Pháo Hôi Không Muốn Làm Kho Cơ Duyên (2) - Chương 31.2
Cập nhật lúc: 16/07/2026 10:01
Rõ ràng lúc nãy nàng ta đã định ngăn Tương Vãn vào Linh Dược Viên nhưng lại hụt tay.
Lời Ngô Sương Giáng vừa dứt, sắc mặt những người xung quanh lập tức thay đổi.
Nếu người này chính là kẻ đã sát hại Tam công t.ử của Liên minh Tán tu, vậy thì chỉ cần g.i.ế.c được Tương Vãn, chẳng phải sẽ nhận được mười viên linh thạch cực phẩm sao?
G.i.ế.c một Tương Vãn đối với họ dễ như trở bàn tay, dù Tương Vãn có mọc thêm cánh cũng khó lòng thoát khỏi sự truy đuổi này.
Ánh mắt nhiều kẻ lóe lên sự tham lam, họ rục rịch truyền tin cho đồng bọn về sự việc đang diễn ra.
Ở bên trong Linh Dược Viên, Tương Vãn không hề hay biết thân phận của mình đã bị bại lộ, cũng chẳng biết bên ngoài đang có một đám người chực chờ nàng bước ra để lấy đầu đổi thưởng.
Từ trong này, Tương Vãn có thể nhìn thấy bên ngoài và ngược lại.
Nàng cũng chẳng buồn vội vã, thong thả lấy nồi niêu xoong chảo ra bắt đầu... nấu cơm.
Thời gian qua bận rộn quá, đã lâu rồi nàng chưa được ăn một bữa t.ử tế.
Tương Vãn nhìn quanh một vòng, nhổ một mớ linh d.ư.ợ.c cấp thấp mang về làm rau xanh.
Nàng dùng nước rửa sạch sẽ rồi bày biện lên bàn.
Sau đó, nàng bắt đầu thái thịt yêu thú, loại thịt đa dạng mà nàng đã săn được trong Hồng Vụ Sâm Lâm.
Có nhiều loại thịt rất mềm và ngọt, sau lần đầu nếm thử, nàng đã đặc biệt săn lùng thêm để dành.
Nàng tự pha một bát nước chấm, rồi bắt đầu làm nước lẩu.
Đầu tiên là cho dầu vào, thêm mấy loại thảo mộc và linh d.ư.ợ.c tạo mùi thơm, sau đó dùng hỏa linh lực nhóm lửa.
Chẳng mấy chốc, nồi nước đã sôi sùng sục.
Ngửi mùi hương tỏa ra, Tương Vãn cảm thấy choáng váng vì quá thơm.
Kiếp trước nàng là người gốc tỉnh G, nấu lẩu là nghề của nàng.
Vì ngày nào cũng ăn nên nàng biết làm rất nhiều loại lẩu khác nhau, cứ tiện tay làm đại cũng thấy ngon.
Từng miếng thịt yêu thú mềm mướt được thả vào nồi, nhúng độ mười hơi thở rồi vớt ra, quệt một lớp nước chấm đưa vào miệng... Vị ngon như muốn khiến nàng tan chảy cả đầu lưỡi.
"Chậc, nếu có thêm ít linh mễ thì tuyệt, lẩu phải ăn với cơm mới đúng bài."
Thế nhưng nàng chưa có cơ hội mua linh mễ, nên giờ chỉ đành ăn thịt và rau trừ bữa.
Đám người bên ngoài màn phòng hộ trố mắt nhìn Tương Vãn ăn uống, ai nấy đều tức đến nổ đom đóm mắt.
Cái tầm này rồi mà còn tâm trí ăn uống?
Cắn đại một viên Tịch Cốc Đan không được à?
Nhưng nhìn cái cách Tương Vãn ăn một cách ngon lành, một vài người bắt đầu vô thức nuốt nước miếng, dạ dày biểu tình không sao kiểm soát nổi.
Hành động của Tương Vãn đúng là kiểu "phung phí của trời", khiến người ta tức đến nghẹn cổ.
Nàng thế mà lại đem những cây linh d.ư.ợ.c quý báu đó ra ăn như rau xanh!
Đó đều là linh thạch cả đấy!
Đều là những linh d.ư.ợ.c có thể bán ra cả mớ tiền!
Đám người đứng ngoài bắt đầu xối xả mắng c.h.ử.i Tương Vãn, nhưng dù họ có gào thét hung dữ đến đâu, người bên trong cũng chẳng nghe thấy một chữ.
Hơn nữa, từ đầu chí cuối, nàng cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn họ lấy một cái.
Tương Vãn hoàn toàn phớt lờ thế giới bên ngoài.
Nếu có Sơn Nam ở đây, một mình nàng chắc chắn không ăn hết được bao nhiêu, nhưng hiện tại vô số cặp mắt đang hổ báo rình rập, Sơn Nam không thể lộ diện.
Nó chỉ có thể đứng trong Thiên Sơn Bình cuống quýt không yên.
Thấy vậy, Tương Vãn bèn nấu mấy chậu đồ ăn lớn, trộn thêm nước sốt đậm đà rồi gửi vào bên trong cho nó.
Cứ thế, Tương Vãn ung dung ăn suốt mấy canh giờ, đám người bên ngoài cũng đứng chôn chân nhìn nàng ăn bấy nhiêu lâu.
Lúc đầu, họ còn nôn nóng mắng nhiếc, nhưng rồi một số tu sĩ bắt đầu rời đi.
Bởi lẽ không ai biết Tương Vãn định bám trụ trong Linh Dược Viên bao lâu.
Thiên Nguyên Bí Cảnh mỗi lần mở cửa chỉ có thời hạn một năm, vạn nhất Tương Vãn cứ đóng đô ở bên trong không chịu ra, chẳng lẽ họ phải lãng phí cơ hội tìm kiếm cơ duyên khác để đứng đây chờ đợi vô ích sao?
Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều người bám trụ lại.
Phần lớn là đám tán tu và các đệ t.ử của Thiên Đạo Tông.
Lý do họ không rời đi rất đơn giản: Họ muốn phục kích bằng được con mồi này.
Hiện tại trên người Tương Vãn không chỉ có linh thạch, mà g.i.ế.c được nàng còn có phần thưởng béo bở.
Chưa kể, khi nàng ta bước ra, số linh d.ư.ợ.c vừa hái được kia cũng sẽ thuộc về họ.
Tương Vãn thừa biết tâm tính của đám người này.
Nàng chẳng mảy may bận tâm, ăn no xong liền bắt đầu ngồi đả tọa tu luyện để tiêu hóa toàn bộ d.ư.ợ.c lực vừa hấp thụ.
Một ngày trôi qua, một vài người đứng ngoài bắt đầu mất kiên nhẫn nên cũng ngồi xuống đả tọa theo.
Mười ngày sau, một số kẻ không trụ nổi nữa đã lẳng lặng rời đi.
Đến ngày thứ hai mươi, Tương Vãn mới từ từ mở mắt thoát khỏi trạng thái.
Nhìn ra bên ngoài thấy quân số đã vơi đi đến bảy phần, nàng mặc kệ, bắt đầu lững thững đi đào linh d.ư.ợ.c.
Đám người đứng ngoài thấy nàng bắt đầu thu hoạch thì cuối cùng cũng thở phào một hơi.
Họ cứ ngỡ Tương Vãn định "ngủ đông" luôn ở trong đó chứ.
Thực tế, đám người bên ngoài hoàn toàn không biết rằng Tương Vãn thực sự có ý định nán lại lâu hơn.
Bởi lẽ ở đây còn có một báu vật vô giá nhất: Tức Nhưỡng.
Trong nguyên tác, Ngô Sương Giáng cũng từng chạm trán Tức Nhưỡng nhưng rốt cuộc không thể thu phục được nó.
Tương Vãn thì khác, nàng cực kỳ cần món bảo vật này, nên suốt thời gian qua nàng luôn âm thầm quan sát, mong chờ sự xuất hiện của nó.
Nàng nhớ lại trong truyện, làm cách nào mà Ngô Sương Giáng khiến Tức Nhưỡng lộ diện nhỉ?
À, đúng rồi! Đó là vì ngay khi vào đây, Ngô Sương Giáng đã điên cuồng hái t.h.u.ố.c, bất cứ cây nào trên ba mươi năm tuổi đều không tha.
Vốn dĩ việc đó cũng thường thôi, nhưng hành động tiếp theo của Ngô Sương Giáng mới thực sự chọc giận Tức Nhưỡng.
Nói một cách đơn giản, những linh d.ư.ợ.c này đều do một tay Tức Nhưỡng trồng trọt và chăm sóc.
Những tu sĩ trước đây đến đây hầu như đều quét sạch linh d.ư.ợ.c đi, nhưng Ngô Sương Giáng dù có để lại một ít cây non thì nàng ta lại nhổ chúng lên rồi ném vung vãi xuống đất.
Hành động này còn quá quắt hơn cả việc vơ vét sạch sẽ.
Nếu Tương Vãn cũng làm như vậy, chắc chắn nàng sẽ chọc giận Tức Nhưỡng.
Mục tiêu của nàng là khiến Tức Nhưỡng tự nguyện đi theo mình, nên tuyệt đối không thể làm chuyện ngu ngốc đó.
Đôi mắt Tương Vãn khẽ đảo một vòng, rồi bắt đầu cất tiếng lẩm bẩm tự nói một mình:
"Chao ôi! Không biết vị cao nhân nào đã trồng những linh d.ư.ợ.c này nhỉ? Chăm sóc mát tay thật đấy, ta thực sự muốn bái sư học hỏi quá đi mất. Đỉnh thật sự, ngay cả những loại linh d.ư.ợ.c bình thường nhất cũng có thể nuôi dưỡng tốt đến nhường này. Tiếc thật, e là chẳng có duyên gặp mặt rồi."
Vừa dứt lời, Tương Vãn liền cảm nhận được phiến lá của một cây linh d.ư.ợ.c năm trăm năm tuổi gần đó khẽ rung động.
Đó là một cây Đại Lực Thảo, dùng để luyện chế Đại Lực Hoàn.
Sở dĩ nó vẫn còn sót lại có lẽ vì những tu sĩ lần trước không thèm để mắt đến loại cỏ tầm thường này.
Đối với tu sĩ, Đại Lực Hoàn cơ bản chẳng có mấy tác dụng.
Nhưng người khác không biết chứ Tương Vãn thì biết rất rõ: Đại Lực Thảo trên năm trăm năm nếu được luyện thành đan d.ư.ợ.c có thể khiến sức mạnh của con người tăng lên gấp mười lần.
Dù vậy, Tương Vãn vẫn không vội, nàng vừa tiếp tục hái t.h.u.ố.c vừa tiếp tục diễn sâu:
"Dược đồng nhà ta mà nuôi được linh d.ư.ợ.c thế này thì ta sẽ đội hắn lên đầu mà cảm ơn mất.”
“Ta sẽ cho hắn vô số linh thạch, cung phụng như tổ tiên luôn.”
“Tiếc quá, nhà mình lại chẳng có lấy một vị d.ư.ợ.c đồng tài giỏi như vậy."
Lời vừa dứt, ở vị trí cách nàng không xa, một thứ gì đó trong suốt khẽ lay động.
Tức Nhưỡng!
