Phát Tài Rồi! Siêu Thị Của Tôi Thông Đến Cổ Kim - Chương 30: Hệ Thống Nâng Cấp Thành Công
Cập nhật lúc: 09/01/2026 14:22
“Cục Quản lý Sự kiện Đặc biệt.” Triệu Văn Viễn nhẹ nhàng thốt ra mấy chữ mà người bình thường chưa từng nghe qua.
“Có nghe nói, nhưng không muốn đi.”
“Tôi thì chưa nghe bao giờ, nhưng gần đây nghe mấy ông già kháo nhau rằng thực ra trên thế giới này tồn tại một ít sự kiện mà người thường không thể hiểu nổi, khoa học không thể giải thích được, nên cấp trên đã sớm thành lập bộ phận tương tự như vậy.”
Triệu Văn Viễn vừa húp mì xì xụp vừa nói: “Nhưng vì một số lý do, gần đây họ đang tái thiết lập và thiếu nhân lực. Ông già nhà anh tìm đến tôi, nhờ tôi khuyên anh một câu, bảo anh đi thử xem sao, biết đâu lại có kỳ ngộ mới.”
“Tôi nói này, hai cha con anh sao mà gượng ép thế không biết, người nhà với nhau không nói thẳng, cứ phải để một người ngoài như tôi đứng ra khuyên bảo.”
Vừa nãy Hướng Dương còn đang hỏi đông hỏi tây Triệu Văn Viễn, đột nhiên thân phận hai người đảo ngược, anh lại trở thành người muốn im lặng nhất.
“Tôi không muốn đi, tôi ở cơ sở thấy rất tốt, cống hiến cho quốc gia và nhân dân.”
Hướng Dương không muốn nói thêm, dứt khoát ăn thật nhanh cho xong bát mì, lau miệng rồi đứng dậy định đi.
“Không nói với anh nữa, dạo này cục bận tối mắt tối mũi, bao nhiêu là việc, tôi còn phải đi làm đây, không rảnh ngồi buôn chuyện với kẻ nhàn rỗi như anh đâu.”
“Ơ kìa, đừng đi vội, tôi đã nói xong đâu!”
Triệu Văn Viễn vừa nuốt xong miếng mì đã thấy người kia vắt chân lên cổ mà chạy, tố chất thân thể đó chẳng khác gì thanh niên đôi mươi. Anh lắc đầu nhìn theo hướng bạn thân biến mất: “Dương à, lần này tôi thật sự không giúp được anh rồi, ông già nhà anh quyết tâm lắm, ước chừng không bao lâu nữa anh phải nhậm chức mới thôi.”
Nói xong, Triệu Văn Viễn thu lại vẻ mặt hóng hớt, tiếp tục cúi đầu ăn mì.
...
Chập tối, từng cụm mây tích tụ trên bầu trời, đen kịt một mảng lớn, dường như một cơn bão dữ dội sắp kéo đến. Thời tiết hôm nay kỳ lạ vô cùng, nửa tiếng trước còn quang mây tạnh ráo, nắng chang chang, thế mà "ông trời" lật mặt nhanh như lật bánh tráng, loáng một cái mây đen đã phủ kín, gió thổi ù ù.
Dương Vãn Tinh vừa về đến siêu thị không lâu thì trời đất bỗng tối sầm lại, gió thổi mạnh làm chuông gió ở cửa kêu đinh đinh đang đang liên hồi, chỉ một lát sau mưa như trút nước đổ xuống. Nhìn từ trong ra ngoài, cả thế giới như bị nhấn chìm trong một chậu nước lạnh buốt.
“Oa, sao mưa to thế này?”
Cô cảm thán một tiếng, lấy cây lau nhà từ trong góc ra, định lau sạch vệt nước tràn vào cửa. Nhưng mưa ngoài kia quá lớn, cô vừa lau xong nước lại tràn vào, lau mãi không xuể.
Một lúc sau, Dương Vãn Tinh bỏ cuộc và cáu kỉnh quát: “Cái trận mưa c.h.ế.t tiệt này!”
Cô trực tiếp lấy một tấm t.h.ả.m chùi chân vừa lớn vừa sạch đặt ở cửa, chẳng mấy chốc nước đã bị t.h.ả.m hút hết.
“Thôi kệ, dùng tạm vậy, đợi t.h.ả.m sũng nước thì vắt khô sau.”
Dương Vãn Tinh chống nạnh nhìn ra ngoài cửa kính. Tiếng mưa rơi rào rào tạo thành một lớp màn nước dày đặc, khiến cô không tài nào nhìn rõ con phố đối diện.
“Nhưng mưa to thế này chắc chẳng có khách nào đến đâu nhỉ.”
Cô lẩm bẩm, đột nhiên điện thoại vang lên một tiếng ting.
Tài khoản ngân hàng đuôi 3456 của bạn đã nhận được 57 vạn tệ.
“Trời đất ơi!” Dương Vãn Tinh tức thì phấn chấn hẳn lên. Nhân lúc trong tiệm không có ai, cô vội vàng ngả người xuống ghế, mở ứng dụng ngân hàng xem số dư.
Trong thẻ của cô vốn đã có gần 60 vạn, giờ cộng thêm số tiền mới về, đã xấp xỉ 120 vạn tệ rồi. Đối với một người mới tốt nghiệp vài tháng như cô, đây quả thực là một số tiền khổng lồ. Nếu không có hệ thống, có lẽ giờ này cô vẫn đang chật vật, đến tiền nhập hàng cho siêu thị còn chẳng đủ.
Nghĩ đến đây, Dương Vãn Tinh lập tức mở trang cá nhân của hệ thống. Quả nhiên, thanh tiến độ đã đầy hoàn toàn và xuất hiện một dấu chấm than màu đỏ. Cô bấm vào, thấy trên màn hình xanh lam hiện ra hai dòng thông báo:
“Bạn có muốn nâng cấp hệ thống lên cấp 2 không?”
“Sau khi nâng cấp, bạn sẽ nhận được quyền hạn cao hơn, bao gồm: Tự do mở vị diện (không thể chọn vị diện cụ thể), chức năng bảo vệ trung cấp (có thể sử dụng v.ũ k.h.í cấp thấp để tự vệ), một lần quay thưởng ngẫu nhiên.”
Quay thưởng ngẫu nhiên?
Đây là lần đầu Dương Vãn Tinh thấy cái này. Nghe thì giống như trò bốc thăm trúng thưởng, nhưng cô hoàn toàn không biết trong "kho giải thưởng" có những gì. Còn cả cái "vũ khí cấp thấp" kia nữa, cô cũng không hiểu là ý gì.
Dương Vãn Tinh thầm chê bai: Cái chế độ hướng dẫn tân thủ của hệ thống này vẫn còn nhiều lỗ hổng quá, ít nhất cũng phải giới thiệu cụ thể là cái gì chứ. Nhưng chê thì chê, cô vẫn dứt khoát nhấn nút xác nhận.
Đột nhiên đoàng một tiếng, bên tai vang lên tiếng pháo hoa nổ giòn giã. Dương Vãn Tinh thậm chí còn thấy quanh màn hình xanh lam xuất hiện vô số hiệu ứng pháo hoa rực rỡ, trông cứ như đang ăn Tết vậy. Sau đó, toàn bộ màn hình màu xanh nước biển bỗng rung chuyển, chuyển sang màu hồng phấn, và bên cạnh có ghi chú đặc biệt:
Cấp độ hiện tại: Cấp 2. Có thể tự do lựa chọn thời gian mở vị diện, có thể sử dụng v.ũ k.h.í cấp thấp để tự vệ, có một lần quay thưởng ngẫu nhiên.
Thấy giao diện chuyển hẳn sang màu hồng sến súa, Dương Vãn Tinh không khỏi giật giật khóe miệng, sau đó bấm vào một mục trên màn hình.
“Bạn có muốn xem v.ũ k.h.í cấp thấp không?”
“Có.”
Trong tay bỗng nhiên xuất hiện một vật gì đó lạnh ngắt, Dương Vãn Tinh theo phản xạ cầm lên xem, không ngờ lại là một khẩu s.ú.n.g màu trắng. Thân s.ú.n.g được sơn một lớp sơn trắng bóng loáng, phản chiếu ánh đèn kim loại lạnh lẽo. Giây phút nhìn rõ thứ này, cô sợ đến mức suýt chút nữa ném phắt khẩu s.ú.n.g đi.
“Phú cường, dân chủ, văn minh, hòa hợp... Đây là xã hội pháp trị, tôi không dám cầm thứ này đâu!”
Cô hít một hơi lạnh, định thu s.ú.n.g lại thì thấy trên đó hiện lên nhiều đốm sáng, tụ lại thành một dòng chữ:
Vũ khí cấp thấp: Súng gây mê (Bắn trúng sẽ làm mục tiêu tê liệt, mất khả năng hành động, thời gian tê liệt có thể tùy chỉnh, tối đa 12 giờ, không có khả năng gây sát thương).
Dòng chữ chi chít biến mất vào không trung sau khi Dương Vãn Tinh đọc xong. Nhìn rõ năm chữ "không có khả năng gây sát thương", cô mới thở phào nhẹ nhõm, tò mò nghịch ngợm khẩu s.ú.n.g. Nó rất nhẹ, nhỏ gọn và tinh xảo, quan trọng là cô cảm thấy cầm trong tay trông cũng khá ngầu.
“Cái này phải giấu cho kỹ, tránh để người khác phát hiện.” Dương Vãn Tinh lẩm bẩm. Đang định cất đi thì hệ thống tự động thông báo:
“Lưu ý: Súng gây mê chỉ có ký chủ mới có thể sử dụng, trong mắt người khác, đây chỉ là một khẩu s.ú.n.g đồ chơi.”
Đến đây, hòn đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống. Tuy nhiên, Dương Vãn Tinh hơi nhíu mày: “Hệ thống? Sao tôi cảm thấy sau khi cập nhật, cậu có vẻ thông minh hơn một chút rồi nhỉ?”
Hệ thống không có phản ứng gì, một lúc sau mới hiện lên một tin nhắn:
“Bạn còn một lần quay thưởng ngẫu nhiên chưa sử dụng, bạn có muốn sử dụng ngay bây giờ không?”
