Phát Sóng Trực Tiếp: Nữ Đế Nghịch Thiên, Boss Luôn Tìm Cách Cưng Chiều. - Chương 373: Chí Tôn Thái Hậu: Trung Lang, Mau Qua Đây! 53
Cập nhật lúc: 23/04/2026 09:46
“Đêm nay ngươi tắm cùng ta đi.” Thiếu nữ cười nhạt nói.
Trong lòng Hiên Viên Cẩn có chút tức giận, đáng hận là hắn chưa khôi phục thân người, uổng phí rất nhiều cơ hội.
Tên Lê Khiếu kia thường xuyên vào cung gặp mặt nàng, mỗi lần khiến hắn nhìn thấy đều đỏ mắt không thôi.
Nếu không phải Lê Khiếu là hảo hữu của hắn, hắn nhất định phải băm vằm Lê Khiếu ra thành trăm mảnh, để xả cục tức nghẹn khuất trong lòng.
Trong lúc tâm trạng hắn đang phức tạp, Sủng Ái đã ôm hắn đi về phía Thanh Dao Trì.
Một lát sau.
Sủng Ái ôm hắn bước vào Thanh Dao Trì, ngay trước mặt hắn cởi bỏ y phục trên người, để lộ ra vóc dáng hoàn mỹ băng cơ ngọc cốt.
Toàn thân Hiên Viên Cẩn cứng đờ, ánh mắt rũ xuống nhìn mặt đất.
Trên nóc điện khảm đá dạ quang, ánh sáng rọi vào trong làn nước ấm áp, trong không khí có làn sương mù mỏng manh lượn lờ bốc lên.
Sủng Ái bước xuống nước, theo sự tiến vào của nàng, nước trong hồ suối nước nóng hơi gợn sóng, nàng ngồi trong hồ suối nước nóng, những cánh hoa hồng trôi nổi trên mặt nước che khuất làn da trắng như tuyết dưới xương quai xanh của nàng.
“Tiểu Hiên Viên, mau qua đây.” Nàng vẫy vẫy tay.
Hiên Viên Cẩn trên bờ do dự không quyết, qua đó hay không qua đó, quá khó chọn rồi.
Sủng Ái dùng tay múc nước hắt về phía Hiên Viên Cẩn, nói: “Còn không qua đây là không tắm cho ngươi nữa đâu, chưa tắm sạch thì ra sàn nhà mà ngủ.”
Bị ép bởi sự uy h.i.ế.p, Hiên Viên Cẩn đành phải đi tới, ngoan ngoãn ngồi xổm trên bờ bên cạnh nàng.
Sủng Ái vươn cánh tay trắng nõn bế hắn xuống nước, cầm lấy bồ kết đặt trên bờ xoa lên người hắn, sau đó ôm hắn bắt đầu xoa nắn.
“Gào gừ~ gào gào gừ~!” Hiên Viên Cẩn bị chà đạp một trận, không ngừng kêu rên.
Không bao lâu sau, Sủng Ái đã tắm rửa sạch sẽ cho hắn, cười tủm tỉm hỏi: “Biết bơi ch.ó không?”
Trong lòng Hiên Viên Cẩn nảy sinh một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên ngay giây tiếp theo thiếu nữ buông tay ra, toàn bộ cơ thể hắn bắt đầu chìm nghỉm xuống dưới, theo bản năng tứ chi Hiên Viên Cẩn liều mạng vùng vẫy.
Sủng Ái nhếch môi cười, nói: “Bơi ra xa một chút, ta muốn tắm rửa.”
Đôi mắt ướt sũng của Hiên Viên Cẩn nhìn nàng một cái, nỗ lực bơi sang bên cạnh.
Sủng Ái vốc nước tưới lên người, từ từ bắt đầu tắm rửa, còn Hiên Viên Cẩn bơi qua bơi lại trong hồ suối nước nóng rộng lớn, từ động tác hoảng loạn lúc đầu đến thuần thục, chẳng mấy chốc đã có thể bơi lội nhanh ch.óng.
Nửa canh giờ sau.
Sủng Ái mới đứng dậy khỏi hồ suối nước nóng, giẫm lên bậc thang nhỏ của hồ suối nước nóng bước lên bờ, dùng tấm vải lớn màu trắng quấn quanh người.
Hiên Viên Cẩn bơi mệt lả cũng thở hồng hộc bò lên bờ, nằm sấp trên sàn đá cẩm thạch thè lưỡi nghỉ ngơi.
Sủng Ái khẽ nhếch môi, chậm rãi bắt đầu mặc y phục.
Hiên Viên Cẩn vốn đang nghỉ ngơi đột nhiên cảm thấy trong cơ thể một trận nóng rực, phảng phất như toàn bộ xương cốt đều đang tái tạo lại.
Nguy to rồi!
Trong lòng Hiên Viên Cẩn vừa mừng rỡ vừa hoảng loạn, vội vã bò dậy muốn rời đi.
Sủng Ái vừa mặc xong y phục bỗng nghe thấy một tiếng "bùm" thật lớn, tiếng bọt nước b.ắ.n tung tóe trong hồ suối nước nóng truyền đến, nàng chợt xoay người lại.
“Khụ khụ khụ ——” Từ trong hồ suối nước nóng bò ra một nam nhân gầy gò, mái tóc đen xõa tung phía sau, làn da trên cơ thể trắng đến mức gần như trong suốt.
Sủng Ái hơi híp mắt, giả vờ như không biết chất vấn: “Tại sao ngươi lại ở đây?”
Hiên Viên Cẩn: “…” Trẫm nói là rơi từ trên nóc nhà xuống nàng có tin không?
Hiên Viên Cẩn ánh mắt nóng bỏng nhìn nàng, vẻ mặt đứng đắn nói hươu nói vượn: “Đêm nay trong cung trẫm có thích khách, ả bắt cóc trẫm bỏ trốn, đi ngang qua cung điện của nàng liền ném trẫm xuống.”
Sủng Ái ngồi xuống sập mềm trên bờ hồ suối nước nóng, như cười như không nói: “Ngươi đoán xem bổn cung có tin không?”
