Pháp Y Quốc Dân - Chương 190: Số 1
Cập nhật lúc: 28/01/2026 17:52
Buổi chiều.
Giang Viễn ngủ được vài tiếng thì bị điện thoại đ.á.n.h thức, mơ mơ màng màng lên xe, đi đến Cục thành phố Thanh Hà họp.
Tầng một của Cục thành phố chính là giảng đường bậc thang mà cậu từng diễn thuyết, đi sâu vào trong nữa là phòng họp hôm nay phải đến.
Phòng họp nhỏ hơn giảng đường bậc thang rất nhiều, tổng cộng cũng chỉ chứa được khoảng hai ba mươi người, nhưng Cục trưởng, Phó cục trưởng Cục thành phố, cùng với Chi đội trưởng Chi đội Hình sự... đều có mặt, bầu không khí được đẩy lên cực kỳ nghiêm túc.
Giang Viễn có chút choáng váng, đi theo Vương Lan ngồi vào góc phòng họp, nhìn mọi người, trong đầu không khỏi nghĩ: Nếu ở bộ lạc nguyên thủy, cái này tương đương với việc tộc nhân trong bộ lạc c.h.ế.t không rõ nguyên nhân, từ tù trưởng đến thầy cúng đều tham dự lửa trại tối nay rồi.
"Sao ngồi xa thế?" Liễu Cảnh Huy từ bên bàn họp, trực tiếp chuyển sang ngồi cạnh Giang Viễn.
Mặc dù có vài người quay đầu nhìn sang, nhưng rất nhanh đều quay đi. Cảnh sát cao cấp cấp 4 của Sở tỉnh, và pháp y nhỏ của huyện Ninh Đài, không tạo ra ảnh hưởng gì đối với Cục thành phố.
Ngành cảnh sát là một bộ phận tương đối độc lập, đến cấp bậc Cục thành phố và Sở tỉnh, nếu không làm án thì vẫn tương đối thoải mái và tự do. Bình thường cũng không cần để ý đến Sở tỉnh các thứ.
Giang Viễn thực ra cũng không cần để ý cách nhìn của người Cục thành phố, cứ dựa vào ghế, có chút uể oải nói: "Hàng đầu cũng không đến lượt tôi ngồi. Hôm qua bọn tôi thức khuya quá."
Chữ "thức" (nghĩa gốc là ninh/nấu) mang hai nghĩa, chọc cho Vương Lan bên cạnh bật cười.
Liễu Cảnh Huy cũng quen biết nữ pháp y của thành phố Thanh Hà này, có chút không hiểu nhìn sang.
"Hôm qua bọn tôi đều đang róc thịt t.h.i t.h.ể." Vương Lan bổ sung cho câu chuyện cười vô cùng địa ngục này.
Liễu Cảnh Huy giỏi nhất là suy luận, đầu óc xoay chuyển, lập tức bị làm cho buồn nôn.
"Mấy người làm pháp y các người..." Liễu Cảnh Huy cũng coi như kiến thức rộng rãi, lắc đầu, lại hỏi Giang Viễn: "Cậu có cảm giác gì về vụ án?"
Mặc dù tiếp theo là hội nghị phân tích tình tiết vụ án, nhưng Liễu Cảnh Huy để ý suy nghĩ của Giang Viễn hơn.
Anh ta cũng coi như là cảnh sát hình sự lão luyện chạy khắp các nơi trong tỉnh 10 năm nay, từng gặp kỳ nhân bản địa, cũng từng gặp tuyển thủ chuyên nghiệp do Bộ và các tỉnh thành khác chi viện, nhưng bất kể nhìn từ góc độ nào, kỹ thuật và khả năng phán đoán của Giang Viễn đều ở cấp độ T1.
Nhân vật cùng cấp độ cũng có, nhưng Cục thành phố Thanh Hà rõ ràng là không có.
Giang Viễn vỗ vỗ đầu mình, nghĩ ngợi rồi nói: "Tôi cảm thấy sáu t.h.i t.h.ể này đều được xử lý khá sạch sẽ, đặc biệt là hai t.h.i t.h.ể sau, nâng cấp rất triệt để, cũng không biết hắn xử lý mấy cái đầu còn lại thế nào."
Liễu Cảnh Huy không ngờ Giang Viễn lại cân nhắc từ góc độ này, không khỏi nói: "Xử lý đầu thế nào, quan trọng sao?"
"So với các bộ phận khác của cơ thể, đầu vẫn tương đối khó xử lý hơn chứ." Giang Viễn nói: "Hộp sọ là cứng nhất, cắt rất khó, có thể dùng b.úa đập còn dễ hơn một chút. Tóm lại, nếu có cách xử lý đầu không để lại dấu vết, theo lý thuyết cũng có thể xử lý các bộ phận khác của cơ thể không để lại dấu vết."
"Ý là sao?" Liễu Cảnh Huy không chắc mình đã nghe hiểu.
Giang Viễn nói: "Tôi đã xem nơi vứt xác ở hồ chứa nước, gần đó đều có đường quốc lộ, tôi nghi ngờ hung thủ lái xe đến gần đường quốc lộ, sau đó vận chuyển t.h.i t.h.ể qua, rồi vứt xác. Thông thường mà nói, hắn chắc sẽ không đào hố chôn xác riêng nữa đâu nhỉ."
"Ừ, hung thủ chắc rất khỏe mạnh, dùng xe thô sơ, thậm chí trực tiếp cõng xác cũng có khả năng." Liễu Cảnh Huy nói với Giang Viễn phán đoán của mình.
Giang Viễn hơi ngạc nhiên: "Bao xác đó nặng lắm đấy. Bọn tôi khiêng lên bàn giải phẫu, đều là bốn người thì nhẹ nhàng, ba người thì tốn sức."
"Ở quê Tết khiêng heo cũng phải bốn người." Liễu Cảnh Huy nói lướt qua, lại nói: "Cõng thì vẫn cõng được, trước đây chúng tôi từng làm thống kê liên quan, vứt xác ở cự ly trung bình và gần, chủ yếu là người cõng và xe thô sơ."
"Anh nghĩ hung thủ sống gần hồ chứa nước?"
"Ít nhất là rất quen thuộc với hồ chứa nước." Liễu Cảnh Huy nói: "Tôi đã đến hiện trường xem, cũng hỏi người dân địa phương giúp vớt xác. Hung thủ chọn địa điểm cực tốt, đây không phải là vị trí dùng mắt nhìn là chọn được."
"Nếu rất quen thuộc với hồ chứa nước, chẳng phải nên chọn vùng nước sâu sao?"
"Cái này phải nhìn từ hai khía cạnh. Một là, vùng nước sâu đều gần trung tâm hồ, độ khó vận chuyển đường bộ để vứt xác khá lớn. Hai là, hung thủ có lẽ chính vì quen thuộc với hồ chứa nước, nên mới càng không cân nhắc đến tình huống khô hạn. Bởi vì trong ký ức của hắn, hồ chứa nước e rằng chưa từng khô hạn đến mức này."
Giang Viễn chậm rãi gật đầu. Suy luận của Liễu Cảnh Huy cũng có đạo lý nhất định, và Giang Viễn cũng không định tranh luận với Liễu Cảnh Huy về mặt này.
"Thêm một cái nữa. Những bao xác nhỏ tiếp theo của hung thủ, được phát hiện ở vùng nước sâu hơn, cái này cũng có thể coi là một phần của việc nâng cấp tội phạm." Liễu Cảnh Huy dừng lại một chút, nói: "Tôi nghi ngờ lúc hắn vứt bao xác nhỏ, đã cân nhắc vấn đề dòng chảy, như vậy thì địa điểm vứt xác ban đầu còn phải xem xét lại."
Giang Viễn nhìn dáng vẻ đau đầu của Liễu Cảnh Huy, bất giác cười một cái.
Kỹ thuật khoa học hình sự có một điểm rất khó khăn, nằm ở chỗ bạn phải giải quyết vấn đề thực tế, nhưng kỹ thuật sử dụng thực ra lại đến từ trên giấy.
Nghĩa là, phải thông qua thao tác trên giấy và trong phòng thí nghiệm, để giải thích tình huống trong thực tế.
Điều này thực ra vô cùng khó khăn.
DNA và dấu vân tay tại sao được dùng rộng rãi như vậy, dùng tốt như vậy, chính là vì chúng đơn giản trực quan, chịu sự can thiệp của thực tế khá nhỏ.
Tái hiện hiện trường vụ án cũng như phân tích vết m.á.u, tại sao người dùng lại ít như vậy, chính vì quá trình phán đoán của chúng quá phức tạp, mà những chuyện lý tưởng hóa thì luôn ít xảy ra.
Người làm kinh tế, khi viết các tác phẩm kinh tế học, đều phải giả định ra một khái niệm "con người kinh tế lý tính", yêu cầu con người không chỉ lý tính mà còn tư lợi.
Người làm khoa học hình sự, nếu giả định một "tội phạm lý tính", thì đúng là thần kinh – con người mà có thể lý tính và tư lợi, thì hơn một nửa số vụ án sẽ không xảy ra.
Liễu Cảnh Huy muốn làm suy luận, chỗ phiền phức nhất nằm ở đây.
Trong trường hợp không có đủ thông tin, anh thậm chí không nắm rõ hung thủ có phải là kẻ tâm thần hay không. Và là kẻ tâm thần theo đúng nghĩa đen.
Nếu nói theo phân tích hồ sơ tội phạm kiểu Mỹ, sát nhân hàng loạt ít nhiều đều có chút vấn đề về thần kinh.
Mà sáu t.h.i t.h.ể trước mắt, thực ra đã đủ để gán cho đối phương cái danh hiệu này rồi.
Nhìn dáng vẻ phiền lòng của Liễu Cảnh Huy, tinh thần mệt mỏi cả ngày của Giang Viễn được thư giãn đôi chút.
Thế là, Giang Viễn quyết định bồi thêm cho anh ta một cú, nói: "Liễu sở, đầu của số 5 và số 6, nếu không tìm thấy, thì phải cân nhắc mở rộng phạm vi tìm kiếm rồi."
"Quan trọng thế sao?"
"Cũng không hẳn, tôi cũng thử suy luận một chút, nếu hung thủ có thể xử lý cái đầu đến mức không còn dấu vết, hắn chắc cũng có khả năng xử lý cơ thể đến mức không còn dấu vết trước đó rồi."
Liễu Cảnh Huy ngẩn người, mới hiểu Giang Viễn nói ý gì, nhíu mày tập trung nói: "Cậu không phải muốn nói, còn có nhiều t.h.i t.h.ể hơn, và đã bị xử lý riêng rồi chứ?"
Giang Viễn nhún vai: "Có lẽ vậy, tôi không có bằng chứng, suy luận thuần túy."
"Suy luận tào lao." Liễu Cảnh Huy toàn thân khó chịu, bình thường toàn là anh ta dùng suy luận để làm người khác ghê tởm, không ngờ lần này bị Giang Viễn chiếu tướng một quân.
Kiểu quan tâm g.i.ế.c không quan tâm chôn này, khiến bộ não của Liễu Cảnh Huy quay cuồng điên cuồng.
Cuối cùng, anh ta còn buộc phải thừa nhận, nếu hung thủ không ngừng nâng cấp học hỏi, thì thật sự có khả năng này.
"Khụ khụ. Mọi người trật tự." Chi đội trưởng Hình sự thành phố Thanh Hà Thẩm Phi Hồng đứng dậy, bắt đầu quy trình cuộc họp.
Sau khi tuyên bố thành lập Ban chuyên án vụ án g.i.ế.c người đặc biệt nghiêm trọng 724 Thanh Hà, Thẩm Phi Hồng thông báo tình hình vụ án.
Sau một số thông tin về khám nghiệm t.ử thi, Thẩm Phi Hồng nói: "Ngay hai tiếng trước, cán bộ tiền tuyến của chúng ta đã xác nhận nguồn gốc t.h.i t.h.ể số 1, bây giờ mời Thạch đội trưởng của Đại đội Trọng án giải thích cho mọi người."
Giang Viễn và Vương Lan đều có chút bất ngờ, cùng nhau nghiêm túc hẳn lên.
Thạch đội trưởng dáng người cao gầy, gò má trên mặt nhô cao, quầng mắt thâm đen, răng vàng khè, thoạt nhìn giống như kiểu tài xế ban ngày lái taxi, ban đêm chạy Grab, thời gian chờ giao ca thì chạy Shopee Food vậy.
Anh ta cầm một tờ giấy trong tay, trên đó viết vẽ vài câu, nhìn một cái rồi nói: "Căn cứ thông tin pháp y cung cấp, người c.h.ế.t số 1 là nữ giới, khoảng 40 tuổi, cao 170 cm, từng lắp răng sứ... Sau khi tìm kiếm người mất tích trong thành phố không có kết quả, chúng tôi đã mở rộng phạm vi tìm kiếm ra toàn tỉnh..."
"Cuối cùng, chúng tôi yêu cầu Sở tỉnh hỗ trợ, thông qua kỹ thuật DNA ty thể, xác nhận thân phận người c.h.ế.t số 1. Người c.h.ế.t tên là Mã Hồng Diễm, người thành phố Vạn Tương, là nhân viên thu mua của Công ty đặc sản Mậu Lâm thành phố Vạn Tương, 8 năm trước, đi công tác cùng đồng nghiệp trong công ty, đến thành phố Trường Dương thì tách ra, mỗi người đi đến đích đến của mình, thành phố Thanh Hà là trạm thứ hai trong hành trình của Mã Hồng Diễm..."
Giang Viễn ngồi trong góc lặng lẽ nghe, biết Ban chuyên án đã hoạt động hết công suất rồi.
Bất kể là kỹ thuật DNA ty thể, hay tìm kiếm trong phạm vi toàn tỉnh, đều vô cùng tốn kém nhân lực vật lực.
Và việc chọn số 1 làm điểm đột phá, cũng vì đặc điểm của t.h.i t.h.ể số 1 khá rõ ràng, thực tế chứng minh, sự lựa chọn của Ban chuyên án là cực kỳ chính xác.
Nhưng nhìn từ kết quả, thông tin thân phận của số 1 không đủ để thúc đẩy tiến triển của vụ án. Ngược lại, từ một khía cạnh khác, nó nói lên sự phức tạp của vụ án. Vụ án mất tích 8 năm trước, nghĩa là hung thủ từ 8 năm trước đã bắt đầu gây án rồi.
