Phí Sinh Hoạt 1 Xu - Chương 1
Cập nhật lúc: 04/08/2026 03:01
Mẹ tôi sợ tôi lên đại học sẽ hư hỏng, nên bắt tôi phải “chấm công” mới được nhận tiền sinh hoạt, mỗi lần báo cáo được đúng… một xu.
“Mẹ thương con gái ngoan của mẹ, nên con làm gì cũng phải nói cho mẹ biết, mẹ mới yên tâm.”
Tôi không nỡ để mẹ thất vọng, mỗi ngày đều cố nghĩ ra chuyện để báo cáo, chỉ để gom đủ tiền mua cái bánh bao rẻ nhất ở căn tin.
Ngày nào cũng đói meo, cuối cùng tôi cũng sụp đổ.
Cho đến một ngày, tôi nhận được một khoản tiền sinh hoạt… gửi từ bố – người đã mất nhiều năm trước.
1
“Nguyệt Nguyệt, hôm nay con đ.á.n.h răng xong mới báo với mẹ là con đã dậy, như vậy là con làm mẹ buồn lắm đó.”
“Mẹ phải phạt con, hôm nay chỉ cho con tiền của một lần báo cáo thôi.”
Alipay báo “Bạn nhận được 0,01 tệ”.
Tôi mím môi khó xử, sáng nay cháo loãng rẻ nhất cũng ba hào một bát, tính cả xu này thì tôi vẫn còn thiếu một xu mới mua được.
“Mẹ, tối qua con bị sốt, sáng nay mới dậy muộn.”
“Con thật sự gấp lắm, lần sau sẽ không như vậy nữa đâu.”
Tôi nhỏ giọng cầu xin.
Giọng mẹ vừa dịu dàng vừa kiên quyết: “Bé cưng, ai cũng phải chịu trách nhiệm cho lỗi của mình, sai là sai, đừng viện cớ.”
“Con vốn rất ngoan, mẹ không muốn con trở thành một đứa trẻ biết cãi lý để bao che cho lỗi của mình.”
Tôi cụp mắt xuống, tâm trạng vui mừng vì sáng nay nhanh tay nên không trễ học cũng biến mất sạch.
“Con biết rồi, mẹ. Con đi học đây.”
“Con gái ngoan, đi đi. Nhớ nghe lời thầy cô. Hôm nay học những gì, con làm gì, thể hiện ra sao thì vẫn phải báo cho mẹ như mọi ngày nhé.”
Tôi ngoan ngoãn đáp “Vâng”.
Bước vào giảng đường, tôi lại đứng ở cuối lớp như mọi khi.
Buổi sáng thường là giờ học chung, có nhiều bạn không quen nhau, có tiếng xì xào: “Ủa, sao cô kia lúc nào cũng đứng cuối lớp vậy?”
Một bạn biết chuyện cười khẩy: “Cô ấy á, là con gái cưng của mẹ. Mỗi lần thầy giảng một câu là chụp ảnh gửi cho mẹ báo cáo, điện thoại thì cũ rích, chụp còn không tắt được tiếng, ‘tách tách’ liên tục, phiền c.h.ế.t, nên thầy mới bảo cô ấy ra cuối lớp đứng cho khỏi ảnh hưởng.”
Tôi cúi gằm mặt, siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại đầy vết nứt, tránh ánh mắt của mọi người.
Trong số đó… còn có cả mấy bạn cùng phòng từng thân với tôi.
Hôm nọ, thấy mẹ gửi tiền cho tôi mỗi ngày, họ rủ tôi khao.
Nhưng tôi chẳng có tiền, đành từ chối, cả mấy lần tụ tập sau cũng vậy.
Họ cho rằng tôi keo kiệt, khó gần, rồi âm thầm xa cách.
Họ không biết, mỗi lần mẹ gửi tiền cho tôi… chỉ là 1 xu.
Tôi ngày nào cũng phải chấm công cả ngàn lần, cũng chỉ gom được vài đồng bạc.
Có lẽ vì trời quá nóng, ký túc xá lại không có điều hòa, nên chị trưởng phòng bị mọc một cái nhọt ở m.ô.n.g.
Trước khi tắt đèn, chị vừa khóc vừa gọi điện than thở với bố mẹ.
Mấy bạn cùng phòng thì người nói câu an ủi, người hỏi han.
Tôi vốn không được ai quý mến nên cũng chẳng dám lại gần.
Chỉ lặng lẽ đi ra phòng nước, rót đầy nước ấm vào bình cho chị, rồi về ngồi ở mép giường, im lặng nhìn về phía ấy.
Sáng hôm sau, bố mẹ chị đến ký túc xá, đưa chị đi bệnh viện lấy t.h.u.ố.c.
Mẹ chị rất dịu dàng, trưa đưa chị về còn mời cả phòng đi ăn.
Trên bàn ăn, chị liên tục nũng nịu với mẹ, còn mẹ chị thì cười hiền, không ngừng gắp đồ ăn chị thích, thỉnh thoảng lại dặn dò vài câu.
Tôi vừa ăn món xào mà lâu lắm rồi mới được ăn, vừa liếc sang hai người họ bằng khóe mắt.
Cảm giác như một kẻ phản diện sống trong bóng tối, đang len lén nhìn trộm hạnh phúc của người khác.
Tối về, tôi thấy bụng dưới hơi đau.
Trong lòng hơi hoảng, vội chạy vào nhà vệ sinh.
Quả nhiên là đến kỳ kinh nguyệt.
Lần này sao lại đến sớm như vậy?
Vì thiếu dinh dưỡng kéo dài, kinh nguyệt của tôi vốn không đều, mỗi lần đến kỳ đều đau đến mức không dậy nổi.
Mấy ngày ấy đối với tôi chẳng khác nào vượt qua kiếp nạn.
Chỉ một lát sau, cơn đau ở bụng dưới lan ra cả vùng dạ dày.
Tôi bước nhanh lên giường, lục dưới gối lấy t.h.u.ố.c giảm đau.
2
Hết sạch rồi.
Số t.h.u.ố.c đó là khi tôi vừa đỗ đại học, hàng xóm khuyên nên chuẩn bị một ít t.h.u.ố.c dự phòng.
Mẹ đưa tôi ra hiệu t.h.u.ố.c, qua loa bảo d.ư.ợ.c sĩ lấy vài loại, trong đó có hộp t.h.u.ố.c này.
Tôi tuyệt vọng, bỗng nhớ đến sự quan tâm của mẹ chị trưởng phòng dành cho chị lúc trưa.
Tôi nhắn cho mẹ: “Mẹ ơi, con đến kỳ rồi, bụng đau quá, t.h.u.ố.c giảm đau hết rồi, con không đủ tiền, mẹ cho con mượn ít được không?”
Trong lúc đau đớn, lòng tôi vẫn le lói chút mong chờ.
Mẹ trả lời rất nhanh: “Con gái ngoan, bụng đau lắm à? Mẹ thương con quá.”
“Chắc là vì con không nghe lời mẹ, không chịu ăn uống đàng hoàng, nên mới bị đau bụng kinh.”
Tôi không biết phản bác thế nào.
Mỗi ngày tôi chỉ có thể chấm công được nhiều nhất mười mấy đồng, còn phải trả 8 đồng tiền điện thoại hàng tháng, cộng thêm đồ dùng cần thiết.
Tiền ăn chỉ đủ uống cháo hoặc ăn bánh bao.
Mẹ gửi tin nhắn thoại, tôi mở nghe, giọng mẹ dịu dàng vang lên:
“Con gái ngoan, con không nghe lời làm mẹ rất giận.”
“Mẹ biết con đang gấp, thế này nhé, con gửi cho mẹ bản cam kết, viết 999 lần là con sẽ mãi mãi nghe lời mẹ, thì mẹ sẽ giúp.”
Tôi tuyệt vọng nhưng vẫn cố gắng gõ chữ.
Trán đã ướt đẫm mồ hôi vì đau, đầu cũng nhức, dạ dày quặn lên, nhìn màn hình điện thoại sáng loá là muốn nôn.
Trước mắt tối sầm lại từng đợt, còn mẹ vẫn ở đầu dây chờ.
100 lần.
200 lần.
…
999 lần.
Ngồi không xong, nằm cũng không xong, khó chịu đến mức như muốn c.h.ế.t.
Tôi chỉ mong có t.h.u.ố.c để uống, vượt qua mấy ngày này.
Cuối cùng, mẹ cũng nói xong, gửi cho tôi một phong bao lì xì.
Tôi vội mở ra, tiếng mở phong bao vang lên rất vui tai.
Năm hào.
Như bị một xô nước lạnh dội thẳng vào đầu, tôi không biết bụng đau hơn hay tim đau hơn.
