Phân Gia Năm Mất Mùa: Ta Có Không Gian Vật Tư Nông Nữ Dữ Dằn Không Chịu Thiệt - Chương 76: A Ảnh Ca Ca ---
Cập nhật lúc: 26/03/2026 05:09
“Đại tỷ, Hạ Hạ không nặng đâu.”
Thẩm Thanh Hạ bĩu môi, rúc vào lòng Thẩm Tri Trúc hừ hừ nũng nịu.
Vừa nói xong, ngẩng đầu lên liền thấy A Ảnh đi theo sau nhị ca, đôi mắt lớn đầy vẻ nghi hoặc và hiếu kỳ hỏi: “Huynh là ai vậy ạ?”
“Thanh Hạ, đây là A Ảnh ca ca.”
Cô bé còn nhỏ tuổi, chuyện bị cướp bát mì hôm đó ở sạp mì đã quẳng ra sau đầu từ lâu, nhưng Thẩm Giang Nhiên đứng bên cạnh thì vẫn nhớ rõ.
“A Ảnh ca ca.” Thẩm Thanh Hạ lặp lại lời Thẩm Tri Trúc, bỗng nhiên nhe răng cười, chạy đến trước mặt A Ảnh, chẳng hề để tâm đến sự bẩn thỉu trên người nó mà nắm lấy tay nó nói: “Muội tên là Hạ Hạ.”
“Hạ Hạ.” Đột nhiên bị cô bé mềm mại này tiếp cận, A Ảnh lắp bắp.
Thẩm Tri Trúc nhìn thấy vậy thì khá ngạc nhiên trước hành động bất ngờ này của Thẩm Thanh Hạ, nàng vốn tưởng cô bé sẽ kháng cự, sẽ không thích chứ.
Thẩm Thanh Hạ dắt A Ảnh đến trước mặt Thẩm Tri Trúc: “Đại tỷ, đây là tam ca tỷ tìm về cho Hạ Hạ sao?”
“Phải rồi, A Ảnh sau này chính là tam ca của Hạ Hạ nhà chúng ta.”
Cô bé không hiểu những chuyện sâu xa bên trong, chỉ biết mình lại có thêm một người huynh trưởng nên rất vui mừng.
Thấy người nhà không hề ghét bỏ A Ảnh, Thẩm Tri Trúc gật đầu nói: “Giang Nhiên, Giang Lâm, hai đệ là đại ca nhị ca, đại tỷ hôm nay nhận A Ảnh làm em nuôi, sau này các đệ nhất định phải tương trợ lẫn nhau, yêu thương nhau có biết không.”
Thẩm Giang Nhiên muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng chỉ ngơ ngác gật đầu.
Chuyện của A Ảnh coi như đã định xong, Thẩm Tri Trúc giao việc tắm rửa cho A Ảnh cho nhóm Tiêu Trường Phong, còn mình thì đem số lòng lợn mua về đi cọ rửa kỹ càng.
Lần này mua nhiều, đựng đầy hai cái chậu lớn, bột ngô mua trước đó hôm nay cũng dùng sạch một lượt. Thẩm Tri Trúc cọ rửa đi cọ rửa lại mấy lần, suýt chút nữa làm cái sân bốc mùi thối hoắc.
“Ta giúp nàng.” Phía sau, Tiêu Trường Phong sải bước đi tới.
Thẩm Tri Trúc xua tay: “A Ảnh đâu?”
“Giang Nhiên và Giang Lâm đang ngồi nói chuyện cùng nó.”
Thẩm Tri Trúc nhướn mày, xem ra hai đứa nhỏ kia đối với người đệ đệ mới xuất hiện này vẫn khá là yêu thích.
Nàng cũng không biết tại sao lúc nãy khi trở về lại mủi lòng, mủi lòng đưa A Ảnh về, còn đơn phương nhận nó làm đệ đệ, có lẽ là vì đứa đệ đệ kiếp trước mới chung sống được ngắn ngủi năm năm đã qua đời vì bạo bệnh của mình chăng.
Cũng có lẽ là duyên phận giữa họ, khiến nàng lần đầu gặp A Ảnh đã không hề chán ghét, thậm chí thấy xót xa nhiều hơn.
“Ba ngày nữa ta phải đi xa một chuyến.”
Đột nhiên, Tiêu Trường Phong đang bình thản giúp nàng rửa lòng lợn bên cạnh bỗng ngừng tay, nhìn Thẩm Tri Trúc nói: “Đi về chắc mất chừng một tháng.”
Thẩm Tri Trúc ngẩn người: “Huynh... huynh tìm được việc gì rồi?”
Nàng không quên chuyện hôm qua vào thành, thiếu niên này nói muốn vào thành tìm việc làm.
“Ừm, có một tiêu cục đang thiếu người, ta đã đi thử xem sao.” Tiêu Trường Phong nhìn chằm chằm vào mặt nàng, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nhỏ nhặt nào.
Nếu A Trúc không thích, y sẽ...
Thẩm Tri Trúc mím môi, võ lực của Tiêu Trường Phong thế nào nàng rất rõ, làm việc cho tiêu cục tuy kiếm được nhiều bạc nhưng cũng rất nguy hiểm.
Thế nhưng nàng không có lý do gì để ngăn cản Tiêu Trường Phong, vì vậy Thẩm Tri Trúc mỉm cười nói: “Đi đi, đừng lo chuyện trong nhà.”
Chẳng biết từ lúc nào, nàng đã coi Tiêu Trường Phong như một thành viên trong gia đình.
Câu nói này khiến tim Tiêu Trường Phong hẫng đi một nhịp, A Trúc, đây là...
Bàn tay nhỏ bỗng nhiên bị nắm lấy, Thẩm Tri Trúc giật mình.
Tiêu Trường Phong căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Ta sẽ nỗ lực kiếm tiền nuôi gia đình.”
“Huynh có muốn buông tay ta ra trước không?” Tuy cả hai đều đang rửa lòng lợn, nhưng mùi trên tay thực sự rất nồng.
Tiêu Trường Phong hoảng hốt buông tay nàng ra: “Được, được.”
Trong lòng bàn tay dường như vẫn còn vương lại nhiệt độ và xúc cảm từ bàn tay nhỏ nhắn của cô gái, Tiêu Trường Phong không tránh khỏi tâm thần d.a.o động.
Tiếp đó, Tiêu Trường Phong như được tiêm m.á.u gà, rửa lòng lợn vừa nhanh vừa sạch, trực tiếp bảo Thẩm Tri Trúc sang bên cạnh nghỉ ngơi, một mình y làm hết.
Thẩm Tri Trúc thấy y làm thực sự không tệ, dứt khoát vào bếp lấy ngó sen, đậu phụ và xửng hấp mua từ trong thành ra.
Mấy đứa nhỏ vừa thấy đã chạy ùa tới, Bạch thị thì lặng lẽ ngồi bên bếp, nghe lời Thẩm Tri Trúc mà thêm củi vào lò.
Thẩm Tri Trúc thoáng thấy A Ảnh đã được tắm rửa sạch sẽ.
Nước da trắng trẻo hơn một chút, những vết bầm tím trên mặt càng thêm rõ ràng, mặc bộ đồ cũ của Thẩm Giang Lâm nhưng rất vừa vặn.
Đứa nhỏ ăn xin bẩn thỉu đột nhiên biến thành một tiểu thiếu niên, tướng mạo cũng không tệ, Thẩm Tri Trúc hài lòng gật đầu.
“Nếu các đệ đã sang đây cả rồi, thì lấy ngó sen trong gùi ra rửa sạch một lượt đi, nghe rõ chưa?”
Việc trong nhà Thẩm Tri Trúc không thể ôm đồm hết một mình, mấy đứa nhỏ đã không còn bé, những việc làm được nàng sẽ không khách sáo.
Giang Nhiên, Giang Lâm và Thẩm Thanh Hạ lập tức hành động, khuân ngó sen, múc nước rửa.
A Ảnh thì lúng túng đứng yên tại chỗ.
Thẩm Tri Trúc nhìn thấy liền tiến lại gần, cúi người nhìn thẳng vào mắt nó: “Sau này cùng Giang Nhiên và Giang Lâm gọi ta là đại tỷ nghe rõ chưa? Từ giờ trở đi đệ là một thành viên trong nhà này, không được lười biếng, hiểu không?”
Sự bất lực và sợ hãi trong lòng A Ảnh được xoa dịu, nó ngoan ngoãn gật đầu rồi chạy đến chỗ Thẩm Thanh Hạ cùng rửa ngó sen.
Thẩm Tri Trúc lau khô nước trên xửng hấp, gác lên nồi, sau đó đem đậu phụ trắng mua về cắt thành những khối vuông dày mỏng như nhau, xếp từng miếng bằng phẳng vào xửng.
Nàng định hấp đậu phụ thành đậu khô, sau đó thử đem kho xem sao, nếu dân chúng trong thành không thích thì để lại xào rau ăn cũng rất tốt.
Sau khi hấp ở nhiệt độ cao chừng nửa tuần trà, Thẩm Tri Trúc lấy đậu phụ ra để nguội, tiếp đó phủ một lớp vải thô trắng sạch lên, lót từng tầng một, cuối cùng dùng mấy tấm gỗ ép lại, cứ thế để sang bên cạnh.
Ngó sen đã rửa sạch, Thẩm Tri Trúc bắt đầu chuẩn bị nấu hai nồi nước kho, tách riêng loại thịt và loại rau.
Giá mà có chân gà cổ vịt thì tốt, nàng thích nhất hai món đó.
Đàn gà con trong sân mỗi ngày một khác, chẳng bao lâu nữa là có thể đẻ trứng, lúc đó còn có thể kho trứng.
Còn về cái ổ thỏ đã sinh sản được hai ba lứa kia, Thẩm Tri Trúc dự định sáng mai sẽ bắt hết những con thỏ có thể bán được đem đến Vân Khách Lâu.
Gà con và thỏ mỗi ngày phải dọn dẹp phân quá nhiều, lại còn thỉnh thoảng phải cho chúng uống chút nước linh tuyền, quả thực khiến Thẩm Tri Trúc hơi mệt, nhưng nghĩ đến việc đổi được bạc, mệt cũng xứng đáng.
Nước kho nấu xong, Thẩm Tri Trúc kho ngó sen trước, sau đó đem đậu khô đã hấp xong thả vào luôn.
Nồi lòng lợn bên kia đã được luộc sơ qua một lần, Thẩm Tri Trúc rửa lại bằng nước sạch rồi mới bắt đầu kho.
“Thẩm nha đầu ơi, có nhà không đấy!”
Ngoài cổng viện truyền đến tiếng của Đại Ngô thị.
Đại Ngô thị cầm cái bát Thẩm Tri Trúc đựng đồ kho tặng tối qua, chưa kịp lại gần đã ngửi thấy mùi hôi nồng của lòng lợn, nhất thời chỉ muốn quay đầu bỏ đi.
Thế nhưng bà lại thực sự tò mò, cái thứ lòng lợn hôi hám này rốt cuộc làm thế nào mà lại ngon đến thế?
Trong lòng bà ngứa ngáy vì tò mò.
“Thẩm thẩm, con có nhà ạ.”
