Phần Đời Còn Lại - 16

Cập nhật lúc: 31/07/2026 17:04

Ở cuối hành lang là căn phòng tôi từng ở trước đây.

Tôi muốn vào đó nghỉ ngơi một lát.

Thế nhưng, ngay khi vừa đẩy cửa bước vào…

Một bàn tay bất ngờ bịt c.h.ặ.t lấy miệng tôi.

Cả người tôi lập tức bị kéo xộc vào phía sau cánh cửa.

Mùi hương quen thuộc lập tức xộc vào mũi.

Giọng nói trầm thấp của Thời Hoài Tự phả thẳng bên tai tôi, vương vất đôi chút hơi men.

“Cậu ta đã chạm vào em ở đâu?”

Toàn thân tôi lập tức rã rời, mềm nhũn ngã vào l.ồ.ng n.g.ự.c Thời Hoài Tự, cả người vẫn không ngừng run lên khe khẽ.

“Vai…”

Ngay lập tức, một nụ hôn nóng bỏng rơi xuống bờ vai tôi, triền miên mơn trớn.

Thời Hoài Tự không nói thêm một lời nào.

Anh kiên nhẫn, tỉ mỉ dùng từng nụ hôn xóa đi dấu vết mà kẻ khác vừa để lại, thay thế bằng dấu ấn của riêng mình. Cuối cùng, anh tìm đến đôi môi tôi, chậm rãi gặm nhấm từng chút một.

Cảm giác kinh hoàng và căng thẳng trong lòng tôi cuối cùng cũng dần tan biến dưới sự vỗ về và an ủi của anh.

Tôi đứng chìm trong bóng tối, lặng lẽ đón nhận nụ hôn sâu của anh.

Rất lâu sau, hai gò má tôi đỏ bừng. Tôi nhỏ giọng hỏi:

“Anh ghen đấy à?”

“Ghen đến lộn ruột lộn gan rồi.”

Giọng Thời Hoài Tự khàn khàn, mang theo chút men say.

“Anh không cho phép bất kỳ ai được đụng vào em. Ai cũng không được.”

Nói xong, anh lại cúi xuống, định c.ắ.n lên bờ vai tôi.

“Ấy!”

Tôi vội vàng đẩy anh ra.

“Lát nữa còn phải xuống nhà đấy. Trên vai mà chình ình dấu răng thì còn ra thể thống gì nữa?”

Thấy Thời Hoài Tự nhíu c.h.ặ.t mày, rõ ràng vẫn chưa chịu xuôi, tôi đành nói tiếp:

“Họ sẽ lại đồn thổi rằng em vừa mới ly hôn đã vội vàng ngã vào lòng Tống Diễn. Anh có muốn nghe mấy lời gièm pha phiền phức đó không?”

Anh im lặng một lúc rồi mới đáp:

“Không muốn.”

“Thế thì anh kiềm chế một chút đi.”

Tôi tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, nơi gần trái tim nhất, lắng nghe nhịp đập mạnh mẽ, tràn đầy sức sống ấy.

Một lúc sau, tôi khẽ hỏi:

“Tống Diễn đã bắt tay với chú hai em rồi. Thậm chí anh ta còn đoán ra tình trạng của em và bắt đầu đề phòng những tính toán của anh. Anh có nắm chắc phần thắng không?”

“Ninh Ninh.”

“Hả?”

“Nếu như vì chuyện này mà nhà họ Tang phải chịu một đòn nặng nề, em sẽ thế nào?”

Thì ra…

Anh đang lo lắng chuyện này.

Tôi nắm lấy bàn tay to lớn của Thời Hoài Tự.

“Bố mẹ em kết hôn vì lợi ích kinh doanh, vốn dĩ đã chán ghét lẫn nhau. Năm em ra đời, họ ném em cho chú hai rồi mỗi người một nơi, định cư ở một quốc gia khác.”

“Chú hai coi em như một công cụ để thâu tóm quyền lực cho gia tộc. Nếu không có anh, có khi em đã phải gả cho một ông lão bảy mươi tuổi rồi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Vì vậy, anh không cần phải e dè hay kiêng nể vì em.”

Tôi ngoắc lấy ngón tay đeo nhẫn của anh.

Đến lúc này tôi mới nhận ra, chẳng biết từ khi nào anh đã đeo lại chiếc nhẫn cưới.

Trong lòng tôi bất giác dâng lên một dòng nước ấm áp.

“Nhà họ Tang nếu thực sự sụp đổ, đó cũng là do chú hai gieo gió gặt bão.”

“Làm chuyện thất đức thì phải tự mình gánh chịu hậu quả mà thôi.”

Vài tháng tiếp theo, tôi quay trở lại với cuộc sống của một kẻ làm công ăn lương chính hiệu.

Dù sao thì từ khi trưởng thành đến nay, tôi chưa từng ngửa tay xin nhà họ Tang dù chỉ một đồng. Tất cả đều nhờ vừa học vừa làm, bươn chải đến tận bây giờ, dựa vào chút tay nghề tích lũy được để tự nuôi sống bản thân.

Ngoại trừ việc thỉnh thoảng bị chú hai ép về nhà để sắp xếp xem mắt với Tống Diễn, cuộc sống của tôi nhìn chung vẫn trôi qua khá êm đềm.

Du Vãn cực kỳ bất mãn về chuyện này.

“Cậu đã đoạn tuyệt quan hệ rồi, cớ gì còn phải bảo sao nghe vậy chứ?”

Tôi không giải thích.

Tống Diễn biết rất rõ tình hình của tôi. Chỉ cần tôi không chịu nghe theo anh ta, anh ta sẽ lập tức xúi giục chú hai tìm cách ngáng chân Thời Hoài Tự.

Trước khi Thời Hoài Tự hạ gục được cả hai người họ, tôi bắt buộc phải giữ chân bọn họ, ít nhất là để tình hình không vượt khỏi tầm kiểm soát.

Hơn nữa, Tống Diễn giao quyền lựa chọn địa điểm hẹn hò cho tôi. Tôi toàn chọn những khu phố sầm uất vào ban ngày, tính ra vẫn khá an toàn.

Du Vãn rất thích xem tivi.

Dạo gần đây, Thời Hoài Tự thường xuyên xuất hiện trên các kênh tài chính. Mỗi lần nhìn thấy anh, cô ấy lại c.h.ử.i một lần.

“Đúng là đồ ngụy quân t.ử! Tang Ninh này, anh chồng tái hôn của cậu nhất định phải dẫn về cho tôi duyệt đấy nhé.”

Cô ấy cầm chiếc điều khiển trong tay, run rẩy như thể mắc bệnh Parkinson, chỉ thẳng vào khuôn mặt điển trai của Thời Hoài Tự mà quát đến lạc cả giọng:

“Cái loại đàn ông thế này, nhìn một cái là biết chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Nếu tôi mà để cậu khoác lên người chiếc váy cưới vì anh ta lần nữa, tôi sẽ trồng cây chuối ăn phân!”

Tôi ngẩng đầu ngoi lên khỏi đống bản thiết kế chất cao ngập đầu, khó khăn lên tiếng:

“Cậu… đừng nói mò thế chứ. Dù sao cũng phải chừa cho mình một đường lùi chứ…”

“Được thôi, tôi lôi cậu cùng ăn!”

“…”

Bởi sự phản đối kịch liệt của Du Vãn, ngay cả việc lén lút đi gặp Thời Hoài Tự, tôi cũng phải làm như kẻ trộm.

Giữa mùa đông giá lạnh, tuyết lớn vừa mới ngừng rơi.

Tôi mặc một chiếc áo len dày cộp, tay xách túi rác, vội vã chạy xuống từ cầu thang.

Xe của Thời Hoài Tự đang đậu dưới lầu.

Trời lạnh thấu xương, vậy mà anh vẫn kiên nhẫn đứng bên ngoài chờ tôi. Trên người anh khoác chiếc áo măng tô dạ tôi mua, cổ quấn chiếc khăn len tôi đã chọn cho anh.

“Lại đây.”

Anh vẫy tay với tôi.

Tôi tung tăng chạy tới, rạng rỡ lao thẳng vào lòng anh, rồi giơ ngón tay lên môi làm dấu suỵt:

“Anh nói nhỏ thôi, chúng ta vào trong xe đi.”

“Sao thế?”

“Cô bạn thân của em giờ coi anh là gã tồi tệ bậc nhất trên đời rồi đấy…”

Tôi như kẻ đang làm chuyện lén lút, vội vàng kéo anh lên xe.

Đèn xe vụt tắt.

Không gian xung quanh lập tức chìm vào bóng tối. Chỉ còn ánh đèn đường cách đó không xa hắt xuống dải tuyết trắng xóa, tạo thành một khoảng sáng lung linh.

Tôi bó mình trong chiếc áo phao dày sụ, cọ quậy hồi lâu mới móc từ trong túi ra một đôi găng tay dệt kim.

“Tặng anh đấy!”

Thời Hoài Tự mỉm cười, trân trọng nhận lấy món quà.

“Thời phu nhân, anh có rất nhiều đôi rồi.”

“Anh không thích à?”

Tôi giơ tay định giật lại, nhưng anh đã nhanh tay lẹ mắt rụt về.

“Cảm ơn em. Anh rất thích.”

Thực ra, tôi và anh cũng chẳng có quá nhiều chủ đề chung để nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phần Đời Còn Lại - Chương 16: 16 | MonkeyD