Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 288: Hoa Tươi Non Vs Bãi Phân Bò Già
Cập nhật lúc: 23/03/2026 08:03
“Nếu đã không tìm được ta, vậy canh thiếp và hôn ước này là sao?” Vân Bắc phiền muộn đến mức muốn đập đầu vào tường: “Đã hơn mười năm rồi, ngươi cũng đã cưới nhiều vợ như vậy, không tìm được ta thì thôi đi, cớ gì bây giờ lại cứ phải lôi kéo ta vào?”
“Không phải ta lôi kéo ngươi, là Vân Đại trưởng lão tìm thấy ta!” Dạ Tu La đột nhiên cười một cách tà mị: “Ông ấy vô tình gặp ta trên phố, nên đã mời ta thực hiện hôn ước… Còn chuyện sau đó, nàng cũng biết rồi… Chúng ta sợ nàng không đồng ý, nên đã dùng một kế lấy giả làm thật…”
Đôi mắt đen của Vân Bắc hơi nheo lại, liếc nhìn qua với vẻ không vui.
“Sao? Nghe ý của ngươi… có vẻ rất không hài lòng với hôn ước của chúng ta à?!”
Người phụ nữ này đúng là một sinh vật kỳ lạ.
Món đồ cô không thích, tự mình vứt đi thì không thấy tiếc, nhưng nếu bị món đồ đó bỏ rơi, thì trong lòng lại không vui.
Cô không thích Dạ Tu La, không muốn gả, đó là một chuyện.
Nhưng người đàn ông này không muốn cưới cô, lại là một chuyện khác!
Đây là vấn đề thể diện.
Nhìn bộ dạng của tên yêu nghiệt này, dường như cưới cô, hắn còn cảm thấy oan ức lắm hay sao?!
Vân Bắc cô cũng không phải là không gả đi được, bây giờ cũng coi như là hoa tươi cắm bãi phân bò, cô còn chưa thấy oan ức gì, mà hắn lại không vui.
C.h.ế.t tiệt, đóa hoa tươi như cô đây còn là nụ hoa chưa nở, còn bãi phân bò kia lại là một bãi phân bò già đã cắm mười hai đóa hoa rồi.
Hoa tươi non bị bãi phân bò già chê bai, là cái lẽ gì?!
Vẻ tức giận trong mắt Vân Bắc khiến Dạ Tu La vội vàng nghiêm mặt giơ tay thể hiện lòng trung thành.
“Không có, sao ta lại không vui với hôn ước của chúng ta được chứ? Nếu không vui, lúc đầu ta đã không đồng ý cưới nàng, phải biết hai chúng ta… Thôi, đó là chuyện cũ, chúng ta chỉ nói chuyện trước mắt thôi!”
Hắn rõ ràng đang cố ý né tránh điều gì đó, nhưng chuyện trước mắt đã khiến tâm tư Vân Bắc không yên, nên cũng không có lòng dạ nào truy hỏi ý nghĩa đằng sau câu nói đó của hắn.
“Trước mắt? Trước mắt cái gì?”
“Bắc Bắc, nàng đừng nói là nàng không thấy nhé… Vì nàng, ta đã gỡ bỏ chiếc mặt nạ đeo nhiều năm, chỉ để danh chính ngôn thuận trở thành người đàn ông đứng sau lưng nàng, cho nàng một chỗ dựa… Người của Thiên Nhãn nhất tộc các nàng, đa số đều đã từng giao thiệp với người ở kinh đô, chuyện của ta, sớm muộn gì họ cũng sẽ biết…”
Thở dài một hơi, đáy mắt Dạ Tu La trở nên nặng nề hơn nhiều.
“Nói cách khác, chuyện ta là một vương gia ngốc, sớm muộn gì cũng sẽ bị vạch trần… Nàng nên hiểu, trên đời không có bức tường nào không lọt gió, bí mật mà ai cũng biết thì sẽ không còn là bí mật nữa, người đông miệng tạp… Chuyện của Dạ Tu La ta, sẽ có một ngày bị lộ tẩy…”
Dạ Tu La than thở một hồi, vẻ mặt của Vân Bắc lập tức còn ai oán hơn cả hắn.
“Dạ Tu La, vậy… ngươi vì ta chẳng phải đã hy sinh rất lớn sao?”
“Đúng vậy… Nhưng vì nàng, hy sinh lớn đến đâu ta cũng cam lòng…”
“Thật sao?”
“Đương nhiên…”
“Vậy ta muốn ngươi hưu mười hai người vợ của ngươi, chỉ sủng ái một mình ta thì sao?”
“…”
Vẻ mặt của Dạ Tu La lập tức cứng đờ, lúc này mới nhận ra sự ai oán nhỏ của Vân Bắc có chút khó lường, ẩn chứa ý đồ khác.
“Sao? Rất khó xử à?!” Ánh mắt Vân Bắc đột nhiên trở nên sắc bén, trong giọng nói mang theo ý ghen tuông rõ rệt.
“Không phải rất khó xử…”
“Vậy là được rồi…”
“Mà là đặc biệt đặc biệt… khó xử…”
“…”
“…”
Hai người lập tức nhìn nhau không nói nên lời, cho đến khi khóe môi Vân Bắc nhếch lên một nụ cười.
“Dạ Tu La…”
