Phần Đời Còn Lại - 18
Cập nhật lúc: 31/07/2026 17:04
Lần này, mọi thứ đã diễn ra sớm hơn tận mười năm.
Đế chế kinh doanh của Thời Hoài Tự đang ở thời kỳ hoàng kim đỉnh cao, còn cơ nghiệp của chú hai vẫn chưa lớn mạnh đến mức đáng sợ như kiếp trước.
Có lẽ... những chuyện tồi tệ từng xảy ra sẽ không lặp lại nữa đâu, nhỉ?
Hôm nay đường xá không quá đông đúc, bác tài lái xe rất đằm. Mới đi được nửa chặng đường, mí mắt tôi đã bắt đầu trĩu nặng.
Tôi định bụng tựa vào vai Du Vãn nghỉ ngơi một lát:
"Lát nữa tới nơi nhớ gọi tôi nhé."
Còn chưa kịp nghe cô ấy trả lời, tôi đã chìm vào một cơn mê man.
Không biết đã qua bao lâu, một giọng nói văng vẳng vọng lại từ nơi rất xa.
"Tang Ninh, cậu mau mở mắt ra cho bà!"
Âm thanh kim loại ma sát ch.ói tai kéo tôi ra khỏi cơn mê dại.
Tôi chỉ cảm thấy tay chân nặng trịch, toàn thân rã rời như chẳng còn chút sức lực nào.
Chậm rãi mở mắt, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là những ống thép và bê tông ngổn ngang. Du Vãn đang tựa lưng vào đó.
Một cơn gió lùa qua, mang theo mùi dầu máy công nghiệp nồng nặc xộc vào mũi, hòa lẫn với vị tanh nồng của đất cát.
Tôi ngơ ngác bò từ dưới đất lên, cố gắng ngồi dậy.
Du Vãn vẫn đang giãy giụa vô vọng, hai chân đá loạn xạ. Phía sau lưng cô ấy liên tục vang lên những tiếng ken két.
"Trời đất ơi, tạ ơn trời đất! Cậu mau lại đây cởi dây thừng cho tôi với!"
Nhận ra bản thân tôi và cô ấy đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ, hơn nữa còn bị bắt giam, tôi lập tức bò đến, cúi người nhìn sợi dây thừng thô ráp đang trói c.h.ặ.t cô ấy.
Ký ức quen thuộc cuồn cuộn ùa về.
Tôi đột ngột ngẩng đầu nhìn quanh một lượt, mồ hôi lạnh trong phút chốc vã ra như tắm.
Đây chẳng phải chính là nhà xưởng bỏ hoang nơi kiếp trước tôi đã bỏ mạng hay sao?
Dây thừng bị buộc bằng nút c.h.ế.t, căn bản không thể tháo ra, chỉ có thể tìm cách mài cho đứt.
Tiếng ma sát ken két vào thanh sắt vang vọng khắp tòa nhà trống trải.
Du Vãn vừa ra sức mài vừa mắng xối xả:
"Mấy gã tài xế này gan to bằng trời rồi! Dám bắt giam bà đây, xem chừng chúng nó chán sống rồi!"
Mài nửa ngày trời, sợi dây vẫn chẳng mỏng đi được bao nhiêu.
Cô ấy kiệt sức, dựa người vào tấm đá:
"Tang Ninh, đừng cố nữa. Bọn chúng trói tôi mà không trói cậu, chứng tỏ mục tiêu của chúng là nhắm vào nhà tôi rồi. Nhân lúc chưa có ai ở đây, cậu mau chạy đi, tìm người báo cảnh sát!"
Tôi nở một nụ cười chua chát:
"Xin lỗi cậu, lần này e là tôi đã vạ lây sang cậu rồi."
"Ý cậu là sao?"
Lời còn chưa dứt, giọng nói của Tống Diễn đột ngột vang lên từ phía sau:
"Cô bạn thân của em ồn ào thật đấy."
Du Vãn lập tức thò đầu ra định nhìn. Tôi vội giơ tay che mắt cô ấy lại, đồng thời ngoảnh đầu lườm chằm chằm Tống Diễn:
"Cô ấy chẳng biết gì cả. Anh thả cô ấy đi."
Du Vãn là người nhịn không nổi trước:
"Cái thằng cháu này! Bà đây nói cho mày biết mà liệu! Bà họ Du, người nhà họ Du đấy! Mày dám bắt trói bà, để ông già nhà bà mà biết được thì mày cứ chống mắt lên mà chờ ăn cám nhé!"
Sắc mặt Tống Diễn lập tức sa sầm.
Tôi lên tiếng:
"Anh nghe thấy rồi đấy. Chuyện của chúng ta không cần thiết phải kéo nhà họ Du vào cuộc."
Thế hệ cha chú của Du Vãn đều làm trong bộ máy nhà nước, anh trai cô ấy lại là cảnh sát. Từ nhỏ đến lớn, cô ấy đã chẳng biết sợ ai trên đời. Nếu cô ấy thực sự xảy ra chuyện gì ở đây, chẳng ai trong số họ gánh nổi hậu quả.
Tống Diễn ném cho tôi một con d.a.o rọc giấy.
"Cắt dây thừng ra, nhưng cô ta không được nhúc nhích. Bằng không, đừng ai mong sống sót bước ra khỏi đây."
Tôi cuống quýt nhặt lấy d.a.o, nhanh ch.óng cắt đứt sợi dây đang trói c.h.ặ.t Du Vãn.
"Đừng nhìn gì cả, mau về nhà đi."
Du Vãn nhíu mày, nhỏ giọng hỏi:
"Không có bẫy đấy chứ? Tôi mà ra ngoài, chắc chắn sẽ báo cảnh sát đấy."
"Báo cảnh sát cũng tốt."
Tôi hạ giọng:
"Chỉ là tôi cảm thấy, một khi đã bị dồn vào đường cùng, bọn chúng chẳng còn sợ cảnh sát nữa đâu."
Nghĩ đến vụ nổ ở kiếp trước, tôi lập tức dùng sức đẩy Du Vãn một cái.
Thoát được người nào hay người nấy.
Cô ấy siết c.h.ặ.t vai tôi:
"Tang Ninh, cậu nhất định phải đợi tôi! Tôi sẽ dẫn cảnh sát đến cứu cậu!"
Nói xong, cô ấy không ngoảnh đầu lại, dốc sức lao ra ngoài.
Không gian trống trải xung quanh giờ đây chỉ còn lại tôi và Tống Diễn.
Tôi chậm rãi đứng dậy, đối diện với ánh mắt u tối, lạnh lẽo của anh ta:
"Anh muốn làm gì?"
"Em đến bệnh viện làm gì?"
Anh ta không trả lời mà hỏi ngược lại.
"Đau dạ dày, đi lấy t.h.u.ố.c."
Khóe môi Tống Diễn nhếch lên một nụ cười mỉa mai:
"Tang Ninh, đừng có coi tôi như gã đần mà dắt mũi."
Anh ta đột ngột lôi xộc tôi lại, kéo xềnh xệch đến bên cửa sổ, bóp c.h.ặ.t cằm tôi, ép tôi phải ngẩng mặt nhìn xuống phía dưới.
"Để xem ai đến rồi nào."
Dưới lầu, một người đàn ông đang bị chú hai chĩa thẳng s.ú.n.g vào đầu.
Tôi lập tức nhận ra Thời Hoài Tự.
Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đột ngột siết c.h.ặ.t.
Tống Diễn khẽ bật cười: "Đợi cảnh sát kéo đến đây thì chỉ còn nước nhặt xác Thời Hoài Tự thôi. Chú hai của em cũng chẳng thoát nổi đâu."
Tim tôi đập liên hồi, đầu ngón tay lạnh ngắt, nhẹ nhàng run rẩy.
Thế nhưng vào lúc này, tôi càng tỏ ra quan tâm đến anh bao nhiêu thì anh lại càng nguy hiểm bấy nhiêu.
Tôi đành nhắm tịt mắt lại: "Tôi với anh ấy đã ly hôn rồi. Anh ấy thế nào cũng chẳng liên quan gì đến tôi."
"Thật sao?" Tống Diễn lạnh tăm tắp nhìn xuống dưới lầu, cất giọng: "Chú hai Tang, b.ắ.n gãy một chân hắn cho tôi."
Đoàng!
Sau một tiếng s.ú.n.g vang dội, trên đùi Thời Hoài Tự lập tức rỉ ra dải m.á.u tươi đỏ thẫm.
Một bên chân anh đã quỳ rạp xuống đất. Anh ngẩng đầu nhìn về hướng của tôi và Tống Diễn, gương mặt cắt không còn một giọt m.á.u.
"Tống Diễn, tôi đang ở đây rồi, cậu thả cô ấy đi."
Tống Diễn chẳng buồn bận tâm, quay sang hỏi tôi: "Ninh Ninh, vui không?"
Toàn thân tôi lạnh ngắt, không thể thốt ra nổi một lời nào.
"Chú hai Tang, chân thứ hai—"
Tôi đột ngột chộp lấy tay anh ta, run rẩy van xin: "Đừng... xin anh đấy..."
Nụ cười trên môi Tống Diễn vội vã tắt ngấm. Anh ta siết c.h.ặ.t t.a.y đến mức các khớp ngón tay trắng bệch ra.
Đôi mắt Thời Hoài Tự u tối thăm thẳm, trên trán rịn ra từng dòng mồ hôi hột: "Cậu đừng làm cô ấy sợ."
