Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 46

Cập nhật lúc: 05/05/2026 17:13

Edit: Trứng ốp la

Cẩm Quốc, Kinh thành.

Tĩnh Tâm Hồ đêm nay náo nhiệt khác thường. Dù đã sang canh hai, bá tánh vẫn tụ họp đông nghịt quanh hồ hóng mát, đồng thời tranh nhau xem "Thận Lâu" – tòa lầu nổi như ảo ảnh giữa lòng hồ.

"Wow~ cái kia là dùng thủy tinh làm sáng sao? Trời ơi, cả đời tôi chưa từng thấy miếng thủy tinh nào lớn thế này, đẹp quá chừng!"

"Không đâu, chắc không phải thủy tinh. Dù có là thủy tinh thì cũng không phát sáng rực rỡ được như thế này!"

"Họ chỉ nói chuyện thôi sao? Không ai thấy đói à? Sao không ăn gì hết?"

"Nương ơi, con cũng muốn ăn... con muốn ăn thịt, con muốn ăn điểm tâm..." Một đứa bé chảy ròng ròng nước miếng, mắt không rời màn ảo ảnh.

Người mẹ bực mình vung tay: "Chỉ biết ăn với chả uống! Đêm nay nhà mình nấu hai chén cơm, mày ăn hết sạch, còn tao với cha mày phải uống nước cầm hơi đấy!"

Đứa trẻ lập tức òa lên khóc: "Con muốn ăn... muốn ăn thịt, muốn ăn điểm tâm! Con cũng muốn sống như tiên nữ kia!"

Không chỉ có trẻ con khóc vì thèm, mà ngay cả cung nữ, thái giám trong hoàng cung cũng lén nuốt nước miếng khi nhìn thấy mâm cao cỗ đầy trong "ảo ảnh".

"Kia là món gì vậy? Sao ta chưa từng thấy ngự trù làm qua? Nhìn thôi đã thấy ngon muốn xỉu rồi!"

"Phế hậu bây giờ là tiên nhân chuyển thế rồi sao? Sao lại xinh đẹp đến thế, ở trong cung thủy tinh, ăn toàn mỹ thực nhân gian khó tìm."

"Không hiểu sao họ chỉ nói chuyện, chứ chẳng ăn gì cả. Ta muốn chui vào giúp họ ăn sạch!"

"Bọn họ nhắc tới Bùi lão sư... Là ai thế? Có thể đẹp hơn cả Hoàng thượng à?"

"Ta cũng không rõ, nhưng phế hậu xưa nay rất ít khen nam nhân. Có thể khiến nàng khen, chắc chắn không tầm thường!"

"Khoan đã, Hoàng hậu lại có thể khen nam nhân khác? Không phải nàng yêu Hoàng thượng lắm sao?"

"Lỡ như người ta đẹp hơn Phan An thì sao? Khen một câu cũng đâu có ảnh hưởng gì!"

"Nghe cũng có lý! Ta cũng rất muốn biết rốt cuộc vị Bùi lão sư đó đẹp đến mức nào..."

Cần Chính Điện.

Trong ánh nến lờ mờ, Tiêu Trạch ngồi trầm mặc trên long ỷ, sắc mặt âm u. Hắn từng cho rằng Tần Kiểu đã vĩnh viễn biến mất. Nhưng nay nàng lại đột ngột "tái xuất", hơn nữa còn hiện diện trước mặt toàn thiên hạ!

Trong lòng hắn rối loạn: có oán hận, có khó chịu, cũng có nỗi chua xót khó tả.

Bữa tối đã qua, hắn chưa hề động đũa. Nhìn cảnh tượng trong màn ảo ảnh – Tần Kiểu ngồi bên bàn tiệc thịnh soạn, ánh đèn lung linh – hắn mới cảm nhận được chút đói bụng.

Nhưng nghĩ đến Giang Nam vẫn đang lũ lụt, còn nàng thì đang hưởng thụ cuộc sống như thần tiên... Hắn lại nghẹn đến không nuốt nổi.

Càng khiến hắn tức giận hơn chính là – nàng còn vì một nam nhân khác mà ra mặt bênh vực!

Tiêu Trạch nhắm mắt, cố nén, mới tạm áp xuống cơn sóng gió trong lòng.

Tiệc tối diễn ra đến quá nửa, không ít người đã ngà ngà say.

Tần Kiểu biết rõ t.ửu lượng của mình không cao, vì thế không chủ động đi kính rượu. Khi tới lượt, cô cũng khéo léo từ chối với lý do dị ứng cồn. Trong một buổi tiệc từ thiện quy tụ đủ loại minh tinh và đại lão giới giải trí như hôm nay, cô – một tiểu hoa hậu bối tư lịch mỏng – uống hay không uống rượu cũng chẳng mấy ai bận tâm.

Trái lại, Bàng Văn Văn có t.ửu lượng không tệ, đi khắp nơi mời rượu. Mục tiêu của cô ta chủ yếu là những người có thể giúp mở rộng nhân mạch hoặc đem lại tài nguyên thực sự.

Tần Kiểu ngồi thêm một lúc, có vài người đàn ông chủ động bắt chuyện. Nhưng cô thừa hiểu trong giới này, những kịch bản ấy cô đã xem quá nhiều, hoặc là lời mật ngọt như rót vào tai, hoặc vẽ bánh vẽ tương lai. Đối tượng lại toàn là loại thích xuống tay với những người mới như cô.

Cô đều khéo léo từ chối, ứng phó nhẹ nhàng, chẳng ai làm khó được.

Ăn uống xong xuôi, Tần Kiểu đứng dậy đi rửa tay, tiện tìm chỗ nghỉ một chút. Cô dự định chờ Bùi Ngọc Sơ rời đi mới xuất hiện.

Không ngờ vừa tới cửa nhà vệ sinh thì đụng ngay "oan gia ngõ hẹp" – Bàng Văn Văn.

Cô ta đã say mèm, vừa ói xong, cả người nồng nặc mùi rượu.

Tần Kiểu vốn chẳng muốn dây dưa, định bước ngang qua thì Bàng Văn Văn lại ngáng đường: "Cô đắc ý lắm phải không, Tần Kiểu?"

Tần Kiểu thậm chí còn lười liếc cô ta một cái.

Trên đời có hai kiểu người khó dây dưa nhất: một là điên, hai là say. Nếu Bàng Văn Văn còn tỉnh táo, có khi cô còn đấu miệng vài câu. Nhưng trong tình trạng này... cô không phí lời.

Nhưng chính sự thờ ơ đó lại khiến Bàng Văn Văn cảm thấy bị khiêu khích.

"Cô nhất định phải nói rõ ràng với tôi mới được!"

Tần Kiểu liếc xéo một cái: "Cô là ai chứ?"

Bàng Văn Văn say khướt, đầu óc không còn tỉnh táo, nhớ đến chuyện từng bị Tần Kiểu tát một cái, rồi cả lần bị cư dân mạng cười nhạo hôm nay. Cô ta càng thấy uất ức, ánh mắt rơi vào sợi dây chuyền trên cổ Tần Kiểu, chính là cái mặt dây giọt nước màu xanh ngọc từng được bàn tán xôn xao.

Bị men rượu lấn át lý trí, Bàng Văn Văn bất ngờ ra tay, kéo mạnh sợi dây chuyền trên cổ Tần Kiểu.

Tần Kiểu không kịp phòng bị, sợi dây siết c.h.ặ.t lấy cổ khiến cô suýt nghẹt thở. Sau đó bị giật đứt, bật ngược về sau vài bước.

Mặt dây va vào tường, vỡ làm đôi. Một nửa không rõ bay đi đâu.

Mắt Tần Kiểu đỏ lên, giọng nghiến răng: "Bàng Văn Văn, cô không đi đường sống lại cứ thích chui đầu vào địa ngục. Vậy thì tôi tốt bụng, tiễn cô một đoạn đường!"

Nói xong, cô xông lên đ.á.n.h cho đối phương một trận tơi bời, khiến Bàng Văn Văn sợ đến nỗi tỉnh rượu quá nửa, chạy trối c.h.ế.t cũng không thoát.

Tần Kiểu xuống tay không chút nương tình, mỗi cú đ.ấ.m đều đầy sát khí. Bàng Văn Văn lúc này chỉ hối hận ruột gan.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 46: Chương 46 | MonkeyD