Phát Tài Rồi! Siêu Thị Của Tôi Thông Đến Cổ Kim - Chương 13: Ting! Thẻ Ngân Hàng Nhận Được 20 Vạn Tệ!
Cập nhật lúc: 09/01/2026 14:16
“Số tiền này không nhỏ, tôi đã liên hệ với ông chủ rồi. Cô cứ để lại số tài khoản, chiều nay ông ấy sẽ trực tiếp ra ngân hàng chuyển tiền vào thẻ cho cô.”
Dù sao đây cũng là một cửa hàng lớn, Dương Vãn Tinh không sợ họ ôm tiền chạy mất. Cô chụp ảnh lại làm bằng chứng, tiện thể kết bạn liên lạc rồi khoan khoái rời khỏi tiệm vàng.
Bây giờ đang là tháng Tám nắng nóng như đổ lửa, cái nắng có thể làm người ta lột cả da. Dương Vãn Tinh rút từ trong túi ra một chiếc ô che nắng, bung ra rồi đi về phía quán cà phê đối diện góc đường.
Nơi này hơi xa chỗ cô ở nhưng vẫn thuộc khu vực trung tâm, dù là mùa hè thì phố xá vẫn rất nhộn nhịp.
Luồng không khí lạnh trong quán cà phê đã xua tan cái nóng trên người Dương Vãn Tinh. Cô chọn một vị trí trong góc ngồi xuống, gọi một ly cà phê và một miếng bánh ngọt nhỏ.
Cà phê và bánh vừa được bưng lên, cô mới nếm một ngụm thì thấy có hai người bước vào quán. Sau khi gọi món, họ tình cờ ngồi ngay bàn bên cạnh cô.
Với thị lực 10/10, Dương Vãn Tinh liếc mắt một cái đã thấy hai người họ mang theo những chiếc máy quay phim nhìn vừa to vừa nặng. Sau khi cẩn thận cất máy móc xong xuôi, họ mới ngồi xuống.
Thời đại này, làm truyền thông tự phát có thể kiếm sống. Đi ăn uống hay du lịch ở đâu cũng có thể bắt gặp các blogger, việc mang máy quay đi khắp nơi cũng là chuyện thường tình. Cô cũng không nhìn nhiều mà dời mắt ra cửa sổ ngắm cảnh.
“Cái chủ đề cấp trên đưa xuống đúng là đ.á.n.h đố người ta mà! Cái thời máy móc thịnh hành thế này, còn mấy ai chịu làm đồ thủ công để kiếm tiền chứ? Tốn bao nhiêu thời gian mà lại không rẻ như đồ máy làm, ai mà thèm mua?”
“Chẳng phải thế sao, nếu không thì mấy cái nghề thủ công ngày xưa sao lại thất truyền hết, giờ căn bản chẳng ai biết làm.”
“Hàng độc bản thì nằm trong bảo tàng hết rồi, giờ đào đâu ra mấy món đồ dân gian thú vị chứ? Đúng là làm sếp thì sướng thật, chỉ cần vỗ trán nghĩ ra cái ý tưởng dở hơi là có khối người phải mất ăn mất ngủ vì nó...”
Thời buổi này ai cũng chẳng dễ dàng gì, Dương Vãn Tinh không có thói quen nghe lén chuyện người khác. Cô cầm điện thoại lên chụp một tấm ảnh mặt bàn rồi đăng một bài Weibo. Ăn xong bánh, uống hết cà phê, cô cầm ô khoác túi rồi bắt xe buýt về nhà, hoàn toàn không biết rằng hai người bàn bên cạnh sau đó đã gặp phải chuyện gì.
…
Lô Niên là nhà sản xuất của một chương trình truyền hình. Gần đây không biết cấp trên nổi hứng gì mà đột nhiên bắt anh làm một số về văn hóa truyền thống và đồ thủ công mỹ nghệ.
Nhưng thời đại khoa học kỹ thuật phát triển, máy móc đã thay thế phần lớn sức lao động, những món đồ thủ công phức tạp đã biến mất từ mười năm trước trong làn sóng công nghiệp hóa. Đừng nói là tìm người biết làm, ngay cả những gia đình còn giữ những món đồ như vậy cũng ít đến đáng thương.
Anh đã dốc hết tâm sức mới tìm được ba bốn người, trong đó còn có người không đạt yêu cầu. Thế là anh đành dẫn theo cậu em thực tập mới vào làm, ngày ngày chạy nhong nhong ngoài đường, chỉ mong đột nhiên thấy cửa hàng nào đó hoặc người qua đường nào đó mang lại cho mình một bất ngờ lớn.
Nhưng giờ đây, bất ngờ chẳng thấy đâu, hai người họ lại suýt bị cái nắng gay gắt nung chảy, đành phải ghé đại vào một quán cà phê ngồi nghỉ. Anh đang bực mình, mục tiêu chưa tìm thấy mà còn phải tốn tiền tiêu xài trong quán cà phê, cơn giận còn chưa kịp tan thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói phấn khích bên cạnh:
“Ê, đại ca, anh xem cái Weibo em vừa lướt thấy này!”
“Gì thế?” Lô Niên nhíu mày, có chút mất kiên nhẫn ngước mắt lên nhìn.
“Anh xem, con cào cào bện cỏ này nhìn vừa phức tạp vừa tinh xảo, chẳng phải rất phù hợp với yêu cầu của chúng ta sao?”
Lô Niên nghe cậu em luyên thuyên một hồi mới nhìn rõ màn hình điện thoại. Trên màn hình là một con cào cào được bện từ loại lá cỏ gì đó mà anh chưa từng thấy qua, thậm chí ngay cả nguyên mẫu con cào cào này, e là ở dưới quê bây giờ cũng khó tìm được mấy con.
“Khá lắm nhóc!” Lô Niên vỗ vai cậu em, “Cậu tìm thấy ở đâu đấy?”
Cậu thực tập gãi đầu ngại ngùng: “Thì lướt thấy ở tin quanh đây thôi, để em vào trang cá nhân của cô ấy xem sao.”
Thế là hai người chụm đầu vào màn hình, mắt không rời nhìn trang cá nhân tải lại, cho đến khi bài đăng đầu tiên hiện ra, cả hai đồng thanh thốt lên: “Đệch!”
Bởi vì tấm ảnh đính kèm bài đăng đó rõ ràng là mặt bàn của quán cà phê họ đang ngồi, và góc chụp nhìn qua chính là ở bàn ngay bên cạnh họ. Quan trọng nhất là thời gian gửi bài đăng này đúng bằng mười phút trước!
Nghĩa là người sở hữu con cào cào bện cỏ đó vừa nãy còn ngồi ngay cạnh họ!
Hai người nhìn nhau trân trối, cuối cùng chẳng ai nhớ nổi lúc nãy ai ngồi bàn bên cạnh, thậm chí là nam hay nữ cũng không rõ. Lô Niên cười khổ, đành phải thành khẩn gửi một tin nhắn riêng cho tài khoản đó.
…
Dương Vãn Tinh sau khi về siêu thị thì mở cửa kinh doanh bình thường. Trong lúc đó cô không ngừng ngóng trông, cho đến chập tối, cuối cùng cũng nhận được tin nhắn điện thoại khiến lòng người vui sướng.
Ting ——
Thẻ ngân hàng của quý khách nhận được 203.660 tệ.
Số tiền có cả số lẻ, cộng với số tiền bán đồ cũ trên mạng mấy ngày trước và tiền bán hàng trong siêu thị, sau khi trừ đi tiền nhập hàng và các chi phí, hiện tại trong thẻ của cô có gần 40 vạn tệ (khoảng 1,4 tỷ VNĐ).
Một con số có sáu chữ số, đây là lần đầu tiên từ khi sinh ra đến nay Dương Vãn Tinh sở hữu một con số dài như thế. Đây là tiền do chính cô kiếm được, không dựa dẫm vào bất kỳ ai. Dù phần lớn là nhờ sự tiện lợi từ hệ thống mang lại, nhưng trong lòng cô vẫn tràn đầy cảm giác thỏa mãn. Những ngày tháng trong tay không có tiền dư, ngay cả lúc đi học cũng phải tranh thủ cuối tuần đi làm thêm, từng đồng tiền đều phải tính toán chi li rõ ràng, cô sẽ không bao giờ phải trải qua nữa.
Nghĩ đến đây, khóe miệng Dương Vãn Tinh nhếch lên, nhưng rất nhanh đã thu lại vẻ mặt. Những thứ này vẫn chưa đủ, cô phải tích lũy thật nhiều tiền, phải mua căn nhà lớn của riêng mình, thuê thật nhiều người, rồi ngày ngày đi du sơn ngoạn thủy, sống một cuộc đời tốt đẹp hơn!
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng khoảng cách đến lúc thực hiện vẫn còn sâu như vực thẳm Mariana vậy.
Cô mở hệ thống ra, thanh tiến trình còn thiếu khoảng 50 vạn nữa mới đủ nâng cấp lên cấp 2. Không biết khi nào vị diện mới mở lại, và sẽ có người như thế nào tìm đến, mỗi lần đều là ẩn số, giống như bóc túi mù vậy, cô buộc phải quen với cảm giác này.
“Cô bé ơi, tính tiền.”
“Cô bé!”
Màn hình hệ thống chỉ có mình chủ nhân nhìn thấy, nên khi Dương Vãn Tinh thao tác, trong mắt người khác trông cô như đang thẫn thờ. Một bàn tay quơ quơ trước mặt, Dương Vãn Tinh bị một giọng nói hiền hòa kéo bừng tỉnh. Cô nhìn lên, thấy một bà lão tóc bạc trắng đang mỉm cười với mình:
“Cô bé ơi, bà muốn tính tiền.”
Dương Vãn Tinh nhanh nhẹn quét mã hàng, cho vào túi rồi đưa qua: “Tổng cộng của bà là 56 tệ ạ.”
Bà lão thanh toán xong, nhận lấy túi đồ, nhưng ánh mắt vẫn nhìn cô chằm chằm, ngập ngừng hỏi:
“Cô bé này, cháu có quen ai tên là Lưu Uyển Quân không?”
