Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 77
Cập nhật lúc: 10/05/2026 01:01
Edit: Trứng ốp la
"Hệ thống?"
Đáp lại cô chỉ là làn gió lạnh từ điều hòa khẽ thổi làm bức màn đung đưa.
Chuyện gì thế này? Sao lại... mơ giống hệt lần trước?
Nếu là lần đầu thì còn có thể cho là trùng hợp. Nhưng đây đã là lần thứ hai rồi, Tần Kiểu không thể không bắt đầu nghi ngờ: Liệu có thực sự chỉ là giấc mơ?
Khi còn đang lơ ngơ suy nghĩ, trong đầu cô bỗng hiện ra một loạt thông báo:
[Nhận được từ NPC dị thời không: Tiểu nha hoàn ngưỡng mộ cuộc sống thần tiên của bạn, mị lực +1]
[Nhận được từ nhân vật Ôn thái hậu: Mắng bạn là nữ nhân lười biếng, mị lực -5]
[Nhận được từ NPC dị thời không: Một tú tài bị dung mạo bạn thuyết phục, mị lực +1]
[Nhận được từ nhân vật chính dị thời không: Cảm thấy bạn quá phóng đãng, mị lực -10]
Tần Kiểu: ???
Nhớ lại giấc mộng vừa rồi, cô dần hiểu ra, thì ra đó không chỉ là mơ.
Cái hệ thống c.h.ế.t tiệt này! Còn bảo là "cho kinh hỉ"? Kinh hỉ cái đầu ngươi! Kinh hách thì có!
Tần Kiểu thầm mắng hệ thống cả trăm lần trong lòng, rồi chậm rãi đứng dậy khỏi sofa. Cô đi đến tủ lạnh, lấy ra một quả dưa hấu lớn, bổ đôi, cầm thêm cái muỗng rồi ra bàn ăn. Bật tivi, mở phim 《Thanh xuân năm tháng》, vừa xem vừa ăn dưa hấu từng muỗng một.
[Nhận được từ NPC phi tần 1: Phế hậu đang ăn gì vậy? Trông ngon quá... mị lực +1]
[Nhận được từ NPC phi tần 2: Oaaa, ta cũng muốn ăn quá! Tỷ tỷ, ta ghen tị với cuộc sống của phế hậu ~ mị lực +1]
Tần Kiểu nghĩ một lát, dứt khoát tắt phim, chuyển qua phim tài liệu về dưa hấu, vừa ăn vừa để cả triều đình "dị thời không" thưởng thức cùng.
[Thì ra thứ phế hậu ăn gọi là dưa hấu? Nhiều nước, ngọt lịm, còn giải nhiệt, ta cũng khát khô cổ đây! Mị lực +1]
[Ở đâu có thể mua dưa hấu? Nhà ta làm thương nhân mấy đời mà chưa từng nghe đến. Nếu có hạt giống thì tốt biết mấy! Mị lực +1]
[Đồ đàn bà thích khoe khoang! Cả ngày chỉ biết ăn uống... heo cũng không phì như nàng ta. Mị lực -5]
[Ăn có ngon mấy thì sao? Chờ xem nàng ta biến thành một con heo béo tròn, xem còn quyến rũ được ai! Mị lực -10]
Tần Kiểu: ???
Cô nhìn cái dòng cuối mà sặc cả miếng dưa, cái "hoa hậu quốc dân dịu dàng thuần khiết" kia hóa ra lại toan tính như thế?
Tấm tắc. Diễn giỏi đấy!
Oscar chắc chắn thiếu cô ta một tượng vàng.
Dù bị mỉa mai, Tần Kiểu lại cảm thấy... rất hài lòng. Trong bụng thầm nghĩ: Ghen tức nữa đi mấy má, tui còn chưa sống đến hết phúc đâu!
Ngay lúc ấy, lại hiện lên một tin mới:
[Tần Kiểu nữ nhân này đúng là chỉ biết hưởng lạc! Ăn dưa thôi mà lẳng lơ như vậy, là cố ý câu dẫn trẫm sao? Mị lực -10+8]
[Trẫm cũng khát! Trẫm là vua một nước, thế mà đến một miếng dưa ướp lạnh cũng không được ăn! Đáng giận! Mị lực -15]
Tần Kiểu ho sặc cả lên.
Tên cẩu hoàng đế này bị ảo tưởng hả?
Ăn dưa thôi cũng bị nói là "câu dẫn"? Còn "cố ý cho trẫm xem" nữa?
Yueee ~
Nghĩ đến chuyện Tiêu Trạch chưa từng thấy dưa hấu, lại sống trong cái cung điện mùa hè không điều hòa, Tần Kiểu tức khắc cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Sớm biết tên cẩu hoàng đế kia có thể xem được cuộc sống hiện tại của mình, cô đã sống còn "sang" hơn nữa để chọc tức hắn mỗi ngày!
...
Trong cung – dị thời không
Tiêu Trạch nhìn hình ảnh nàng trên màn hình, càng xem càng khô miệng khô lưỡi.
Hắn cau mày, gọi lớn: "Người đâu! Trẫm muốn uống nước mơ lạnh!"
Cung nhân vội chạy đi pha trà.
"Trần công công, ngươi từng nghe đến thứ gọi là... dưa hấu chưa?" Tiêu Trạch hỏi.
Trần công công cúi đầu đáp: "Nô tỳ kiến thức hạn hẹp, chưa từng nghe qua."
"Vật đó thanh mát, thơm ngọt, giải nhiệt cực tốt. Trẫm muốn có nó! Về sau vào mùa hè, trẫm cũng muốn ăn dưa hấu."
"Thiên hạ rộng lớn, chỉ cần Hoàng thượng muốn, ắt sẽ tìm ra."
...
Hiện đại – Tần Kiểu
Tần Kiểu ăn hết dưa hấu, buổi tối lại tranh thủ đi chợ đêm, tiện thể... cho dị thời không mở rộng tầm mắt với độ phồn hoa thời hiện đại.
Và đương nhiên, cũng để nghe đám người đó ghen tức.
[Kinh thành về đêm chẳng bằng một phần mười chợ đêm này]
[Phế hậu mua cái gì đó? Nhìn như kem mà ngon quá trời!]
[A bà, bà có biết làm viên bạch tuộc không?]
[Phải ghi chép lại, sau này mở tiệm sushi trong kinh thành chắc chắn phát tài!]
["Nanh sói khoai tây"? Cái tên này là sao? Hay là lấy răng sói mà làm?]
Tần Kiểu vừa đi dạo vừa cười thầm: Cứ ghen tị tiếp đi mấy người, ta còn nhiều trò hay lắm!
[Tần hoàng hậu có thể đi chậm một chút được không? Ta muốn nhìn kỹ chiếc váy kia, hoa văn và màu sắc đẹp quá đi mất!]
...
Tần Kiểu vừa xuất hiện đã khiến cả một đoạn đường tràn ngập tiếng xuýt xoa ngưỡng mộ. Tuy nhiên, cũng không thiếu những "anti-fan" không tiếc lời mắng c.h.ử.i:
[Vai trần chân lộ thế kia mà dám bước ra đường? Thật đúng là đồi phong bại tục! Phế hậu đúng là làm mất mặt hoàng thất.]
[Cái gọi là yêu thuật của phế hậu bao giờ mới biến đi cho khuất mắt? Thứ phong tình lẳng lơ như thế, lão hủ thật sự muốn nôn ra m.á.u.]
[Một người không biết liêm sỉ như vậy, bảo sao Hoàng thượng chẳng thèm đoái hoài. Ôn hoàng hậu mới đúng là đoan trang ôn nhu.]
Còn "đoan trang ôn nhu" Ôn hoàng hậu lúc này lại đang nổi trận lôi đình, điên cuồng gào thét trong Nghi Cung:
[Ban đêm mà cũng ăn mặc lả lơi như vậy đi khắp nơi, sao không có hái hoa tặc bắt nàng đi cho rồi!]
Tần Kiểu thong thả vuốt mái tóc, cười nhạt: "Ta Hoa quốc trị an ổn định, bao năm nay không có ai nhặt được của rơi, lại càng không có hái hoa tặc."
Ôn hoàng hậu đang trong Nghi Cung mắng lén một mình bỗng rùng mình một cái, trợn tròn mắt: câu này... Tần Kiểu nói cho ai nghe? Chẳng lẽ nàng biết được suy nghĩ trong lòng mình?
"Có quỷ!"
Ôn hoàng hậu kinh hãi hét lên, vội vàng gọi cung nữ: "Mau đi bẩm báo Hoàng thượng! Phế hậu Tần thị hóa thành quỷ rồi!"
Cung nữ nhìn nàng ta sợ đến trắng bệch cả mặt, không dám chậm trễ, đành phải đi thông báo cho Hoàng thượng.
