Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 295: Lực Phản Phệ
Cập nhật lúc: 23/03/2026 08:04
Đang kéo thì giọng nói lo lắng của Nha Đầu đột nhiên vang vào tai.
“Tiểu thư, người không sao chứ? Người mở cửa ra đi…”
Vân Bắc về phủ từ lúc trời sẩm tối, không nói một lời đã chui vào phòng, đến nay đã gần nửa canh giờ, bên trong không có một tiếng động nào, sao nha hoàn có thể không sốt ruột cho được?!
Đang định phá cửa xông vào thì Mạnh Bà với vẻ mặt thất thần từ hành lang xa xa rẽ vào.
“Mạnh Bà?!”
Nha hoàn bất giác sững sờ, lúc này mới nhớ ra Mạnh Bà đi thăm con trai, nên vẻ mặt mới rã rời vô lực như vậy.
Nghe thấy tiếng gọi khẽ của Nha Đầu, Mạnh Bà cuối cùng cũng từ từ ngẩng đầu, trong khoảnh khắc, mọi cảm xúc trong đáy mắt đều được che giấu.
“Nha Đầu? Ngươi đứng ở cửa làm gì? Tiểu thư đâu?”
“Tiểu thư ở bên trong, không biết đang làm gì nữa. Đại phu nhân cho người đến truyền lời, nói là mời người dùng bữa tối, đã gõ cửa nửa ngày rồi mà không thấy người mở cửa, ngay cả một tiếng trả lời cũng không có… Sắp làm ta lo c.h.ế.t rồi…”
“Không trả lời?!” Mạnh Bà trong lòng kinh hãi: “Không trả lời sao ngươi không đạp cửa?”
Dứt lời, Mạnh Bà phi một cước định đạp cửa.
Nha Đầu còn chưa kịp ngăn lại, cửa phòng đã “két” một tiếng mở ra.
“Bốp!”
Vân Bắc không chút phòng bị, bị một cước đạp mạnh vào n.g.ự.c.
Một luồng sức mạnh vô hình từ đan điền của Vân Bắc bùng phát ra, đột nhiên ngưng tụ ở l.ồ.ng n.g.ự.c, ầm ầm phản kích vào lòng bàn chân Mạnh Bà.
“Ầm…”
Mạnh Bà bị một lực mạnh hất văng ra, cả người lảo đảo ngã xuống đất một cách t.h.ả.m hại, “phụt” một tiếng, phun ra một ngụm m.á.u.
“A…”
Nha Đầu sững sờ đứng đó như gặp ma, chớp mắt hồi lâu, ngay cả ý định đến đỡ Mạnh Bà cũng không có.
Mắt nàng đâu có mù, rõ ràng thấy Mạnh Bà đạp cửa, kết quả lại âm kém dương sai rơi trúng người Vân Bắc.
Theo lý mà nói, Vân Bắc mới phải là người ngã xuống đất hộc m.á.u, nhưng sao bây giờ lại biến thành Mạnh Bà ngã sõng soài không dậy nổi?!
Vân Bắc cũng vô cùng kinh ngạc đứng đó, cú đá của Mạnh Bà tuy bất ngờ, nhưng điều khiến cô kinh ngạc hơn chính là luồng sức mạnh bật lại trên người Mạnh Bà.
Luồng sức mạnh đó căn bản không phải xuất phát từ trên người cô, cho nên hoàn toàn không thể khống chế, chỉ có thể trơ mắt nhìn Mạnh Bà bị thương.
Mạnh Bà gắng gượng đứng dậy, dùng tay lau vết m.á.u nơi khóe miệng.
“Tiểu thư, người sao rồi? Ta có làm người bị thương không?”
Cú đá đó của bà, vốn dĩ là để đạp cửa, cho nên lực đạo cơ bản dùng không lớn.
Thế nhưng lực đạo bật lại trên người bà lại khiến l.ồ.ng n.g.ự.c bà tắc nghẽn, khó mà kìm nén được phun ra một ngụm m.á.u tươi.
“Ta không sao!”
Vân Bắc lúc này mới hoàn toàn bừng tỉnh, vội vàng tiến lên đỡ bà dậy.
“Bà sao rồi? Có sao không?!”
“Ta cũng không sao…”
Nha Đầu lúc này mới như bừng tỉnh, vội vàng tiến lên đỡ lấy Mạnh Bà.
“Mạnh Bà, bà đã hộc m.á.u rồi mà còn nói không sao…”
“Ta thật sự không sao!” Mạnh Bà đẩy hai người ra, đè nén cơn tức n.g.ự.c, gượng cười: “Chỉ là vì nhất thời không để ý, nên không vận công chống cự, mới bị tiểu thư hất văng ra thôi…”
Nha Đầu đột nhiên quay sang nhìn Vân Bắc, khẽ nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
“Tiểu thư, vừa rồi ta không thấy người vận công chống đỡ… Người làm sao để chống địch vậy? Còn làm Mạnh Bà bị thương đến hộc m.á.u?!”
“Ta…” Vân Bắc nhất thời nghẹn lời.
Nói thật, chính cô cũng không biết rốt cuộc đây là chuyện gì.
Thấy Vân Bắc khó xử, Mạnh Bà lập tức hiểu ra, trừng mắt nhìn Nha Đầu một cách trách móc.
“Tu vi võ học của tiểu thư, há là một kẻ mới nhập môn võ học như ngươi có thể hiểu được? Nói ngươi cũng không hiểu, hỏi cũng bằng thừa…”
