Phi Phú Tức Quý, Gả Lầm Thành Duyên - Phần 2 (stt2) - Chương 2:chương 2 Tàn Nhẫn Với Người Khác, Với Chính Mình Cũng Tàn Nhẫn
Cập nhật lúc: 29/06/2026 03:00
Nửa chén trà sau, Tống Doãn Chấp bước ra, vén rèm nói với đại phu bên ngoài:
“Xong rồi.”
Đại phu vào trong, Tống Doãn Chấp không vào nữa, đứng ngoài chờ.
Chưởng quầy cũng đứng đợi bên ngoài. Vừa rồi ông đã cho người báo tin về Tiền gia, trong lòng sốt ruột đi qua đi lại. Đi tới đi lui đến hoa cả mắt, bỗng nghe một câu:
“Ai đ.á.n.h?”
Chưởng quầy sững người, cuối cùng dừng bước, vội khuyên:
“Thất cô gia, thù này không thể báo đâu.”
Tống Doãn Chấp thấy ông nghĩ nhiều, hắn chỉ thuận miệng hỏi.
“Đây là gia pháp.” Trong phòng không có người ngoài, đều là người nhà, chưởng quầy không cần giấu, hạ giọng nói:
“Từ nhỏ đến lớn, chẳng ít lần chịu đòn. Lần này e là lại phạm chuyện lớn…”
Tin đại nương t.ử qua đời còn chưa truyền về, chưởng quầy chưa hay biết.
Ánh mắt Tống Doãn Chấp khẽ động.
Nhớ lại khi nãy, dưới những vết thương m.á.u thịt mơ hồ kia, hắn đã thấy thấp thoáng những vết sẹo cũ—liền hiểu ra từ đâu mà có.
Nàng chẳng phải rất bản lĩnh sao? Vậy mà cũng không tránh khỏi gia pháp.
Nửa canh giờ sau, Phù Nhân mặc đồ tang vội vã xông vào y quán, lúc này mọi người mới biết—đại nương t.ử của Tiền gia đã không còn nữa.
Câu chuyện ấy hoàn toàn trùng khớp với lời người hầu A Châu của Tiền gia đã thuật lại với Vương Triệu trên quan thuyền: đại nương t.ử bị đại công t.ử họ Thôi cưỡng ép đưa đi, thà c.h.ế.t chứ không chịu khuất phục, uống độc tự vẫn; đại công t.ử họ Thôi tuyệt vọng, trên biển lấy toàn bộ Thôi gia làm vật tuẫn tình cho nàng.
“Tên họ Thôi đúng là không phải thứ gì, c.h.ế.t rồi còn kéo theo họa cho người khác…”
Tống Doãn Chấp chỉ tin một nửa. Đại nương t.ử của Tiền gia quả thật đã c.h.ế.t, nhưng việc đại công t.ử họ Thôi có tuẫn tình hay không thì vẫn còn phải điều tra.
Nàng bị đ.á.n.h, là vì cái c.h.ế.t của đại nương t.ử ư?
Tống Doãn Chấp có thể khẳng định, đêm qua nàng nhất định ở trên con thuyền đó. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì—Thôi gia không còn người sống, người c.h.ế.t thì không thể nói, tất cả chỉ còn dựa vào cách Tiền gia sắp đặt câu chuyện.
Mưa ngoài trời vẫn không dứt, trong tầm mắt đâu đâu cũng là màn mưa mờ mịt, thời tiết xấu. Đại phu ra ngoài liền nói:
“Lão phu đã bôi t.h.u.ố.c rồi, tốt nhất đừng di chuyển, nghỉ lại đây một đêm, qua được đêm nay rồi hãy về…”
Phù Nhân gật đầu:
“Vâng, làm phiền đại phu. Tiểu thư thế nào rồi ạ?”
“Ta kê t.h.u.ố.c, ngươi mang đi sắc.”
Tiền gia còn có tang sự phải lo, người đến chỉ có Phù Nhân. Nếu nàng ở bên giường trông nom thì cần có người đi sắc t.h.u.ố.c—thân phận hắn vì sao lại trở thành thất cô gia, nàng hiểu rất rõ.
Nàng không thể giao t.h.u.ố.c cho hắn, sợ hắn “lễ thượng vãng lai”, lén hạ độc.
Chưởng quầy làm việc cẩu thả, nàng cũng không yên tâm.
“Thất cô gia, làm phiền ngài vào trong trông tiểu thư, nô tỳ đi sắc t.h.u.ố.c.” Đây là y quán, liệu hắn cũng không dám công khai làm gì nương t.ử.
Thân phận thất cô gia còn đó một ngày, Tống Doãn Chấp liền không có cách nào từ chối.
Y phục đều do hắn cắt, vào trong trông nom người cũng chẳng có gì phải né tránh. Người trên giường vẫn chưa tỉnh, nghiêng mặt tựa trên gối bông, sắc mặt còn đỏ hơn lúc nãy.
Đặc biệt là đôi môi, đỏ tươi như chu sa.
Rõ ràng đang phát sốt.
Tống Doãn Chấp nhìn về phía vết thương của nàng—một lớp gạc trắng mỏng che kín cả lưng, bên dưới những vết roi vẫn hiện rõ, đã được đại phu làm sạch, bôi thứ t.h.u.ố.c trông như kim sang d.ư.ợ.c.
Kẻ đ.á.n.h nàng không hề nương tay, dường như quên mất nàng là một cô nương.
Vết thương như vậy, nếu là muội muội trong nhà hắn, e đã khóc ầm lên; vậy mà nàng vẫn có thể thản nhiên đi lại ngoài phố.
Đủ tàn nhẫn.
Tàn nhẫn với người khác, với chính mình cũng tàn nhẫn.
Phù Nhân rất nhanh sắc xong t.h.u.ố.c, bưng bát t.h.u.ố.c vào. Người còn trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, hai người hợp lực đỡ nàng dậy—một người kê cao đầu, một người đút t.h.u.ố.c.
Thiếu nữ trong cơn mê có ý chí sinh tồn rất mạnh, t.h.u.ố.c vừa đưa tới miệng, không cần tốn công đút, nàng tự mình nuốt ừng ực từng ngụm.
——
Chưởng quầy đêm nay cũng không về, đứng canh bên ngoài. Đêm dài đằng đẵng, rảnh rỗi thì cũng phải nói chuyện gì đó. Thấy Phù Nhân đi sắc t.h.u.ố.c, ông liền nói với Tống Doãn Chấp trong phòng về cái c.h.ế.t của đại nương t.ử:
“Thất cô gia đến muộn, không biết chuyện hôn sự năm đó. Hai đại gia tộc đã nhiều năm không thông gia, gần hai mươi năm qua chỉ có một mối, chấn động khắp Dương Châu, khiến bao người ngưỡng mộ. Nhưng kết cục thì sao? Vẫn không thoát được ác chú…”
Hai gian phòng chỉ cách nhau một tấm rèm vải.
Thiếu nữ trên giường vẫn đang hôn mê, Tống Doãn Chấp nghi hoặc hỏi:
“Ác chú gì?”
Chưởng quầy đáp:
“Người của bốn đại gia tộc, một khi thông hôn, tất chẳng có kết cục tốt.”
Trước khi tới đây, Tống Doãn Chấp tuy đã điều tra quan hệ giữa bốn đại gia tộc, nhưng không biết những bí mật bên trong, liền hỏi:
“Ngoài Tiền gia và Thôi gia, bốn nhà còn lại chưa từng thông gia sao?”
Chưởng quầy thở dài:
“Cái gọi là ác chú, vốn chỉ là lời đồn do người ngoài bịa đặt. Bốn đại thương thông hôn cũng vì lợi ích, mà lợi ích thì lúc nào cũng có thể đổi thay. Trước tiền đồ gia tộc, một cuộc hôn nhân có thể thay đổi được gì? Vài cuộc hôn nhân không như ý qua đi, dần dần người ta mới truyền ra thuyết ác chú.”
“Giờ nhìn kết cục của đại nương t.ử, nói là ác chú cũng không sai. Tiểu nhân lại vô cùng may mắn năm đó Thất nương…”
“Khục!” Một tiếng ho bỗng vang lên, ý ngắt lời rất rõ ràng. Phù Nhân bưng bát t.h.u.ố.c đi vào, liếc nhìn chưởng quầy kịp thời ngậm miệng, cười nói:
“Tần chưởng quầy nếu buồn ngủ, tìm gian phòng nào đó nghỉ tạm chốc lát chứ?”
Tần chưởng quầy biết mình lắm lời, ngượng ngùng kéo gọn tay áo, nhắm mắt lại—cũng khép luôn miệng.
Uống t.h.u.ố.c hai lần xong, nửa đêm Tiền Đồng liền đổ mồ hôi như tắm.
Cơn nóng rút đi, sắc mặt nàng lại trở nên tái nhợt. Những giọt mồ hôi bám trên trán nàng như sứ trắng dính sương sớm, trong veo lấp lánh. Tống Doãn Chấp nhìn chằm chằm vào giọt nước đang trượt xuống ấy, đến khoảnh khắc sắp chảy vào mắt nàng, hắn vẫn đưa tay ra, dùng đầu ngón tay lau đi.
Rồi giọt thứ hai.
Tống Doãn Chấp lấy khăn lụa ra.
Nhận thấy trên người mình còn dính m.á.u, sau khi lau mồ hôi cho nàng xong, hắn đứng dậy ra ngoài múc nước, cởi áo choàng ngoài, giặt sạch rồi đem hong khô bên lò than.
Phù Nhân vẫn đang sắc t.h.u.ố.c, hắn tiếp tục canh giữ, áo choàng trong tay tùy ý vắt lên lưng ghế mây.
Đã qua nửa đêm.
Không biết nhắm mắt từ lúc nào, đến khi tỉnh lại thì trời vừa hửng sáng, ngoài cửa sổ ánh lên sắc xanh xám như vỏ cua. Hắn định xem nàng còn sốt hay không, vừa quay đầu lại đã đối diện với một đôi mắt đen láy sáng ngời.
Không một tiếng động, nàng bình tĩnh nhìn hắn.
Tiền Đồng đã nhìn hắn một lúc lâu rồi, thấy hắn cuối cùng cũng mở mắt, lập tức nói:
“Ta đói quá.”
“Hôm kia có nửa ngày ta bận quá chưa kịp ăn cơm, hôm qua sáng sớm mua hai cái bánh bao nhân thịt, đang đi đường thì ăn, ngươi che ô đụng phải, bánh bao bị nước mưa làm ướt. Ta đã hai ngày chưa ăn gì rồi, ngươi đi mua hai cái bánh bao bồi thường cho ta.”
Tống Doãn Chấp nhìn nàng. Đêm qua nàng đã qua cơn nguy kịch, nhưng vết thương sau lưng nhất thời chưa thể lành. Nàng không kêu đau, chỉ lải nhải đòi ăn.
Nàng hoàn toàn có thể nói thẳng bảo hắn đi mua đồ ăn, đâu cần vòng vo.
Tống Doãn Chấp đứng dậy.
Tiền Đồng lại nói:
“Nếu được thì ta còn muốn ăn một con gà quay, vịt quay cũng được…”
Càng nói càng đói, nàng quay đầu sang hướng khác, nhịn không được nuốt nước bọt, giục hắn:
“Ta sắp c.h.ế.t đói rồi, ngươi mau đi đi.”
Thấy nàng đói đến mức bứt rứt khó chịu, hắn bỗng thấy hơi khoái chí. Bộ dạng này, ngược lại có vài phần giống muội muội trong nhà hắn.
Đói là kêu.
Hắn vén rèm đi ra ngoài, thấy chưởng quầy và Phù Nhân mỗi người gục một bên bàn, ngủ say sưa, liền không gọi dậy, tự mình ra phố mua bánh bao cho bệnh nhân, mua gà quay, mua vịt quay.
Trời còn quá sớm, t.ửu quán trà lâu đều chưa mở cửa, tìm một vòng vẫn không mua được.
----------------------------------
