Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 48
Cập nhật lúc: 05/05/2026 17:14
Edit: Trứng ốp la
"Đúng là chẳng biết xấu hổ! Loại lời như vậy cũng dám nói ra miệng, ai gia nghe mà suýt nữa hộc m.á.u!"
Trường Tín Cung, Ôn Thái hậu tức đến không nhịn nổi mà phun ra một câu.
Hôm nay vốn là ngày lành tháng tốt, vậy mà bị hồ ly tinh Tần Kiểu kia quậy cho gà bay ch.ó sủa, khiến bà ta nghẹn một bụng tức.
Đợi đến khi chắc chắn "hồn" của Tần Kiểu không thể từ cái màn hình kia chui ra ngoài được, lá gan Ôn Thái hậu mới lớn hơn chút, càng muốn xem rốt cuộc con hồ ly tinh kia còn định làm ra trò gì.
Không ngờ vừa nhìn liền thấy ngay cảnh Tần thị câu dẫn trai lạ, còn dám mở miệng nói nào là thích, nào là yêu, đúng là không biết liêm sỉ là gì!
Loại đàn bà ghen ghét, chiếm hữu mạnh như Tần thị, ai mà thích nổi? Ai dám thích?
Dính phải nàng ta, đời đúng là xui tám kiếp đổ m.á.u!
Nếu không phải ngày đó nàng độc chiếm hậu cung, hoàng thất Cẩm Quốc bây giờ có đến nỗi không chừa lại nổi một mống hoàng trữ không? Bản thân không đẻ được, lại còn không cho Hoàng thượng sủng hạnh người khác, loại ác độc này, đúng là chưa từng thấy bao giờ!
Ôn Thái hậu khinh không thể khinh hơn được nữa.
Lúc này, cung nữ già đang bóp vai cho Thái hậu chợt lên tiếng: "Nô tỳ thấy vị Bùi lão sư kia nhìn hơi quen mắt."
Mọi người chăm chú quan sát, có người lanh mồm nói: "Hình như hơi giống Hoàng thượng, nhưng lại không có khí thế trang nghiêm uy vũ."
Ôn Thái hậu lập tức nhíu mày, "Phi! Hoàng thượng là thiên nhân chi tư, ngự trên cửu ngũ, cái tên phàm phu tục t.ử ấy sao dám so với Hoàng thượng?"
"Thái hậu dạy phải, là nô tỳ lỡ lời." Cung nữ vội vàng nhận lỗi.
Ôn Thái hậu cười lạnh: "Nhưng Tần Kiểu ấy à, loại nữ nhân không lên nổi mặt bàn như vậy, cũng chỉ xứng với hạng phàm nhân thôi. Cả đời không được Hoàng thượng để mắt tới, c.h.ế.t rồi vẫn không cam tâm, còn đi tìm một hồn ma giống Hoàng thượng để mà dỗ dành bầu bạn... đúng là đáng thương, mà cũng buồn cười!"
Nghĩ đến đây, trong lòng Thái hậu càng thêm cảm giác ưu việt kiêu ngạo.
...
Phàm phu tục t.ử – Bùi Ngọc Sơ. Cao ráo, sơ mi trắng, quần tây đen, sống mũi cao, môi mỏng. Giờ phút này đang yên lặng nhìn Tần Kiểu trước mặt.
Có lẽ do ánh đèn hành lang mờ tối, hàng mi dài của anh đổ bóng xuống đôi mắt thâm sâu ấy, nửa sáng nửa tối.
Tần Kiểu hơi ngẩng đầu, đúng lúc chạm vào ánh mắt sâu thẳm kia.
Thấy Bùi Ngọc Sơ im lặng quá lâu không phản ứng, trong lòng cô có hơi căng thẳng — có phải mình diễn hơi quá rồi không?
Hay là anh căn bản không nhớ nổi mình?
Tần Kiểu hạ quyết tâm, tay khẽ siết bên đùi, đáy mắt dâng lên hơi nước, chầm chậm tụ lại thành giọt lệ trong veo, theo khóe mắt đỏ hoe chảy xuống — vừa đáng thương vừa nhu nhược.
Bùi Ngọc Sơ đột nhiên nhoẻn miệng cười, không phát ra tiếng, giọng nói vẫn giữ sự ôn hòa quen thuộc:
"Hắn thích chính là ngươi. Dù có hay không một giọt nước kia, hắn vẫn sẽ thích."
"Thật sao?" Tần Kiểu lòng vui như mở hội, ánh mắt rạng rỡ như có ánh sáng chiếu vào.
"Ừ."
"Cảm ơn Bùi lão sư ~"
Cô dùng đầu ngón tay nhẹ lau giọt lệ ở khóe mắt, mới vừa rồi còn bi thương t.h.ả.m hại, lúc này đã mang theo ý cười rạng rỡ.
Thật đẹp.
Cũng có chút ngốc.
Đặc biệt là so với dáng vẻ ban đầu vừa dữ dằn vừa táo bạo, rồi lại sau đó... "yếu đuối đáng thương".
"Diễn xuất của Tần tiểu thư, không tệ." Người đàn ông cười như không cười.
"Hửm?"
Tần Kiểu nhìn anh đầy nghi hoặc — đây là khen ngợi thật sao?
Bùi Ngọc Sơ chỉ nhẹ cong môi: "Trang điểm lại đi, bị lem rồi kìa."
"A?"
Tần Kiểu hơi sững người: "Vâng... cảm ơn Bùi lão sư, tôi đi liền đây."
"Ừ, còn nữa..."
"Còn gì ạ?"
"Lần sau nếu khóc không nổi, đừng cố tình bóp đùi nữa."
Bùi Ngọc Sơ khẽ cười, không thành tiếng, ánh mắt như có như không: "Sẽ đau đấy."
Nói xong, anh một tay đút túi quần, bước chân dài thảnh thơi, bóng dáng tiêu sái rời đi, chỉ để lại Tần Kiểu đứng tại chỗ sững người.
Trong đầu cô, pháo hoa đã nổ tung thành một trận mưa trời sáng lóa.
Anh. Nhìn. Ra. Rồi.
Không chỉ nhìn ra — còn nói thẳng ra!
Bị lật tẩy kỹ xảo livestream khóc trước mặt nam thần là trải nghiệm thế nào?
Tần Kiểu cảm thấy mình đã có thể viết tiểu luận chia sẻ kinh nghiệm.
