Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 45: Nàng Biết Chúng Ta Không Thể Động Đến Nàng
Cập nhật lúc: 22/03/2026 12:02
“Gia chủ, ngài nói xem… sẽ là tình huống như thế nào, mới có thể khiến Bắc tiểu thư thay đổi lớn đến vậy?”
“Không biết… Trừ phi gặp được thần tiên, ban cho nó sức mạnh trời sinh, nếu không thì không thể có thủ đoạn như vậy, có thể một chiêu g.i.ế.c địch.” Vân Lôi hiện tại nghi hoặc trùng trùng, không có chút manh mối nào.
Tạng Đồng thầm nghĩ ngài nói câu này cũng bằng thừa, ông ta đương nhiên cũng biết trừ phi có thần tiên tương trợ, nhưng sự thay đổi hiện tại của Vân Bắc, lại là điều ai cũng thấy rõ, đâu phải chỉ có một mình ông ta đối mặt.
“Gia chủ… vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Cho dù Bắc tiểu thư đã g.i.ế.c Xảo Vân, chúng ta vẫn không thể động đến nàng…”
“Ta tự nhiên biết không thể động đến nó, e rằng nó cũng biết chúng ta không thể động đến nó, cho nên mới dám kiêu ngạo như vậy…” Trong lời nói của Vân Lôi, có thêm vài phần thâm ý.
“Vậy bên phía Bát tiểu thư… thuộc hạ e rằng nàng sẽ không chịu để yên…” Lời nói của Tạng Đồng ngừng lại, đột nhiên vô cùng khó xử nói: “Gia chủ… hơn nữa thuộc hạ còn nghe nói về chuyện của nàng và Tứ tiểu thư, hai người dạo này hễ cứ gặp mặt, là y như rằng đ.á.n.h nhau…”
“Hai đứa này, không thể có đứa nào khiến người ta bớt lo được sao? Trước mắt kỳ kiểm tra thiên phú sắp đến, chúng ta còn phải bận rộn chuyện Hắc Sâm Lâm… Nếu hai đứa nó còn gây thêm rắc rối vào lúc này, thì bắt lại cho ta, cứ nhốt lại trước đã rồi tính…”
Tạng Đồng thấp giọng đáp vâng, trong lòng không khỏi thầm thở dài.
Vân Lôi bị quấy rầy đến mức can hỏa vượng thịnh, trong lòng đang rất nôn nóng, bọn họ lại khiêu khích giới hạn kiên nhẫn của ông vào lúc này, kết cục có thể tưởng tượng được.
“Về phía Bắc tiểu thư, thuộc hạ vẫn luôn phái người theo dõi, nhưng không phát hiện nàng có qua lại gì với người khác… Gia chủ, chuyện Huyết Đằng nhà ta bị mất cắp… có cần mời bằng hữu trên giang hồ đến giúp điều tra một chút không?”
“Không tra!” Vân Lôi đột ngột một mực từ chối: “Mất Huyết Đằng là chuyện nhỏ, nếu để lộ những bí mật khác của Vân gia ta ra ngoài, thì mới là chuyện lớn…”
“Vâng…”
Suy nghĩ hồi lâu, Vân Lôi cuối cùng vẫn bảo Tạng Đồng sắp xếp cho Vân Bắc vài nha đầu hầu hạ, đồng thời sai người dọn dẹp một viện lạc sạch sẽ, để nàng chuyển qua đó.
Hành động này của Vân Lôi, khiến người của Vân Gia Bảo không còn ai dám coi thường Vân Bắc nữa.
Nàng đã làm loạn đến mức này rồi, không những không bị trừng phạt, ngược lại còn được nâng cao đãi ngộ. Mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng hiện tại ai nấy đều hiểu ra một đạo lý.
Vân Bắc, đã không còn như xưa nữa, cho nên đối xử với nàng, tất cả đều tự giác mang theo thái độ cung kính.
Nhưng người thay đổi là hạ nhân của Vân Gia Bảo, còn Vân Bắc chỉ cảm thấy đổi được một môi trường thoải mái hơn, những thứ khác hoàn toàn không cảm thấy có gì thay đổi.
Mỗi ngày nàng đều nhốt mình trong phòng, không cho phép bất cứ ai quấy rầy, ngay cả ba bữa cơm một ngày, chỉ cần nàng không yêu cầu, thì không được phép mang cơm đến cho nàng.
Vân Bắc biết muốn nâng cao khả năng sinh tồn của mình, thì chỉ có con đường tu luyện này, dù sao nàng cũng tâm vô tạp niệm, nên không có việc gì thì chớp mắt vào Thiên Nhãn, tĩnh tâm tu luyện.
Vân Kinh Phong sau khi được thả ra, đã đích thân đưa đến cho nàng hai người để hầu hạ, một tiểu cô nương tên là Nha Đầu, trạc tuổi nàng, và một bà t.ử khoảng năm mươi tuổi, Mạnh Bà.
Nha Đầu rất lanh lợi, miệng lưỡi rất ngọt, chưa đầy ba ngày, đã làm quen với tất cả già trẻ lớn bé trong viện. Sau đó nhân lúc Vân Bắc ra khỏi Thiên Nhãn ăn cơm, liền đưa cho nàng một danh sách.
“Đây là cái gì?” Vân Bắc khó hiểu nhìn những cái tên trên tờ giấy.
Trên đó chia làm ba đoạn, viết tên của không ít người.
“Đây là hạ nhân trong viện chúng ta… tên của bọn họ.”
