Phản Diện U Ám Lạnh Lùng Nhìn Nữ Phụ Ooc - Chương 66

Cập nhật lúc: 09/05/2026 11:10

Sau đó cô thản nhiên nói, “Biết tại sao bây giờ tôi có thể chạm vào cậu không?"

【...】

“Bởi vì cậu làm ác quá nhiều, ông trời nhìn không nổi nữa, thương hại tôi nên cho tôi hành hạ cậu đấy."

Khương Dao nói như thật rồi nhấp một ngụm nước.

【...

Dù sao cô có hỏi thế nào tôi cũng không nói cho cô biết đâu, cô không thể ngăn cản anh ta gia nhập Ám Môn được.】

Ám Môn là một thế lực từng được nhắc đến trong cốt truyện gốc, Kỳ Tận Xuyên chính là sau khi lâm vào đường cùng giữa sóng gió bão bùng đã được người nắm quyền của Ám Môn nhận nuôi và đào tạo.

Nhưng Khương Dao chỉ biết về Ám Môn, chứ không biết Kỳ Tận Xuyên được nhặt đi khi nào, và được tôi luyện ở đâu.

Cô chỉ có thể nén giận, từ từ chờ đợi, anh ta sẽ quay lại bên cạnh cô trong vòng hai năm tới.

Bởi vì vào đêm Giáng sinh năm hai mươi tuổi, Kỳ Tận Xuyên nhất định sẽ tự tay kết liễu cô.

“Được, tôi đợi."

【Ngay cả khi anh ta xuất hiện, tôi cũng sẽ không nói cho cô biết.】 0208 tỏ ra khá tuyệt tình, 【Tôi phải nhắc nhở cô, nếu cô nảy sinh tình cảm không nên có với anh ta, cô đừng hòng quay lại thế giới thực được.】

0208 bị nhốt dưới móng vuốt của Khương Dao, sau khi nhẫn nhục chịu đựng một hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm, giận dỗi chuồn mất.

【Hừ, tôi không thèm ở cạnh cô nữa.】

Nó biến mất thật, Khương Dao ngơ ngác nhìn cổng trường, cười nhạo một tiếng, “Mắng cậu còn chẳng bằng một phần mười mắng Kỳ Tận Xuyên, thế mà đã chịu không nổi rồi."

Không có tiếng trả lời cô.

Dựa theo lời 0208 nói, Khương Dao tưởng nó đang đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của cô, Kỳ Tận Xuyên sẽ sớm xuất hiện thôi.

Nhưng cô mòn mỏi chờ đợi suốt một năm, năm nhất đại học trôi qua rất nhanh, trong trường cũng không thấy bóng dáng Kỳ Tận Xuyên đâu, ngay cả một cái bóng lưng giống anh ta cũng không có.

Cô tự cười nhạo mình, “Cũng đúng, ai đi rồi mà còn lù lù trước mắt mình chứ."

Thời gian trôi qua rất nhanh, Khương Dao có kinh nghiệm học đại học, ở trường cô sống rất vui vẻ, ngày ngày chơi bời quên trời đất.

Bạn học cùng chuyên ngành và bạn cùng phòng đã quá quen với việc này rồi.

Biết làm sao được khi cô ấy vừa chơi giỏi, mà thành tích học tập lại đứng nhất chuyên ngành chứ?

Đại học Kinh đô không cách xa Khương gia là bao, chỉ cách vài con phố, đi tàu điện ngầm một loáng là tới, quanh năm suốt tháng hễ được nghỉ là cô không đi chơi với bạn thì cũng về nhà nằm ườn ra.

Kỳ nghỉ hè cô lại về nhà, Thẩm Lâm đột nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, vén lọn tóc ra sau tai cho cô, “Dao Dao, bệnh của ba con đã được chữa khỏi hoàn toàn rồi."

Khương Dao gật đầu, “Nhưng vẫn phải chú ý, đi khám sức khỏe thường xuyên, sinh hoạt và ăn uống lành mạnh."

Biết Khương Hoài khỏe mạnh, cô đương nhiên là vui mừng, nhưng Thẩm Lâm nhìn bộ dạng cô ngồi khoanh chân trên ghế sofa ăn khoai tây chiên, vẫn không nhịn được mà vỗ cô một cái, “Chỉ biết giáo huấn mẹ với ba con thôi, nhìn lại thói quen sinh hoạt của chính con đi, mẹ chẳng buồn nói nữa.

Ở trường chúng ta không quản được con, bớt ăn mấy thứ đồ ăn r-ác r-ưởi đó đi."

“Con biết rồi, biết rồi mà."

Khương Dao có thể cảm nhận được mọi điều tốt đẹp Thẩm Lâm dành cho mình, không giống với Khương Dao trước đây, tâm trí cô hiện giờ rất sáng suốt, cô biết Thẩm Lâm thật lòng quan tâm mình.

“Dì Thẩm, ba, hai người đừng có mãi bận rộn công việc, nghỉ ngơi nhiều vào."

Khương Hoài cảm động muốn ch-ết, “Ừ."

Xì, đồ đàn ông hay dỗi.

Khương Hoài thấy thời cơ đã chín muồi, ông cũng ngồi xuống bên cạnh Khương Dao, một bên ghế sofa lún xuống.

“Dao Dao, con thấy thằng bé Thanh Việt thế nào?"

Khương Hoài nháy mắt ra hiệu, tuổi này rồi mà vẫn còn chút sức sống của thanh niên, hèn gì Thẩm Lâm lại thích ông.

“Chà chà, con khá thích anh ấy."

Khương Dao trả lời thành thật.

“Vậy con thấy, để con và Thanh Việt đính hôn thì sao?"

Thẩm Lâm và Khương Hoài đều nhìn Khương Dao, cẩn thận quan sát phản ứng của cô.

Khương Dao miệng đang nhai khoai tây chiên giòn rụm, lập tức từ chối, “Không được.

Tống Thanh Việt thích Hề Ninh."

“Hề Ninh?"

Thẩm Lâm kéo cánh tay cô, “Chính là cô bé đang sống ở nhà thằng bé đó sao?"

Khương Hoài cũng nói, “Thật đáng tiếc."

Thằng bé Thanh Việt đó phẩm hạnh tốt, họ đều nhìn thấy rõ, quan hệ với Khương Dao cũng rất ổn, vả lại gần đây quan hệ giữa hai nhà cũng được duy trì khá tốt.

Với những gia đình như họ, hôn nhân thương mại là tốt nhất, nhưng nếu Khương Dao không muốn thì họ cũng không cưỡng ép.

“Được rồi, vậy kỳ nghỉ này con cứ chơi cho thoải mái đi, sắp lên năm hai rồi."

Sự cởi mở của Khương Hoài và Thẩm Lâm khiến Khương Dao phải nhìn bằng con mắt khác.

Trong sách viết về các nhân vật phụ rất ít, hai năm qua cô phát hiện ra, gia phong của Khương gia thực sự rất tốt.

Cô không nhịn được mà hỏi 0208 trong lòng, “Tác giả thêm vào một nhân vật mới, vậy nhân vật 'Khương Dao' này có ý thức tự chủ không?"

Cô nhớ 0208 từng nói, nhân vật Khương Dao là do tác giả tạo ra sau này — vì cô.

Tiếc thay, không có lời hồi đáp.

Không có Kỳ Tận Xuyên, không có nhiệm vụ nh.ụ.c m.ạ hay bắt nạt người khác, cuộc sống trôi qua rất bình lặng, có lẽ nhịp sống chậm rãi này quá đỗi thư thái, Khương Dao cảm thấy mình sắp quên mất con người Kỳ Tận Xuyên đó rồi.

Bầu trời rất xanh, mây rất trắng, ý cô là, chỉ cần đưa tay ra là dường như có thể chạm tới cuộc sống bình thường xa vời kia.

Lại một mùa khai giảng nữa, những đàn chị đàn anh từ năm hai trở lên đang vui vẻ nhìn bóng dáng những tân sinh viên năm nhất đang mệt mỏi xách hành lý ngoài cửa sổ.

Phòng ký túc xá của Khương Dao là phòng đôi, bạn cùng phòng tên là Mao Mao.

Cô ấy bám vào ban công nhìn những bóng hình bận rộn bên dưới, hào hứng nói, “Dao Dao, chúng ta xuống xem náo nhiệt đi."

“Có gì mà xem chứ."

Lúc này Khương Dao đang nằm thảnh thơi trên giường xem điện thoại, “Không muốn đi đâu, ngoài trời gần bốn mươi độ, tớ sẽ bị nung chảy mất."

“À."

Mao Mao lấy điện thoại ra xem, rồi đưa tới trước mặt cô, “Nhưng tớ đã gọi Nhiễm Nhiễm rồi, cậu ấy đang trên đường tới đây, chúng ta đi ăn cơm đi."

Trong điện thoại chính là lịch sử trò chuyện của cô ấy và Mạnh Nhiễm Nhiễm.

Trong năm nay, người bạn cũ Mạnh Nhiễm Nhiễm của Khương Dao và bạn cùng phòng Mao Mao đã kết thành tình hữu nghị cách mạng sâu sắc.

Nguồn cơn chỉ vì Mao Mao kéo Khương Dao đi ăn ở một nhà hàng mới mở ngoài trường, trong quán đang có chương trình khuyến mãi, đi ba người thì được giảm giá, là bà hoàng tiết kiệm, Mao Mao lập tức thất vọng, thế là Khương Dao gọi Mạnh Nhiễm Nhiễm tới.

Nhưng sau đó cô mới phát hiện ra, cô bạn cùng phòng bình thường của mình lại là thủ khoa năm đó, hơn nữa còn là con gái của người giàu nhất kinh thành.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phản Diện U Ám Lạnh Lùng Nhìn Nữ Phụ Ooc - Chương 66: Chương 66 | MonkeyD