cần gọi một tiếng trước camera.

Chẳng bao lâu sau sẽ có người mang đến cho tôi.

Lê Dạng ghen tị đến mức gần như nghiến nát cả răng.

Một tuần sau, tôi lại gặp Lăng Tụng Hoài.

Trông anh có vẻ tiều tụy, khóe mắt hơi đỏ.

Lúc bước vào, anh cầm theo một chiếc bánh kem. Trên người mặc áo sơ mi trắng, cổ áo mở rộng, để lộ xương quai xanh tinh tế.

Liếc một cái, to thật.

Ý tôi là chiếc bánh kem.

Liếc thêm cái nữa, hồng thật.

Ý tôi là dâu tây trên lớp kem.

"Hứa Huệ."

Lúc gọi tên tôi, giọng anh hơi run.

Dường như không trông chờ tôi đáp lại, anh tự mình nói tiếp:

"Tôi không còn mẹ nữa."

"Thật ra sức khỏe của bà ấy vốn đã không tốt từ lâu. Lão già vừa c.h.ế.t, bà ấy cũng không chống đỡ nổi nữa.

"Trước khi c.h.ế.t, nguyện vọng duy nhất của bà ấy là được hợp táng với lão già, nhưng anh cả không đồng ý.

"Tôi đã dùng chuyện đó để trao đổi với anh ta. Tôi không cần bất cứ tài sản nào của lão già, tôi chỉ cần tro cốt của ông ta.

"Ban đầu tôi định cùng c.h.ế.t với bọn họ. Tôi không quan tâm tiền bạc, nhưng tôi càng không muốn những kẻ tôi ghét được như ý.

"Nhưng sau đó tôi nghĩ đến em, Hứa Huệ. Chính em khiến tôi muốn tiếp tục sống."

Căn phòng lại chìm vào im lặng.

Tôi không ngờ lý do Lăng Tụng Hoài từ bỏ gia sản lại là vì muốn cha mẹ mình được hợp táng.

"Xin lỗi, em đi đi. Chúc em sinh nhật vui vẻ."

Tim tôi khẽ hẫng một nhịp, lúc này mới nhớ ra hôm nay là sinh nhật mình.

"Tôi đi rồi thì nửa đêm anh sẽ không thể lén vào phòng tôi hôn trộm tôi nữa đâu."

Nếu ban đầu bị giam giữ khiến tôi sợ hãi, thì sau khi nhận ra Lăng Tụng Hoài đêm nào cũng lén vào phòng tôi hôn trộm, nỗi sợ ấy đã biến mất.

Lăng Tụng Hoài thích tôi.

Nhận ra điều này, chính tôi cũng giật mình.

Nhưng tôi không định vạch trần anh.

Tôi đang chờ.

Chờ anh chủ động nói với tôi.

Kết quả tên đàn ông c.h.ế.t tiệt này, sau khi kể khổ xong lại giở trò buông tay.

"Tôi đi rồi, tôi sẽ nắm tay, hôn môi, yêu đương với người đàn ông khác, sau đó kết hôn sinh con."

"Không được!"

Lăng Tụng Hoài đột nhiên đứng dậy, kéo gần khoảng cách giữa hai chúng tôi.

"Chẳng phải chính em bảo tôi đi sao?"

Tôi khoanh tay trước n.g.ự.c, nửa cười nửa không.

"Tôi..."

"Anh thích tôi?"

Lăng Tụng Hoài mím môi, nặng nề gật đầu.

"Ừm."

"Bắt đầu từ khi nào?"

"Tôi cũng không biết. Có lẽ là ở bệnh viện, cũng có thể còn sớm hơn."

"Vậy sao anh còn bảo tôi đi?"

"Vì em không thích tôi."

"Ai nói vậy?"

Tôi đưa tay chạm lên mặt anh, kiễng chân đặt một nụ hôn lên môi anh.

Lăng Tụng Hoài lập tức ôm c.h.ặ.t lấy tôi, mạnh đến mức gần như khiến tôi nghẹt thở.

"Tôi thật sự đã yêu em sâu đậm, đời này không thể không có em."

(Hết)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.