Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 464: Đông Người Đánh Nhau Mới Náo Nhiệt
Cập nhật lúc: 23/03/2026 21:06
Nếu Biên Dịch Ninh có ý muốn bọn họ giải cứu, thì lúc bọn họ xông vào, đã sớm lớn tiếng kêu cứu rồi. Nhưng hiện tại hắn vẫn im hơi lặng tiếng dây dưa cùng Mạnh Bà, chứng tỏ hắn căn bản không cần người khác giúp đỡ.
“Ngươi mới điên rồi!” Hạ Tháp lại một lần nữa đẩy quản gia ra, “Vương gia đều bị người ta ức h.i.ế.p thành thế này rồi, ngươi vậy mà còn không muốn cứu… Ngươi cứ đợi Vương gia trở về trực tiếp đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi đi…”
Hắn vung tay lên, gọi các huynh đệ phía sau động thủ.
“Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau cứu Vương gia về?”
Trường kiếm của Nha Đầu nháy mắt ra khỏi vỏ, mắt hạnh trợn tròn, tư thế oai hùng hiên ngang đứng thẳng.
“Ta xem ai dám làm bừa?”
“…”
Trong lúc nhất thời, hai bên giương cung bạt kiếm, mắt thấy sắp xảy ra một trận huyết chiến.
“Ây da… Náo nhiệt quá nha… Tốt quá tốt quá, có người đ.á.n.h nhau a…” Giọng nói ồn ào mang theo sự hả hê của Dạ Tu La nháy mắt truyền đến.
Hắn giống như bị tiêm m.á.u gà, vừa vỗ tay, vừa nhảy nhót chạy tới.
“Mau đ.á.n.h đi, mau đ.á.n.h đi… Đông người đ.á.n.h nhau mới náo nhiệt chứ… Mau động thủ đi a…”
Bầu không khí giương cung bạt kiếm sau khi hắn xuất hiện, nháy mắt trở nên có chút quỷ dị.
Lúc Dạ Tu La chưa xuất hiện, Hạ Tháp còn dám ngông cuồng kiêu ngạo một phen, suy cho cùng trong mắt hắn, vị Thập Tam phu nhân Vân Bắc này căn bản không đáng để vào mắt. Nhưng nay hắn thình lình xuất hiện, khiến trong lòng Hạ Tháp mạc danh có chút chột dạ.
Dạ Tu La nói thế nào đi nữa, cũng là Vương gia danh chính ngôn thuận. Hắn với thân phận là một nô tài, trong tình huống chưa nhận được mệnh lệnh, cũng không dám làm càn ở Vương phủ của người ta.
“Đánh a?! Sao các ngươi không đ.á.n.h nữa?” Dạ Tu La mang vẻ mặt chỉ sợ thiên hạ không loạn, liên tục xua tay chào hỏi đám người Hạ Tháp.
Vân Bắc khẽ nhíu mày ngài, ánh mắt đầy thâm ý nhìn hắn.
Tên này xuất hiện có chút không đúng lúc. Bởi vì tình huống trước mắt, vẫn nằm trong tầm kiểm soát của nàng, với tính cách của Dạ Tu La, tuyệt đối sẽ không hiện thân trong hoàn cảnh như thế này. Nay hắn đột nhiên xuất hiện, chỉ sợ là có chuyện khác.
Ngay lúc trong lòng nàng đang thầm oán, chợt nghe thấy một trận tiếng bước chân hỗn loạn từ bốn phương tám hướng lao tới.
Gần như chỉ trong vài nhịp thở, một đám người đã bao vây c.h.ặ.t chẽ khu nhà. Những người này chia thành từng tốp ba tốp năm đứng thành đội, nhìn nhau chằm chằm như hổ rình mồi, nhưng ở một mức độ nhất định, lại đang đề phòng Vân Bắc và Dạ Tu La.
Biên Dịch Ninh và Mạnh Bà cực kỳ ăn ý thu chiêu đứng lại, ánh mắt cảnh giác nhìn những kẻ đột ngột xuất hiện này. Khi có ngoại địch xâm nhập, chút ân oán giữa bọn họ đã không còn là gì nữa.
Hai bên không ai lên tiếng, tất cả đều kiêng kị cảnh giác nhìn đối phương, không ai có ý định phá vỡ sự tĩnh lặng.
Đột nhiên...
“Tốt quá tốt quá, lại tới thêm nhiều người như vậy, thế này thì càng náo nhiệt rồi…” Tiếng cười ngốc nghếch ha hả của Dạ Tu La, nháy mắt phá vỡ sự tĩnh lặng.
Hắn dường như không biết sống c.h.ế.t vểnh ngón tay lên, đếm từng người một.
“Một, hai, ba… mười, mười một, mười hai… Tốt quá tốt quá, tổng cộng có mười hai đội người a… Đông người chơi mới thú vị chứ…”
Hắn vừa hô lên như vậy, Vân Bắc nháy mắt hiểu được ám thị của hắn. Những người này, hẳn là hậu đài nhà mẹ đẻ của mười hai vị phu nhân kia.
Chỉ là hiện tại chuyện Ma Đan về cơ bản đã coi như trần ai lạc định (ngã ngũ) rồi, tại sao bọn họ vẫn còn tề tựu ở đây?!
Trong lòng đang kinh nghi, một đội nhân mã bên cạnh nàng chậm rãi tách ra một con đường, nhường chỗ cho một người.
“Bắc Bắc…”
