Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 163: Uống Nhầm Thuốc Thì Phải Làm Sao? (5)
Cập nhật lúc: 22/03/2026 14:07
Vân Bắc mang một biểu cảm nhỏ nhắn dở khóc dở cười, vô cùng bi thương nhìn Vân Nam.
“Sau khi tỷ tỷ uống xong, liền không ổn rồi... Gia gia, người phải nghĩ cách cứu tỷ tỷ a...”
“Cửu tiểu thư, vậy cô có biết, đây là t.h.u.ố.c gì không?” Tàng Đồng biết rõ còn cố hỏi giả hồ đồ: “Tên ăn mày đó có nói có t.h.u.ố.c giải gì không?”
“Tàng quản gia, ông hồ đồ rồi sao?!” Vân Bắc khổ sở chu cái miệng nhỏ lên: “Đây là chuẩn bị để độc chuột, đào đâu ra t.h.u.ố.c giải? Chẳng lẽ sau khi độc gục chuột xong, còn phải đút t.h.u.ố.c giải cho chúng, cứu sống lại hay sao?”
Những lời này của Vân Bắc, thiên y vô phùng, chặn họng khiến Tàng Đồng trong nháy mắt cạn lời.
Đúng vậy a, t.h.u.ố.c diệt chuột nhà ai, cũng không thể lúc nào cũng cân nhắc đến việc phải chuẩn bị sẵn t.h.u.ố.c giải.
“Nhưng t.h.u.ố.c giải không có, gia gia cũng có thể cứu được mà...” Vân Bắc ngồi xổm xuống bên cạnh Vân Lôi, vô cùng mong đợi nói: “Gia gia, người không phải có rất nhiều đan d.ư.ợ.c sao? Trong đó nhất định là có rất nhiều loại giải độc...”
Vân Lôi thầm nghĩ cái hủ độc này trên thiên hạ ai có thể giải được?!
Nhưng Vân Bắc mong đợi như vậy, ông cũng chỉ có thể giả hồ đồ mà nhận lời.
Cúi người xuống, ông bế Vân Nam lên.
“Bắc Bắc, cháu đừng vội, gia gia sẽ nghĩ cách cứu nó trở lại... Tàng Đồng, đi lấy bã t.h.u.ố.c...”
Tàng Đồng vội vàng nhận lời, phi thân chạy đi.
Khóe môi Vân Bắc nhếch lên một nụ cười nhạt, đắc ý vỗ tay đứng dậy.
“A Đầu, bã t.h.u.ố.c đó đâu?”
“Tiểu thư, theo như phân phó của người, bã t.h.u.ố.c đó đã để lại ở đó rồi...”
Cô bé hồ nghi nhìn bóng lưng Vân Lôi một cái, lại nhìn sự tính toán kỹ lưỡng của Vân Bắc, có chút không hiểu nói.
“Tiểu thư, đã hạ độc cho cô ta, tại sao còn phải để cô ta có cơ hội giải độc?”
“Ai nói có thể giải độc?” Vân Bắc không cho là đúng cười cười: “Nếu là độc có thể giải, ta còn tốn công tốn sức hạ độc làm gì?”
“Độc đó không thể giải?” A Đầu càng thêm kinh ngạc: “Tiểu thư, đó là độc gì? Người lấy độc ở đâu ra?”
Cô bé chợt nhìn về phía Mạnh Bà, bà ấy không hề có những câu hỏi như cô bé, hiển nhiên đối với toàn bộ sự việc đều biết rõ mười mươi.
“Mạnh Bà... có phải bà cũng biết tiểu thư đang hát vở kịch gì không? Có phải chỉ có tôi là không biết?”
“Nếu em biết được tiền nhân hậu quả, diễn ra còn có thể chân thật như vậy sao?” Mạnh Bà không cho là đúng khoác vai A Đầu, mỉm cười đi ra ngoài.
“Tại sao tôi biết rồi thì không thể diễn chân thật?” A Đầu không phục hất tay Mạnh Bà ra: “Các người nói cho tôi biết, bảo tôi đem t.h.u.ố.c đó đi sắc, hơn nữa còn phải cố ý để Dương ma ma cảm thấy t.h.u.ố.c này không bình thường, tôi đều làm theo rồi a... Hơn nữa Dương ma ma đó cũng c.ắ.n câu rồi, bà ta không phải còn trộm rất nhiều bã t.h.u.ố.c qua đó sao?”
“Haha...” Mạnh Bà bị sự nghiêm túc của cô bé chọc cười: “A Đầu, không phải chúng ta không nói cho em... Có một số chuyện ấy mà, càng ít người biết càng tốt, dù sao người đông miệng tạp...”
“Tiểu thư chính là thiên vị, có lời gì cũng nói với bà...” A Đầu khó chịu nhìn Vân Bắc một cái, chu mỏ quay đầu không nhìn nàng.
“A Đầu, bí mật mà nhiều người biết rồi, thì không còn là bí mật nữa... Không phải ta có lời giấu em, mà là bí mật này số người biết không thể quá nhiều!” Vân Bắc u nhiên mỉm cười, xoay người đi ra ngoài cửa.
“Tiểu thư, vậy người có thể nói cho tôi biết, t.h.u.ố.c này là lấy ở đâu ra không? Đều có những hiệu quả gì a?” A Đầu không cam tâm đuổi theo Vân Bắc.
Vân Bắc cười ha hả đầy ẩn ý, ánh mắt nhẹ như mây gió quét qua một góc bên cạnh.
“Thuốc là do sư phụ ta cho...”
