Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 686: Thời Cơ Tốt Để Đục Nước Béo Cò
Cập nhật lúc: 25/03/2026 18:16
“Ta không nói bậy...” Vân Bắc tỏ ra rất tủi thân: “Ta...”
“Đừng nói nữa...”
Một nữ t.ử bên cạnh nàng mạnh mẽ kéo vạt áo nàng từ phía sau.
“Ngươi chân ướt chân ráo mới đến, biết cái gì? Đừng nói bậy bạ...”
“Ta thật sự không nói bậy...” Dáng vẻ Vân Bắc càng thêm tủi thân: “Ta không có ý gì khác...”
Nàng dường như muốn giải thích một chút rằng mình không hề có ác ý, nhưng lại gấp gáp đến mức gãi tai vò má, không biết phải giải thích thế nào mới đúng.
“Ta chỉ là tựu sự luận sự, nói ra suy nghĩ trong lòng mình mà thôi...”
“Được rồi, đều bớt tranh cãi đi...”
Mai Nương đột nhiên trầm giọng quát một tiếng, khiến mọi người giật mình lập tức im bặt, không ai dám lên tiếng nữa.
Ánh mắt Vân Bắc liếc nhìn mọi người, nước mắt lưng tròng, mắt thấy sắp không kìm được nước mắt.
Mai Nương thu hồi ánh mắt từ trên người nàng, quay sang nhìn mọi người.
“Bỏ đi, Tiểu Ngũ mới đến, tuổi lại nhỏ, không hiểu chuyện không biết ăn nói cũng là lẽ thường tình... Ta sẽ không để trong lòng đâu...”
“Ta có nói gì đâu...” Vân Bắc vẫn không phục lẩm bẩm.
Một câu chưa nói xong, ánh mắt mọi người lập tức như d.a.o sắc phóng tới, nhìn đến mức nàng không khỏi im bặt, ngượng ngùng lùi lại một bước.
“Cái đó... ta vẫn nên tránh đi thì hơn... Các người tiếp tục... tiếp tục đi...”
Nàng cười gượng lùi về sau, vẫy tay ra hiệu cho họ tiếp tục. Có lẽ vì căng thẳng, lúc lùi lại, chân nàng bị thứ gì đó vấp phải, suýt chút nữa thì ngã nhào.
“Phụt!”
Có người không nhịn được bật cười khẽ, lập tức phá vỡ bầu không khí nghiêm túc xung quanh.
“Cười cái gì?” Mai Nương vốn đã bực mình, nay bị cười, càng thêm nổi trận lôi đình.
Lời này vừa thốt ra, lập tức chấn nhiếp mọi người.
“Có gì đáng cười? Một đứa trẻ chưa trải sự đời, đáng để các người cười như vậy sao? Lúc các người mới đến đây, chẳng lẽ còn giỏi hơn nó bao nhiêu? Ít nhất nó không giống như các người, vừa khóc vừa nháo đòi về nhà... Nếu không phải ta tốn bao nhiêu tâm huyết, huấn luyện các người thành ra thế này, các người có được sự vẻ vang như hiện tại sao?”
Một tràng quở trách của Mai Nương, mắng đến mức mọi người tự giác cúi đầu. Những lời này bề ngoài nghe như đang trách mắng họ, nhưng hàm ý bên trong lại đang nói về Phi Hồng.
Phi Hồng là một trong những cây rụng tiền đắc ý do một tay bà ta bồi dưỡng ra, nếu Phi Hồng thực sự mượn cơ hội bỏ trốn, thì đối với bà ta mà nói, đó là một tổn thất tuyệt đối. Nay mượn chuyện của Phi Hồng, tiện tay cảnh cáo luôn bọn họ mà thôi.
Vân Bắc cười gượng lùi vào trong, sau khi xoay người, ý cười trên mặt lập tức biến mất.
Bên ngoài, những lời của Mai Nương vẫn như s.ú.n.g liên thanh dội tới.
“Các người nói xem, ta đối xử với các người chẳng lẽ còn chưa đủ tốt sao? Nếu đổi lại là nhà khác, các người đừng nói là không có cơ hội xuống thuyền, cho dù có cơ hội xuống thuyền, cũng có người chuyên môn theo dõi, có ai lại giống như ta, hoàn toàn để các người tự do, không quản không hỏi... Mai Nương ta tự nhận ép buộc thì không có hạnh phúc, cho nên chưa bao giờ ép buộc các người làm bất cứ chuyện gì các người không muốn, nhưng ta làm vậy, không phải vì ta sợ các người...”
Mai Nương vẫn tiếp tục lải nhải, còn Vân Bắc thì đã lặng lẽ không một tiếng động lẻn về phía phòng ngủ của Mai Nương.
Vừa rồi mượn cơ hội đi dạo tham quan, nàng đã xác định được vị trí phòng ngủ của Mai Nương. Hiện tại Mai Nương đang ở bên ngoài lo lắng chuyện của Phi Hồng, chính là thời cơ tốt để nàng đục nước béo cò.
Chân vừa động, nàng đã nhận ra khí tức xa lạ truyền đến từ phía sau, trong lòng rùng mình, bước chân không dừng lại tiếp tục bước đi, đi ngang qua cửa phòng ngủ của Mai Nương.
