Phát Tài Rồi! Siêu Thị Của Tôi Thông Đến Cổ Kim - Chương 4: Mạnh Tay Nhập Hàng, Mua Sắm Thả Ga!

Cập nhật lúc: 09/01/2026 13:47

Từ quán cà phê trở về, sau khi ăn vội bữa trưa, Dương Vãn Tinh ngồi trong siêu thị với tâm trạng bồn chồn, khó tập trung.

Siêu thị này là tài sản duy nhất gia đình phân chia cho cô. May mắn là diện tích khá lớn, không chỉ có hai tầng mà còn có một tầng hầm có thể dùng làm kho chứa hàng.

Xung quanh là một khu dân cư rộng lớn, những năm gần đây lại có nhiều tòa nhà mới được xây nên lượng người qua lại khá ổn định.

Tầng một dùng để kinh doanh, tầng hai là phòng ngủ, nhà bếp và các không gian sinh hoạt khác. Hôm nay Dương Vãn Tinh không mở cửa, một là vì trước đó ví tiền rỗng tuếch, hàng nhập về quá ít, hai là vì cô đang liên hệ các đầu mối, chuẩn bị sẵn sàng để tiền vừa về tài khoản là đi nhập hàng ngay.

Vài tiếng đồng hồ trôi qua, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Ngay khi Dương Vãn Tinh mở màn hình điện thoại rồi lại tắt đi đến lần thứ hai mươi tám, cuối cùng cô cũng nghe thấy một tiếng “tinh” quen thuộc.

Cô vội vàng nhìn vào màn hình đang sáng, thấy một tin nhắn văn bản hiện lên:

Tài khoản ngân hàng đuôi 3456 của quý khách đã nhận được 200.000 tệ.

Tên người gửi hiển thị là Tiểu Béo. Đồng thời, tin nhắn của Tiểu Béo cũng nhảy ra.

[Tiểu Béo Không Béo]: Tinh tỷ, tiền đã vào tài khoản rồi nhé, hợp tác vui vẻ!

[Nhất Thiểm Nhất Thiểm Lượng Tinh Tinh]: Hợp tác vui vẻ!

Không còn tâm trí để khách sáo thêm vài câu, Dương Vãn Tinh bật dậy khỏi ghế, vui sướng xoay hai vòng tại chỗ.

200.000 tệ, đối với một người mới tốt nghiệp chưa có nhiều tiền tiết kiệm như cô, đúng là một khoản tiền khổng lồ!

Vốn dĩ để mở siêu thị, mấy ngày nay cô đang định đi vay vốn để nhập hàng, không ngờ lộc trời cho lại bất ngờ rơi xuống đầu. Dương Vãn Tinh lập tức không ngồi yên được nữa, cô thu dọn sơ qua rồi xách túi lao thẳng ra ngoài.

Cô cuối cùng đã có tiền nhập hàng rồi!

Ra khỏi cửa, cô cưỡi chiếc xe điện nhỏ, mở định vị tìm đến công ty quảng cáo gần nhất. Cô muốn đặt làm biển hiệu trước, lần này không thể tiết kiệm nữa, phải làm một cái thật xịn, nhìn một cái là thu hút sự chú ý ngay.

Còn về các loại giấy tờ cần thiết để mở siêu thị như giấy phép kinh doanh, giấy chứng nhận đủ điều kiện an toàn thực phẩm, cô đã làm xong từ lâu nên hôm nay không cần bận tâm nữa.

Mặc dù đêm qua đã tưởng tượng vô số lần, nhưng đến khoảnh khắc này, trong lòng Dương Vãn Tinh vẫn trào dâng một cảm giác xúc động và vui sướng khó tả.

Đến công ty quảng cáo, cô nhanh mồm nhanh miệng mặc cả giá, lại yêu cầu họ làm gấp để trong vòng hai ngày phải có biển hiệu.

Xong việc ở đó, cô lại cưỡi xe điện đến thành phố bán buôn gần đó. Cô đã tìm hiểu trước, giá lấy hàng ở đây rẻ hơn so với qua đại lý phân phối, chỉ là phải tự trả phí vận chuyển.

Khi đến thành phố bán buôn, sau khi khảo sát vài nơi, Dương Vãn Tinh chọn được một cửa hàng có giá ưu đãi nhất. Chủ tiệm lúc đầu còn tưởng cô nói đùa, cho đến khi cô đưa ảnh chụp giấy phép kinh doanh trong điện thoại cho ông xem, ông ta mới nhiệt tình giới thiệu sản phẩm.

Cô mở siêu thị nên từ gạo muối nước mắm đến đồ ăn vặt, rồi đồ dùng vệ sinh hằng ngày, cô đều lấy. Chỉ cần giá cả hợp lý, chất lượng ổn, cô đặt cọc rất sảng khoái.

Thế là Dương Vãn Tinh lặng lẽ đến, rồi được tiễn ra về một cách vẻ vang.

Nơi này không xa siêu thị của cô, nhiều món có thể giao ngay trong buổi chiều tối. Vì cô đặt lượng hàng lớn, chủ tiệm còn đặc biệt thuê công nhân giúp Dương Vãn Tinh bốc dỡ và sắp xếp hàng hóa.

Tính toán các khoản tiền cọc và phần thanh toán còn lại, cô nhận ra khoản 200.000 tệ vừa nhận buổi chiều đã tiêu mất gần một nửa.

Nhưng Dương Vãn Tinh không hề xót. Cô đã khảo sát khu vực này, xung quanh chẳng có mấy siêu thị, vài năm trước lại xây thêm nhiều khu chung cư cao cấp, giá nhà tăng vọt nên không nhiều người dám thuê mặt bằng làm ăn. Cô lại không phải trả tiền thuê nhà, số tiền bỏ ra hôm nay chắc chắn ngày khác sẽ kiếm lại được!

Chiếc xe điện nhỏ chạy thong dong, Dương Vãn Tinh vừa ngâm nga hát vừa tận hưởng làn gió mát. Về đến nhà không lâu thì có người gọi điện báo hàng đã tới.

Từng chiếc xe tải dừng lại bên đường, thu hút sự chú ý của không ít người. Dương Vãn Tinh đứng bên cạnh nhìn công nhân chuyển đồ vào trong, xếp thành từng chồng ngay ngắn.

Cô bê một thùng nước khoáng ra: “Vất vả cho mọi người quá, có nước ở đây, mọi người cứ tự nhiên lấy uống nhé.”

Có một người công nhân lại gần lấy nước, cảm thán: “Cô bé, vị trí siêu thị nhà cháu tốt đấy, một tháng chắc tốn không ít tiền thuê nhà nhỉ?”

“Dạ, nhà này ông bà để lại. Ngày xưa chỗ này cũng từng mở siêu thị, sau đó mọi người chuyển đi hết nên bỏ không lâu rồi.”

Vừa nghe Dương Vãn Tinh nói vậy, mấy ông bà cụ đang xem náo nhiệt xung quanh liền bàn tán xôn xao:

“Thảo nào tôi thấy chỗ này cứ đóng cửa suốt, cũng phải mấy năm rồi nhỉ?”

“Cô bé à, nhà cháu đúng là hời to rồi, giá nhà khu này tăng gấp đôi lâu rồi đấy.”

“Siêu thị này to phết, bao giờ thì chính thức mở cửa?”

Nghe họ nhắc đến chuyện mở cửa, Dương Vãn Tinh liền tranh thủ tiếp lời: “Biển hiệu trong hai ngày tới sẽ xong, hàng hóa cũng đang về dần. Nếu mọi người có nhu cầu, tối nay có thể ghé mua một ít đồ dùng hằng ngày rồi.”

“Thế thì tốt quá, tôi sống ngay tòa nhà bên cạnh đây, cuối cùng cũng không phải đi bộ xa tít mù tắp để mua chai nước tương nữa!”

Tán gẫu một lúc lâu, hàng hóa cũng đã chuyển xong, công nhân rời đi. Các ông bà cụ cũng vội về nấu cơm, Dương Vãn Tinh bắt đầu tháo từng thùng hàng, phân loại rồi xếp lên kệ, in nhãn giá dán vào.

Trời dần tối, những kệ hàng vốn trống rỗng nay đã được lấp đầy đáng kể. Bên ngoài xe cộ tấp nập, bên trong ánh đèn ấm áp, có một bóng dáng đang bận rộn không ngừng.

“Ôi, mệt c.h.ế.t đi được!” Cuối cùng cũng rảnh tay, Dương Vãn Tinh mở hộp cơm đặt từ nửa tiếng trước ra. Tuy cơm đã nguội nhưng cô vẫn ăn tạm được.

Tay phải cầm đũa, tay trái cầm điện thoại, cô đang định lên mạng tìm thêm một số nguồn hàng độc lạ thì đột nhiên ——

“Đoàng ——”

“Lộp bộp, tí tách ——”

Tay cầm đũa của Dương Vãn Tinh khựng lại, cái miệng vừa há ra cũng sững lại trong giây lát rồi từ từ khép lại.

Trong siêu thị này chỉ có một mình cô, thứ duy nhất có thể phát ra âm thanh là chiếc điện thoại, vậy ai có thể giải thích cho cô tại sao bên tai lại vang lên tiếng pháo hoa nổ tung? Bây giờ đâu có phải Tết!

Cô vội vàng nhìn quanh quất để tìm xem tiếng động phát ra từ đâu, nhưng một chuyện còn vô lý hơn đã xảy ra!

Ngay trước mắt cô, cách chưa đầy một mét, một màn hình hiển thị khổng lồ, bán trong suốt, lấp lánh ánh xanh nhạt đang dần mở ra.

Cú sốc thị giác này không kém gì chiếc kính VR mới ra của hãng Táo khuyết. Dương Vãn Tinh dụi mắt, màn hình vẫn còn đó. Cô lại nhắm mắt định giả vờ không thấy, ai ngờ màn hình ấy lại hiện thẳng trong tâm trí cô, nhắm mắt cũng thấy rõ mồn một.

Dương Vãn Tinh: “...”

Cô thở dài một hơi, dạo này cô gặp chuyện quái lạ nhiều quá rồi phải không?

Đột nhiên, trên màn hình trước mặt hiện lên một dòng chữ, kèm theo âm thanh pháo hoa nổ vang trời đầy náo nhiệt:

“Chúc mừng bạn đã kích hoạt thành công Hệ thống Giao dịch Siêu thị Đa Diện Giới!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.