Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 1098: Giở Trò Quỷ Gì Đây (2)
Cập nhật lúc: 25/03/2026 22:01
Chỉ sững sờ một chốc, Bố Xà vội vàng phân phó người mang đồ vào.
Người phụ trách giám sát việc đưa những món đồ này tới, là tâm phúc của Bố Biên, tổng quản Hoàng Kiến Sát.
Ông ta dường như cũng chỉ có tư cách thi hành mệnh lệnh, đối với nguyên do trong đó hoàn toàn không hay biết.
Bởi vì khi nhìn thấy Vân Bắc, ánh mắt ông ta vô cùng kỳ lạ, đ.á.n.h giá nàng từ trên xuống dưới mấy lần, lúc này mới khom người nói.
“Cô nương, Hùng Vương dặn dò, nếu cô nương còn cần gì, có thể nói với ta, cũng có thể nói với Vương t.ử...”
“Làm phiền rồi...” Vân Bắc cười nhạt rạng rỡ khom người hành lễ, nhưng trong lòng cũng đầy nghi hoặc.
“Hoàng tổng quản... Những thứ này... là ý của phụ thân, hay là ý của Phương gia gia?”
“Đương nhiên là của Hùng Vương... Hùng Vương còn chuẩn bị cho Nha Đầu cô nương một ít y phục lụa là, đã sai người đưa đến chỗ thợ may, đợi một lát nữa chắc sẽ có người đến đo ni may áo cho Nha Đầu cô nương...”
“Làm phiền rồi...” Vân Bắc đáp lại vô cùng hàm súc.
Không hề có chút cảm giác thụ sủng nhược kinh nào vì nhận được quà.
Nàng đúng là có kinh ngạc, nhưng không phải vì được sủng ái, mà là vì thấy quái lạ.
Hành vi của Bố Biên quá mức kỳ dị.
Tiễn Hoàng Kiến Sát đi, Bố Xà và Vân Bắc nhìn đồ đạc chất đầy phòng, đưa mắt nhìn nhau.
“Bố Xà... Ông ấy là cha đệ... Đệ hẳn phải hiểu chút ý đồ của cha mình chứ? Ông ấy... có phải thuộc loại vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo không?” Vân Bắc ánh mắt lóe lên, nghiêng đầu hỏi nhỏ.
Bố Xà nhăn nhó khuôn mặt đau khổ: “Đệ cũng muốn biết lắm... nhưng chính là đoán không ra... Theo như sự hiểu biết của đệ về ông ấy, lúc này tỷ đang ở trong đại lao mới là bình thường...”
Nhưng hiện giờ thái độ của Bố Biên thay đổi khiến người ta không thể nắm bắt, cho nên trong lòng cũng không có tự tin.
“Hay là... đệ đi hỏi cha đệ? Thăm dò khẩu phong xem sao?” Bố Xà buồn bực gãi đầu.
Lúc nãy khi chia tay, còn đang nổi trận lôi đình cơ mà, chớp mắt một cái, Vân Bắc đã trở thành khách quý rồi.
Chẳng lẽ trong cái chớp mắt này, bên phía Bố Biên đã xảy ra chuyện gì, cho nên mới khiến thái độ của ông ấy thay đổi.
“Vậy được... Đệ đi nhanh về nhanh... Ta cứ cảm thấy cha đệ như vậy, khiến người ta rợn tóc gáy...” Vân Bắc xua tay liên tục.
Ở một nơi xa lạ thế này, tốt nhất là biết người biết ta.
Huống hồ, bọn họ vừa nãy còn ở trong mối quan hệ căng thẳng sống mái với nhau.
Bố Xà vâng dạ một tiếng, dặn dò hạ nhân bên cạnh giúp Vân Bắc dọn dẹp một căn phòng, bản thân thì vội vã đi tìm Bố Biên hỏi cho rõ ràng.
Hạ nhân hầu hạ bên cạnh Bố Xà được chia làm hai loại.
Một loại là huyết mạch của tộc Bất Chiết Thần Hùng, một phần khác chính là Nhân tộc giống như Vân Bắc.
Với thân phận Nhân tộc như Vân Bắc mà được tôn làm khách quý, đây vẫn là người đầu tiên.
Đừng nói là nô lệ Nhân tộc hầu hạ cảm thấy khó tin, ngay cả những tỳ nữ Bất Chiết Thần Hùng kia cũng cảm thấy trong lòng không thoải mái.
Đối với Bất Chiết Thần Hùng mà nói, trong xương tủy bọn họ có sự phân biệt tôn ti cao thấp, cho nên khi đối mặt với Vân Bắc, bọn họ không đặc biệt tôn trọng, càng không nói đến nhiệt tình.
Lúc dọn dẹp căn phòng, làm ra những tiếng động "loảng xoảng" vang lên liên tục.
Vân Bắc cũng không bận tâm, dù sao nàng ở đây cũng chỉ là tạm trú, không phải chỗ ở lâu dài, đồ đạc ở đây có hỏng hay không, chẳng liên quan gì đến nàng.
Ngược lại, những nô lệ Nhân tộc kia, bình sinh lần đầu tiên nhìn thấy đồng tộc của mình làm chủ, cao cao tại thượng, từng người không khỏi nịnh nọt xán lại gần Vân Bắc, muốn kiếm chút lợi lộc.
Đang dọn dẹp, một giọng nói mang đậm vẻ châm chọc đột ngột lọt vào tai.
“Dô... Nha Đầu muội muội đây là muốn ở một mình sao?”
