
Phế Hậu Gì Chứ? Rõ Ràng Là Đùi Vàng Của Ta!
Vào cung tháng thứ ba, ta bị phân phó đi đưa cơm cho lãnh cung.
Các tú nữ cùng phòng đều cười nhạo ta: "Bước chân vào cửa lãnh cung là dính phải vận xúi quẩy, cả đời này đừng mong được gặp Hoàng thượng."
Ta chẳng thèm để tâm đến bọn họ, nhưng trước mắt đột nhiên lướt qua từng dòng chữ bay đầy trời:
【Bọn họ thì biết cái thá gì, vị ở trong lãnh cung kia chính là đích nữ nhà tướng môn sắp sửa phục vị đó!】
【Cẩu Hoàng đế còn phải dựa vào nhà ngoại của nàng ấy để đ/ánh trận kia kìa, nữ chính mau đi ôm đùi nhanh lên!】
Ta xách hộp thức ăn, đẩy cánh cửa đổ nát của lãnh cung ra.
Phế hậu vốn bị đồn đại là âm hiểm, đ/ộc á/c trong truyền thuyết giờ đây đang mặc một bộ y phục mộc mạc, tựa người bên giếng nước thẫn thờ, gầy gò đến mức chỉ còn một nhúm x/ương.
Ta nuốt nước bọt, mở hộp thức ăn, bưng ra một bát mì canh gà nóng hổi, nghi ngút khói.
"Nương nương, ta biết người đã không còn thiết sống nữa."
Ta cẩn thận từng li từng tí đẩy bát mì về phía nàng ấy: "Nhưng bát mì này là do ta dùng gà mái già hầm suốt một đêm để làm nước dùng đấy. Người dẫu có muốn lên đường thì cũng nên làm một con ma no bụng, có được không?"
Phế hậu lạnh lùng liếc nhìn ta một cái. Một khắc sau, nàng ấy húp sạch đến cả nước mì không còn một giọt.
Ta thở phào nhẹ nhõm, ăn được là tốt, ăn được thì mới có cơ hội ôm đùi.
"Nương nương, người có muốn dùng thêm không? Ta đi làm cho người."
"Thực ra ta còn biết làm bánh mạch nha cuộn, bánh phù dung, mì xá xíu tôm tươi, mỹ thực nam bắc ta đều học được một ít, xem người muốn ăn món gì thôi."












